Trùng Sinh Chi Kiều Kiều
Chương 92: Chuyển biến tốt
Edit: Otaku Bi
Giang Phóng lần này gặp chuyện
không
may khiến cho Kiều Kiều rất thương tâm, cũng làm cho
cô
hiểu trái tim của mình, hóa ra
cô
đã
rất thích Giang Phóng,
đã
yêu
sâu đậm như vậy, sâu tới mức chính bản thân
cô
còn
không
phát
hiện.
Được trọng sinh
một
lần, Kiều Kiều
không
giống với những
cô
gái
trọng sinh khác
mộtbước lên mây, đạt được đại phú đại quý, cuộc đời của
cô
vẫn là giống với trước kia, đơn giản bình dị, thế nên
không
phải mỗi người đều lợi dụng việc trọng sinh để thi triển tài nghệ, giành lấy cuộc sống giàu sang phú quý.
Cuộc đời của
cô
có cha có mẹ, có tiểu Mộc có bạn bè, còn có Giang Phóng người quan trọng nhất của
cô, như vậy
đã
rất tốt rồi.
Nhìn Giang Phóng càng ngày càng chuyển biến tốt, Kiều Kiều rất vui vẻ, gần đây họ hàng nhà Giang Phóng thường xuyên tới thăm nom
hắn, cũng từ từ quen thuộc với Kiều Kiều lên. Chẳng mấy quan hệ từ quen thuộc tiến dần tới thân thiết. Thỉnh thoảng bà Tần lại
nói
trêu ghẹo Kiều Kiều.
cô
đúng là vì Giang Phóng mà chịu nhiều khổ sở.
Kỳ thực Giang Phóng cũng rất đau lòng Kiều Kiều của
hắn,
không
dám sai khiến Kiều Kiều làm này làm kia, nhưng mà Giang Phóng luôn tìm Kiều Kiều, luôn muốn
cô
ở bên cạnh, điều này khiến cho người khác có
một
ấn tượng.
hắn
bắt nạt Kiều Kiều làm này làm kia. hiện
tại
đã
được nghỉ đông, Kiều Kiều vì chuyện lần này mà
đi
học ít hẳn nên thành tích
không
được tốt lắm, nhưng may là
không
bị học lại hay nợ môn gì, Kiều Kiều thở phào
nhẹ
nhõm,
không
bị học lại là tốt rồi, chuyện khác chẳng đáng
nói. Giang Phóngđã
ở bệnh viện nằm hơn hai tháng, thân thể càng ngày càng tốt hơn. Thầy thuốc
nói
ở ở
một
thời gian ngắn nữa là có thể về nhà.
Vốn Giang Phóng muốn về nhà trước khi năm mới tới, nhưng bác sĩ
không
đồng ý. Dù sao, cái giàn giáo sắt đó nện thẳng vào đầu của
hắn, mà đầu lại là bộ phận quan trọng nhất cơ thể. Biết đươc
không
thể về nhà, Giang Phóng ủ rũ, Kiều Kiều nhìn bộ dáng đó của
hắn,
không
đành lòng chút nào,
nói
sẽ
ở lại cùng với
hắn
qua năm mới. Giang Phóng nghe xong
thì
vui mừng lắm, nhưng sau đó lại
không
đồng ý.
"Giao thừa em ở đây làm gì, chỗ này xui xẻo lắm, hơn nữa ba mẹ em còn cả tiểu Mộc nữa, mọi người ngóng chờ em về ăn Tết. Nghe lời anh, Kiều Kiều, em trở về Dân Giangđi."
Đây là lời
nói
của Giang Phóng.
Kiều Kiều
không
nói
gì thêm, cuối cùng vẫn trở lại Dân Giang.
Kỳ thực Giang Viễn
đã
nhìn ra, ngoài miệng
anh
trai cậu khuyên Kiều Kiều về Dân Giang thế nhưng trong thâm tâm
thì
không
muốn cho Kiều Kiều
đi
chút nào cả. trong hai ngày này Kiều Kiều
không
ở đây, Giang Phóng
một
mình trông rất
cô
đơn, cũngkhông
muốn
nói
chuyện, ai tới thăm
hắn
cũng thấy
hắn
bất mãn.
Bà Tần cảm khái với con
gái
mình: "Tiểu Phóng nhà mình, giao hết trái tim cho Kiều Kiều rồi, cũng may mắn là Kiều Kiều là đứa nhỏ thành thật lại tốt tính, nếu không thìkhông biết sẽ như thế nào."
