Trưởng công chúa
Chương 16: Giao ước
"Chuyện này...", Lý Dung cố ý bỏ lửng câu sau đó mỉm cười nói, "Đến lúc đó đệ sẽ biết"
"Ngay cả tỷ cũng muốn giấu đệ?"
Thấy Lý Xuyên có ý trách móc, Lý Dung liền than một tiếng, "Tỷ nói thật, tỷ không phải đang giấu đệ"
Nói rồi Lý Dung quay đầu, nhìn ra ngoài cửa xe, nhàn nhạt đáp.
"Vì tỷ thật sự cũng không biết..."
Suy cho cùng, cuộc hôn nhân này không chỉ do mình nàng quyết định.
Bùi Văn Tuyên đã không mở lời vậy nàng cũng sẽ không nhắc đến.
Nàng không nghĩ gả cho một Bùi Văn Tuyên đã trùng sinh là chuyện tốt. Giữa bọn họ có quá nhiều khúc mắc, nếu lại sống cạnh nhau chỉ càng thêm dày vò.
Bùi Văn Tuyên đã có Tần Chân Chân, với năng lực của hắn, dù không được làm phò mã cũng chưa chắc không làm được chức vị khác. Kiếp này, hắn có thể thử lựa chọn một con đường khác, dù con đường ấy có đôi chút khó khăn song có lẽ vẫn tốt hơn việc phải thành thân với nàng.
Còn nàng...
Lý Dung chậm rãi nhắm mắt lại, chẳng có con đường nào nàng không đi được. Bùi Văn Tuyên nguyện ý giúp nàng thì tốt, không nguyện ý cũng chẳng sao, nàng đều có sẵn con đường để đi.
Trong sự rung lắc của xe ngựa, nàng dần thiếp đi. Qua một lúc lâu, nàng nghe thấy bên ngoài truyền đến giọng nói cung kính của một thái giám, "Tham kiến Thái tử điện hạ, tham kiến Công chúa điện hạ"
Nghe thấy giọng nói này, Lý Dung chầm chậm mở mắt. Lý Xuyên bước ra vén rèm lên, một gương mặt mang đậm nét cười liền xuất hiện trước mắt họ.
Người này mặc y phục thái giám trong cung, áng chừng chưa đến 40 tuôi, mặt tròn mắt to khiến người ta vô cùng yêu thích. Lý Dung nhận ra ông ta chính là đại thái giám bên cạnh mẫu hậu, Thiện Đức.
Lý Xuyên nhìn thấy là Thiện Đức liền có chút kì lạ hỏi, "Thiện Đức công công? Sao ông lại đến đây?"
"Hoàng hậu nghe nói Thái tử điện hạ đã đón Công chúa về nên ra lệnh lão nô cố ý đợi ở đây. Hoàng hậu Nương nương dặn, Thái tử bôn ba mệt mỏi cả đêm nên trước cứ về cung nghỉ ngơi, còn Công chúa điện hạ...", nói rồi Thiện Đức hành lễ với Lý Dung, "và Bùi công tử sẽ do nô tài dẫn đến cung Vị Ương gặp Nương nương"
"Bùi Văn Tuyên?"
Lý Xuyên có chút kinh ngạc, "Mẫu hậu muốn gặp hắn?"
Thiện Đức gật đầu cười, "Thưa vâng, Nương nương muốn gặp Bùi công tử"
Nói rồi Thiện Đức đứng tránh sang một bên, hai cỗ kiệu nâng phía sau liền xuất hiện. Ông ta nói với Lý Dung, "Kiệu đã được chuẩn bị sẵn, Công chúa xin dời bước"
Lý Xuyên nghe thế quay đầu nhìn Lý Dung một cái. Nàng khẽ gật đầu, đưa tay về phía Lý Xuyên. Lý Xuyên đỡ nàng đứng dậy, sau đó Lý Dung được người hầu đỡ xuống xe và ngồi lên kiệu.
