Xanh thẳm
Chương 10: Xanh thẳm
Rừng cây dĩ nhiên là rừng cây nhỏ. Cuộc sống cao trung, không có yêu đương, chỉ có học tập.
Dựa theo lệ cũ của Nhất Trung thành phố K, ba tiết tự học buổi tối thứ sáu đều là thời gian học sinh tự quản học tập. Nếu quá trói buộc sẽ chỉ khiến học sinh lộn tung nóc nhà cho các giáo viên nhìn, cho nên các lớp dần dần cũng quy ước thành tự quản học tập.
Hầu như mỗi lớp đều phân chia theo học kỳ, lấy nhóm nhỏ tự học làm căn cứ, tiến hành hoạt động phân tổ hỗ trợ học tập.
Lam Đinh là người thứ hai đếm ngược ký tên xác nhận lên danh sách nhóm hỗ trợ, Lạc Trạm là người cuối cùng. Danh sách qua tay lớp trưởng lần nữa, rồi mang nộp thẳng cho chủ nhiệm lớp.
Cho nên ngoài Lam Đinh tham gia nhóm nhỏ, thì không ai thấy tên người cuối cùng. Khi bọn họ nhìn thấy Lạc Trạm bình tĩnh ngồi trong nhóm nhỏ hỗ trợ học tập, tất cả mọi người trong nhóm đều choáng váng.
Dù sao một năm tròn học lớp mười, Lạc Trạm hầu như không tham gia dù chỉ là một lần.
"Trạm ca."
Trưởng nhóm được thành viên trong nhóm bầu xong, bất an đi đến bên cạnh Lạc Trạm: "Học kỳ này... Chẳng lẽ anh cũng muốn tham gia nhóm hỗ trợ sao?"
Lạc Trạm cúi đầu, cầm điện thoại màn hình màu đen được bọc bởi bao da màu ngà sữa chơi gì đó.
Nhóm trưởng vô thức nhìn sang, chỉ kịp thấy giao diện tài liệu gì đó, bắt gặp nam sinh lười biếng nhấc mi mắt lên, không cảm xúc liếc cậu ta.
"Ừm."
Câu trả lời ngắn gọn rõ ràng khiến nhóm trưởng nghẹn họng.
Sau khi trả lời xong, dường như Lạc Trạm liền mất hứng thú với cậu ta, một lần nữa cúi đầu tiếp tục nghịch điện thoại.
Nhóm trưởng nhìn các thành viên trong nhóm xin giúp đỡ.
Mấy nữ sinh trong nhóm nghe thấy câu trả lời liền hưng phấn, cố gắng làm khẩu hình ra hiệu gì đó.
Sau khi Lạc Trạm kết thúc "công việc", nhìn điện thoại Lam Đinh hiển thị đã cài đặt thành công xong, khóe miệng vô thức nở nụ cười.
Lạc Trạm nhìn thoáng qua đồng hồ, dự tính thời gian cô gái nhỏ cùng chị em đi nhà ăn trường học sắp trở về, anh liền ngẩng đầu nhìn về phía cửa sau phòng học.
Mà ngẩng đầu lên, anh mới phát hiện không biết từ lúc nào, bên cạnh bàn học đã đầy sách vở và bút của các bạn học.
Lạc Trạm: "?"
Đứng đầu là nhóm trưởng nhóm hỗ trợ học tập của bọn họ, lúc này đã cười gượng: "Trạm ca, anh chịu tham gia vào nhóm hỗ trợ của chúng ta thì thật tốt quá. Thành tích của anh tốt nhất trong nhóm, lại thông minh nhất, chúng em có mấy đề bài không hiểu, muốn thỉnh giáo anh."
"..."
Mười một năm học, Lạc Trạm chưa từng tham gia nhóm hỗ trợ, bình thường luôn duy trì bộ dáng muốn sống chớ lại gần, đương nhiên bọn họ không dám đến gần hỏi bài.