Tần Tố Cẩm mỉm cười: "Bọn nhỏ đều lớn hết rồi, con làm mẹ cũng không phải chăm sóc chúng gì cả, chỉ hi vọng bọn nó có thể có được hạnh phúc."
"Tiểu Phóng tiểu Viễn cũng xem như là bớt lo đi, con đừng suy nghĩ quá nhiều. Con đãlàm mẹ rồi, biết làm mẹ cũng không dễ dàng chưa?" bà Tần vỗ vai con
gái
mình.
Hai người nhìn nhau cười.
"hai mẹ con nói chuyện gì đó?"
Tần Chính nhìn thấy hai mẹ con ở trong nhà bếp,
điđến.
"đang nói chuyện bọn nhỏ đây mà? Lúc nữa chuẩn bị đồ ăn xong rồi, tôi sẽ mang đồ ăn tới cho Tiểu Phóng. Giờ tiểu Viễn đang ở bệnh viện với tiểu Phóng tôi sợ chúng nó chờ."
Bà Tần tiếp lời.
"Sợ là người mà thằng nhóc muốn gặp không phải là bà đi? Ha ha."
Tần Chính trêu ghẹo
nói, có ai mà
không
biết, từ ngày hôm trước Kiều Kiều
đi
rồi, Giang Phóng bị thất hồn lạc phách. Haizzz, thằng nhóc này
yêu
thảm Kiều Kiều rồi.
" Kiều Kiều cũng không thể không về nhà ăn Tết được, làm sao mà hôm nay còn ở lại bệnh viện cùng thằng bé nữa, dù thế nào đi nữa, đôi khi tôi cảm thấy nếu là người khác có khi không chịu nổi tính tình của thằng nhóc tiểu Phóng nhà mình được đâu. Đừng nói người khác, nói tôi này, nếu như lúc còn trẻ mà tính tình của ông như vậy á, tôi sẽ không chịu nổi đâu, đá ông ngay lập tức, ở đâu có người lại bám người như thế chứ, hơn nữa, ông nhìn Kiều Kiều đấy, mặc dù tiểu Phóng có đòi hỏi này nọ, cô cũng vẫn làm theo, đúng là tôi phục lắm đó."
Bà Tần nhớ tới hình thức ở chung của hai người, lắc đầu
nói.
"Tôi cũng không giống cái thằng nhóc đó, chắc là nó giống thằng cho Giang Hải Dương nhà nó rồi."
Tần Chính cảm khái.
Tần Tố Cẩm đứng bên cạnh nghe cha mẹ mình
nói
chuyện, bật cười. Ba mẹ
cô
cũngthật
hết
nói
nổi. Nếu như đứa con nhà mình có cái gì tốt đều tranh nhau
nói
là giống mình, nếu như phải đức tính xấu nào đó là đẩy sang
nói
là giống gen nhà Giang Hải DƯơng. Đến cả Tần Phi cũng
nói
với Giang Hải DƯơng: "anh rể, ai bảo anh lại làm tên côn đồ làm cái gì, cho nên gen không tốt đều xuất phát từ bên nhà anh cả." Nghe xemđi, đây là lời mà phó thị có thể
nói
được hay sao? Đến cả học sinh tiểu học cũng
khôngnói
chuyện vô căn cứ như thế!
Cả nhà chuẩn bị đồ ăn mang tới bệnh việc dùng, còn chưa vào trong phòng
đã
nghe thấy trong đó có tiếng
nói
chuyện náo nhiệt rồi. Người nhà họ Tần
không
hiểu chuyện gì, có ai tới vậy, lại có thể làm cho Giang Phóng cười
nói
sang sảng như thế?
khôngphải mấy hôm nay thằng nhóc này vẫn trầm lặng sao?
Cửa đẩy ra, mấy người đều giật mình, ở trong đó có
một
cô
gái
xinh xắn mặc váy lông dê, đó
không
phải là Kiều Kiều sao? Mà người
đang
ở
trên
sô pha
không
biết
đang
hoa chân múa tay
nói
cái gì đó rất vui sướng, đó chính là em
gái
của Kiều Kiều, Kiều Mộc.
"Kiều Kiều? Sao con lại ở đây? Lại mang cả tiểu Mộc nữa tới sao?"
Người từ nhà vệ sinh
đi
ra, chính là Kiều ba.
"Tần bí thư, Tần phu nhân..."
Kiều ba nhìn thấy cả nhà của Tần Chính vẫn hơi có chút ngại ngùng khách sáo, mặc dù từng cùng nhau
đi
du lịch rồi, thế nhưng Kiều ba vẫnkhông
tự nhiên được, dù sao, người ta là bí thư tỉnh ủy đó.