Sau khi đã an tọa trên kiệu, nàng quay đầu sang liền thấy Bùi Văn Tuyên đã ngồi ở cỗ kiệu bên cạnh. Nàng nhìn Lý Xuyên khẽ gật đầu, khi kiệu được nâng lên, Lý Dung tay nắm quạt, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Chẳng bao lâu sau, cỗ kiệu đã dừng trước cửa cung Vị Ương, Thiện Đức vén rèm kiệu cung kính nói, "Công chúa, đến nơi rồi ạ"
Lý Dung mở mắt đưa tay ra để người hầu dìu xuống kiệu. Khi ngẩng đầu lên, nàng liền trông thấy những bậc thang của cung Vị Ương.
Bùi Văn Tuyên đi đến phía sau nàng, hai người đi theo Thiện Đức, một trước một sau bước lên từng bậc thang. Lý Dung thấp giọng thì thầm với Bùi Văn Tuyên, "Bùi đại nhân, có vài việc ngài đã nghĩ kĩ chưa?"
Hàng mi Bùi Văn Tuyên khẽ rung lên, hắn thấp giọng đáp, "Vẫn chưa"
Lý Dung khẽ cười, "Vậy thời gian để Bùi đại nhân suy nghĩ không còn nhiều rồi"
Vừa dứt lời, hai người đã đứng trước cửa cung Vị Ương. Thiện Đức tiến vào thông báo, Bùi Văn Tuyên và Lý Dung một trước một sau đứng trước cửa. Người hầu đứng rải rác xung quanh, Lý Dung chậm rãi nói, "Thật ra, Bổn cung cũng chưa nghĩ kĩ. Rõ ràng chỉ vì lợi ích thế nhưng lại luôn có vài phần không cam lòng"
Bọn họ nếu chọn thành thân lần nữa đương nhiên là tốt nhất vì điều đó có lợi cho cả hai.
Nhưng vào giây phút biết được đối phương cũng trùng sinh, lợi ích dường như biến thành một sự giam cầm vô hình khiến hai người lưỡng lự, bất an.
Bùi Văn Tuyên hiểu rõ cảm giác này, hắn hạ mắt không đáp lời.
Chưa đến vài phút sau, Thiện Đức đã quay lại cung kính nói, "Mời Công chúa"
"Cùng vào đi", Lý Dung ra lệnh cho Bùi Văn Tuyên, hắn "ừ" một tiếng, hai người liền cùng nhau đi vào. Đến trước cửa phòng trong, Lý Dung dùng quạt vàng chỉ hắn, nhỏ giọng nói, "Ngươi ở đây đợi ta, khi được gọi hãy vào"
Nghe Bùi Văn Tuyên đáp "vâng" xong, Lý Dung liền bước vào trong.
Vừa bước vào phòng, Lý Dung đã nhìn thấy một nữ nhân, thân mặc cung trang màu đỏ thêu chim phượng với những ngón tay sơn màu vàng, đang nghiêng người dựa trên ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lý Dung tiến lên phía trước, cung kính quỳ xuống nhẹ nhàng thưa, "Nhi thần tham kiến mẫu hậu, mẫu hậu vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế"
Hoàng hậu không nói gì, Lý Dung cũng im lặng quỳ trên đất. Rất lâu sau, Hoàng hậu mới chầm chậm mở miệng, "Ta nghe nói, đêm qua con ở chung với Bùi Văn Tuyên?"
"Vâng"
Lý Dung trả lời không chút do dự. Hoàng hậu mở mắt nhìn về phía Lý Dung, ánh mắt mang theo sự soi xét, bà bình tĩnh hỏi, "Chuyện hôn sự của con, con định giải quyết thế nào?"
Lý Dung mỉm cười nâng mắt nhìn lại Hoàng hậu, nàng ôn hòa nói, "Dám hỏi mẫu hậu, Người cảm thấy con nên làm thế nào?"