Nhưng bây giờ, Lạc Trạm chủ động tham gia nhóm, lá gan của bọn họ cũng lớn hơn rất nhiều.
Lạc Trạm ghét nhất là chuyện phiền toái, nghe vậy theo bản năng nhíu lông mày định từ chối, nhưng nhớ tới Lam Đinh còn ở trong nhóm, anh chỉ có thể kiềm chế tính tình mà đồng ý.
"Mỗi người một vấn đề, nhiều hơn tôi không chịu trách nhiệm. "
Được được được, không sao.
" "
...
" Các nhóm khác nghe thấy, những ánh mắt hâm mộ quăng đến rất nhanh. Nhưng sự hâm mộ này cũng không tiếp tục quá lâu. "
Con mẹ nó, Lưu Hiểu Vân về chỗ ngồi liền nằm gục xuống, hình như là khóc.
" "
Hả? Lúc giảng bài Trạm ca còn chửi người sao? Không có chứ?.... Này, nhóm trưởng Kiều, nhóm cậu xảy ra chuyện gì vậy?
" "
Không, không có chuyện gì.
" "
Lưu Hiểu Vân khóc đấy, sao có thể không có chuyện gì được.
" "
Là da mặt Lưu Hiểu Vân tương đối mỏng.
" "
Hả? Liên quan gì đến da mặt, Trạm ca đánh cậu ấy sao?
" "
Không có.
" Nhóm trưởng lúng túng quay đầu lại: "
Tư duy của Trạm ca quá nhanh, rất nhiều bước anh ấy cảm thấy không cần thiết nên chỉ tóm tắt, Lưu Hiểu Vân không hiểu cái đề kia, Lạc Trạm giảng cho cậu ấy ba lần mà cậu ấy vẫn không hiểu.
" "
Khục, có lẽ tôi đoán được kết quả rồi.
" "
Tôi cũng đoán được, Lạc Trạm không có kiên nhẫn, chắc chắn liền trực tiếp mặc kệ.
" "
Còn nhóm trưởng Kiều, vấn đề của cậu giảng mấy lần, ha ha?
" "
Hai lần.
" Nhóm trưởng xoa mặt, thở dài: "
Hiện giờ còn đang đắm chìm trong sự đả kích không thuốc nào cứu chữa được.
" "
...
" Lạc Trạm cứ "
lấy chuyện giúp đỡ người khác làm niềm vui " như vậy một lúc, sau khi xong, Lam Đinh cũng tạm biết mấy chị em quen biết trong trường, trở lại lớp học. Trước tiên, cô mẫn cảm phát hiện, so với các nhóm khác trong lớp, dường như không khí nhóm mình cực kỳ thấp. Lam Đinh không hiểu, ngừng chân trước cửa lớp hai giây, sau đó mới đi về chỗ ngồi cuối lớp. " Không phải tối nay là tiết hỗ trợ học tập sao?
" Lam Đinh đến bên cạnh Lạc Trạm rồi ngừng lại, không hiểu nhỏ giọng hỏi: "
Sao tất cả mọi người lại, ừm, yên tĩnh như thế?
" "
Mọi người nhóm chúng ta rất thông minh, không có vấn đề gì.
" Lạc Trạm che giấu lương tâm, bình tĩnh trả lời, không hề tự giác vì là kẻ đầu sỏ chút nào. Nhận được đáp án, Lam Đinh mờ mịt gật đầu: "
Mọi người thật lợi hại nha.
" "
Ừm.
" Thành viên trong nhóm ngồi bàn trước lệ rơi đầy mặt: "
...
" "
Nhưng mà, em có một đề không hiểu lắm.
" Lam Đinh hơi ngượng ngùng: "
Anh có thể cho em hỏi một chút không?
" "
Đương nhiên, là đề nào, em đưa anh xem.
" "
Được, em tìm một chút nha... tìm thấy rồi, là đề này.