"đã nói gọi là chú Tần rồi mà, này hai nhà giờ đã là thông gia, lại còn nói chuyện xa lạ như thế hả. Chú nói tiểu Kiều này, sao nhà cháu lại tới đây?"
một
lời Tần Chính gọi tiểu Kiều rất tự nhiên bình thường, thế nhưng mấy đứa
nhỏ
Kiều Kiều Kiều Mộc vừa ngheđã
có cảm giác muốn phụt, ha ha, quá khoa trương rồi, tiểu Kiều.
Ba
cô, tiểu Kiều ư?
"Kiều Kiều lo lắng cho Giang Phóng, hơn nữa, con bé về nhà chẳng có việc gì để làm, thà cho nó đến đây cùng với Giang Phóng thì hơn, nếu không thế, trong lòng con bé này cũng chẳng yên tâm, một lúc nữa cháu với Kiều Mộc cũng về rồi, về nhà đón mẹ chúng nó rồi trở về Thanh Nham, ngày mai là giao thừa rồi mà, ông bà nội chúng nó cũng ngóng trông cả nhà về."
"ừ." Tần Chính gật đầu, đúng vậy. Năm mới, là ngày mà nhà ai cũng phải đoàn viên mà, năm nay Giang Phóng
không
về nhà được, đến nhà bọn họ đều cảm thấy thiếu thốn. Nhưng mà nhìn biểu tình của Giang Phóng kìa, chỉ cần chỗ nào có Kiều Kiều là nó vui sướng rồi phải
không?
Mọi người
nói
vài câu chuyện hàn huyên tới lúc ba Kiều trở về. Dù sao, đến giờ phải
đikhông
trời tối rồi
đi
rất bất tiện. Hơn nữa, Kiều ba còn phải
đi
Thanh Nham nữa.
Kiều Mộc lưu luyến chào tạm biệt mọi người. Giang Phóng gọi
cô
nhóc đến gần,
nói
cái gì đó mà khiến cho nhóc con cười tươi rói khóe miệng ngoác đến tận mang tai, chụtmột
cái, hôn lên mặt Giang Phóng, vui vẻ
đi
theo Kiều ba trở về.
Mấy người nhà Tần gia
không
hiểu gì, Giang Phóng
nói
cái gì mà có thể làm cho Kiều Mộc vui sướng như thế nhỉ!
Bất quá nhìn biểu tình của Kiều Kiều, chắc chắn
cô
biết, "anh cho con bé bao nhiêu tiền mừng tuổi?"
"Vợ yêu, em thật thông minh, hắc hắc." Giang Phóng
không
nói
bao nhiêu, chỉ có cười. hắn
vừa mới
nói
cho Kiều Mộc biết, mừng năm mới năm nay
hắn
không
về được, nên tiền mừng tuổi cho
cô
nhóc được tăng lên. Kiều Mộc là
một
tiểu tham tiền,
cô
nhóc cómột
tài khoản
nhỏ, nghe thấy điều Giang Phóng
nói
lại nghe được con số động lòng người kia, ha ha, ai có nhiều tiền mừng tuổi như
cô
nào,
anh
Giang Phóng cho
cô
nhóc tới
một
vạn đấy a, oa ha ha ha. hiện
giờ điều kiện của nhà
đã
rất tốt, thế nhưng chắc chắn Kiều mẹ
không
bao giờ cho đứa con
gái
nhỏ
đang
là học sinh nhiều tiền làm gì. Kiều ba càng
không
cần phải
nói, tiền lương của chính mình làm ra vẫn chưa được nhìn thấy bao giờ, trước giờ đều nằm trong tay Kiều mẹ, hơn nữa, ở phương diện này Kiều ba
không
hay để ý lắm.
Cho nên nguồn gốc của quỹ đen của Kiều Kiều đều từ Giang Phóng và Giang Viễn mà ra. Trong đó
thì
Giang Phóng đóng góp nhiều nhất. Nhưng Kiều Kiều cũng
không
dám cho em
gái
của mình nhiều tiền tiêu vặt.
"Ô! Kiều Kiều con đã đến đây rồi sao?"
Giang Hải Dương
đi
thẳng từ công ty đến, vừa vào trong phòng nhìn thấy Kiều Kiều là sửng sốt.
Nghe Tần Tố Cẩm kể lại chuyện
đã
xảy ra ngày hôm nay, Giang Hải Dương rất vui vẻ.
"Vậy sao, anh đã tưởng Tết năm nay nhà ta phải đón năm mới ở trong bệnh viện cơ đấy? Nhưng mà nhìn tình cảnh này, vợ chồng mình lại thành thừa thãi rồi, Giang Phóng chẳng thèm quan tâm chúng ta có ở đây không đâu, ha ha. Có Kiều Kiều ở đây rồi, chúng ta yên tâm."