"Con đã có quyết định rồi"
Hoàng hậu khẳng định đáp, thế nhưng Lý Dung lại hỏi tiếp, "Chẳng lẽ, mẫu hậu không có sao?"
Hoàng hậu không nói gì, vào khoảnh khắc hai người lời qua tiếng lại, Hoàng hậu luôn cảm thấy Lý Dung đã không còn như xưa.
Lúc trước Lý Dung tuy thông minh nhưng tuyệt đối không giống như bây giờ. Cách con bé nói chuyện chẳng khác gì một lão thần lăn lộn nhiều năm trên quan trường. Một vấn đề cứ thế đùn đẩy qua lại, mãi không chịu vào chuyện chính.
Hoàng hậu than một tiếng, bà không vòng vo với Lý Dung nữa mà trực tiếp nói, "Bổn cung muốn con gả cho Dương Tuyền"
Lý Dung im lặng, khả năng này không phải nàng chưa từng nghĩ đến. Tối qua người của Dương gia đột ngột đến cả hai cung điện, chắc chắn không chỉ để thăm hỏi. Nàng suy nghĩ phút chốc rồi nói, "Dương gia đã hứa cho mẫu hậu những gì?"
Hoàng hậu không ngờ Lý Dung có thể trấn định như vậy khiến bà có chút không quen, song như thế cũng tốt, đỡ cho bà bao việc. Hoàng hậu khôi phục vẻ bình tĩnh trả lời Lý Dung, "Binh quyền"
"Dương gia còn có binh quyền sao?"
Lý Dung trào phúng nói, "Mẫu hậu chẳng lẽ không biết trên triều phụ hoàng đã làm gì với Dương gia à?"
"Ta biết chứ", Hoàng hậu lạnh lùng đáp, "Cho nên bây giờ bọn họ đang rất hoảng loạn. Đêm qua họ đã vào cung nói rõ, nếu con gả cho Dương Tuyền, Dương Tuyền sẽ trở thành gia chủ của Dương gia, đồng thời trở thành dòng chính của Dương gia..."
"Dòng chính của bọn họ trên chiến trường đã chết gần hết, còn được bao nhiêu người"
"Chúng ta có thể gầy dựng lại"
Hoàng hậu gằn giọng, cố gắng lấn át thanh âm của Lý Dung, bà tiếp tục, "Chúng ta có người, có binh, chỉ cần Dương gia vẫn ở Tây Bắc, vị trí đó vẫn sẽ là của bọn họ. Một khi cung cấp đầy đủ quân lương rất nhanh có thể khuếch trương thế lực, chuyện này đã chẳng còn vấn đề gì, không phải sao?"
"Mẫu hậu", Lý Dung không tin được nhìn Hoàng hậu, nàng thấp giọng nhắc nhở, "Người đang bức tử Xuyên nhi đấy!"
"Là do phụ hoàng của con đang bức tử chúng ta!"
Hoàng hậu bỗng nhiên cao giọng, "Con biết vì sao ông ấy muốn diệt Dương gia không? Là vì muốn đưa cửu cửu của Lý Xương lên vị trí Tây Bắc vương! Ông ấy muốn trao binh quyền cho Lý Xương! Nó mới 10 tuổi mà ông ấy đã phong tước Thân vương, bây giờ còn muốn trao cả binh quyền cho một thằng nhóc miệng còn hôi sữa!"
Nghe những lời đó, ld không hề cảm thấy kinh ngạc vì sau này, ca ca của Nhu phi là Triệu Tử Quang quả thật đã đảm nhiệm chức Trấn Bắc tướng ở Tây Bắc. Lý Minh không hề vô duyên vô cớ muốn diệt Dương gia.
Ông
<img src= "https://chaptimg. wattpad. vn/public/images/storyimg/20200426/congchua. png" title= "GIAO ƯỚC" data-pagespeed-url-hash=843093090 onload= "pagespeed. CriticalImages. checkImageForCriticality(this);" >