" "
Anh xem một chút.
" "
Ừm!
" Hai thành viên trong nhóm ngồi phía trước chụm đầu vào nhau. "
Lại một người gặp xui xẻo.
" "
Nhưng mà, cậu có cảm thấy không, vừa rồi lúc Trạm ca hỏi đề nào, dường như giọng rất dịu dàng?
" "
? Có phải cậu bị đả kích thành thiểu năng rồi không, Toàn thân Trạm ca từ trên xuống dưới, có chỗ nào giống "dịu dàng" chứ? Cậu suy nghĩ một chút, tôi đã nhìn ra, cậu ta là học thần, nhưng loại sinh vật học thần này chỉ biết mình là thiên tài, căn bản sẽ không giảng đề cho người khác.
" "
... Cậu nói đúng.
" Hai bên vừa thảo luận xong, liền nghe thấy giọng nói lười biếng mệt mỏi quen thuộc vang lên sau lưng. Nhưng so với sự lạnh lùng lúc giảng đề cho bọn họ, lúc này, ngữ khí thực sự được xưng tụng như là xuân phong hóa vũ.[*] [*] xuân phong hóa vũ: Mưa thuận gió hòa "
Đề này không khó, nhưng dính đến mấy cái định lý quan trọng, trước tiên anh liệt kê ra cho em.
" "
A, được.
" "
Để tiện cho em giải, anh sẽ minh họa hình giúp em. Trong lúc anh vẽ, có chỗ nào không hiểu, có thể trực tiếp hỏi.
" "
Như vậy có ảnh hưởng đến mạch suy nghĩ của anh không?
" "
Sẽ không, em nghe hiểu là được.
" "
Ừm!
" Hai thành viên trong nhóm lỗ tai dựng thẳng: "
...?
" Hình như có chỗ nào không đúng lắm. Mười phút sau. "
... Ừm, em hiểu hết rồi.
" "
Không cần nghe lại một lần định lý diễn sinh [*] anh tổng kết cho em sao? Nếu gặp bài giống vậy hoặc gặp bài tương tự, định lý diễn sinh có thể trực tiếp sử dụng, không cần chứng minh lại.
[*] Diễn sinh: Triển khai, từ đơn giản thành phức tạp, hay do chúng ta tự suy luận ra
"Lạc Lạc... Khụ, Lạc Trạm, anh đã nói rất nhiều lần rồi, em đều đã hiểu, không có vấn đề gì."
"Ừm. Còn đề khác không?"
"Không có, chỉ có đề này."
"Vậy anh giảng thêm cho em cách thứ hai nhé."
"Hả? À, được."
Biểu cảm vặn vẹo vì không được xem kịch vui của các thành viên trong nhóm: "..."
Giữa người với người, đối xử cũng khác nhau quá đi, đôi khi còn có thể so sánh như người với chó a.
Mười phút sau.
"Được rồi, anh đã giảng cho em bốn cách rồi, còn nói nữa em sẽ loạn mất. Em tự sửa một chút..."
"Cách thứ tư em hiểu không?"
"Ừm."
"Thật?"
"Ừm, hiểu thật mà."
"..."
Khi các thành viên trong nhóm thấy im lặng, ngay trong lúc tâm thái sắp hóa đá liền tưởng quá trình giảng đề dài dằng dặc này cuối cùng cũng kết thúc, thì bọn họ nghe thấy giọng nói đã từng mệt mỏi lười biếng lại trở nên "dịu dàng" mà bọn họ chưa từng nghe qua.
"Không, em không hiểu."
"...?"
"Nào, chúng ta nói lại lần nữa."
Tác giả có điều muốn nói: "Vì bạn gái, tôi có thể nói lại 100 phương pháp giải đề" Lạc họ Trạm.
Editor:Mấy ngày nay mưa bão lớn quá, mấy bạn miền Trung ổn không??? Mọi người cố gắng lên nhé.