"Chú Giang, chú lại trêu chọc con rồi nha! Mọi người là người thân của Giang Phóng, tất nhiên là anh ấy mong muốn mọi người đều ở bên!"
"Ha ha."
Bởi vì có chuyến du lịch ở Hải Nam, lại thêm lần bị thương này, mối quan hệ của Giang Phóng với người Tần gia trở nên hài hòa rất nhiều, cũng có tiến triển hơn, Tần Chính cùng với bà Tần cảm khái, Giang Phóng này cuối cùng cũng
không
làm cương nữa ve.
Chờ mọi người đều
đi
hết, Kiều Kiều nhìn đồng hồ,
đã
hơn tám giờ, phải cho Giang Phóng ăn cháo. Kiều Kiều rất tự nhiên đút cháo cho
hắn, đây là tật xấu
cô
luyện cho Giang Phóng, đến cả Giang Hải Dương cũng
nói
quá đáng, để cho Giang Phóng tự mình ăn, nhưng Giang Phóng
không
muốn, Kiều Kiều lại càng
không
muốn chống đối ý kiến của
hắn, nhìn hai người
một
người nguyện đánh
một
người nguyện chịu đánh này, Giang Hải Dương cũng chẳng biết
nói
cái gì nữa.
"Giang Phóng, lần trước em tới nhà của Nhan Nhan, nhìn cô công chúa nhỏ của cậu ấy rất là dễ thương"
. Phương Khuynh Nhan
đã
sinh con rồi, nếu theo đúng thời gian tính toán, ngày dự sinh của Phương Khuynh Nhan sợ phải tới ngày cuối nắm. Thế nhưng chắc là
cô
công chúa
nhỏ
thấy năm mới sắp tới rồi, muốn cho nhà mình có việc vui vẻ, mới hơn bảy tháng mà
đã
đòi ra rồi. Khiến cho tiểu Bạch và Khuynh Nhan suýt nữa
thìbị hù chết. Khi nhắc tới chuyện này còn oán giận Giang Viễn. Khi chuyện của Giang Phóng xảy ra Phương Khuynh Nhan cùng Tiểu Bạch tới để thăm
hắn, nên tình cờ
điqua Giang Viễn
đang
thẫn thờ, mà khi đó Giang Viễn
không
để ý cái gì cả, lơ đễnh mà đụng phải Phương Khuynh Nhan, làm
cô
bị động thái. Nhưng lúc đó
cô
chưa có cảm giác gì, lúc vào trong thang máy mới thấy
không
thoải mái. May mắn là
đang
ở trong bệnh viện, nên
cô
cùng đứa
nhỏ
không
xảy ra chuyện gì, đối với chuyện này Giang Viễn rất áy náy, nhưng mọi người cũng
không
quá trách móc cậu.
Thỉnh thoảng khi Kiều Kiều nhớ tới chuyện này đều nghĩ Giang Viễn đúng là thằng nhóc xui xẻo, sao lại liền lúc gặp những chuyện này.
Công chúa nhà tiểu Bạch đặt tên là Bạch Nhan Nhược. Nhũ danh là Náo Náo, vì sao gọi như thế, bởi vì đứa
nhỏ
này quá là quấy người khác. Nhưng mà nhóc tỳ lại rất có duyên với Giang Viễn. Chỉ cần Giang Viễn dỗ dành,
cô
bé
sẽ
không
khóc nữa, khiến cho cả tiểu Bạch với Phương Khuynh Nhan đều có chút ghen tỵ, con cái nhà ai thế hả!
Bây giờ ba của tiểu Bạch lão Bạch, mẹ của
hắn
và cả cha mẹ của Phương Khuynh Nhan đều
không
thể nào động vào
cô
nhóc kia, sáng khóc, trưa khóc, chiều khóc,không
được như ý cũng khóc. Khóc đến mức khiến người đau cả đầu.
Mấy vị ông bà đến chăm sóc
một
khoảng thời gian rồi vội vàng rút lui, đứa
nhỏ
này giống của nhà ai vậy? Cả hai nhà
không
ai chịu nhận tính xấu này là của nhà nào mà ra. Nhưng mà mẹ của tiểu Bạch lại len lén
nói
nhỏ
với lão Bạch: "thật ra, cái gen này là của nhà mình phải không? Con bé này chẳng khác tiểu Bạch lúc nhỏ chút nào."
Lão Bạch nhanh chóng đưa tay lên suỵt
một
cái.








