Trùng Sinh Chi Kiều Kiều
Chương 77: Hành trình Hải Nam
Edit: Otaku Bi
Mọi người cùng xuất phát từ sân bay Dân Giang, Tần Chính cùng với bà Tần lái xe qua đây, lần
đi
du lịch này, Tần Phi Dương
không
có
đi
cùng. Lần này
đi
chơi, cũng
khôngphải chuyện to tát, hơn nữa, Tần Phi Dương cũng
đang
có việc bận của mình.
Ở sân bay, Giang Phóng giới thiệu mọi người với nhau, thực tế là mọi người đều
đãbiết mặt nhau, còn
không
phải chỉ
một
lần. Kiều Mộc là
một
tiểu
yêu
tinh nịnh hót, chỉ sau
một
lát ở sân bay mà
đã
thân thiết với bà Tần.
"Bà ngoại ~ bà là hiệu trưởng đại học A sao?"
"Đúng vậy." từ
nhỏ
tỉnh cách của Tần Tố Cẩm khá là lãnh đạm, cũng kiên cường, rất ít khi làm nũng như vậy. Cho nên bà Tần đối với hành động này của Kiều Mộc lại rất hưởng thụ.
Hơn nữa cái đứa
nhỏ
này
thật
khôn khéo, cứ thế mà
đã
gọi là bà ngoại rồi.
"Vậy, khi nào chái lớn lên rồi, cháu cũng tới đại học A được không hả bà? Cháu sẽ nỗ lực học tập, thế nhưng nếu như, nếu như mà cháu không thi được tốt, bà cũng vẫn nhận cháu vào học, có được không ạ?"
"Cháu lúc nào cũng nỗ lực thì làm sao mà thi không tốt được chứ?"
"Ngựa cũng có lúc mất móng mà, mà nữa, đến trời cũng không quản nổi chuyện mưa gió. Mà cháu chỉ nói là nếu thôi mà, bà ngoại ~ bà thật là hiền lành, chắc chắn bà sẽnhận cháu vào phải không bà, phải không?"
Nhìn hành động của Kiều Mộc, mọi người đều cười.
"Được, bà sẽ, nhưng mà không được kém cỏi quá nha."
"Vâng, được, cháu nhất định sẽ nỗ lực." Kiều Mộc nắm chặt nắm tay tỏ thái độ quyết tâm.
"Ha ha."
Kiều Kiều đứng bên cạnh cười
nhỏ, phá đám em
gái
mình: "Có phải là do emkhông muốn học hành, đang tìm đường thoát thân cho mình hử?"
"Nào có, chị là chị gái em đấy, tại sao có thể nói như vậy, không có tình chị em gì cả. Hừ."
Kiều Mộc này vừa
nói
xong lại khiến cho mọi người cười to.
"Tiểu Mộc, có phải ở nhà cháy không nghe lời chị gái cháu nói phải không?"
bà Tần hiếu kỳ.
"không đâu ạ, làm gì có chuyện đó? Chị gái cháu có ba thủ hạ, cháu, anh Giang Phóng, anh Giang Viễn."
nói
xong, Kiều Mộc còn dùng miệng dẩu dẩu về phía Giang Phóng Giang Viễn.
"Bà ngoại ơi, nếu như bà mà có chuyện gì muốn anh Giang Phóng hoặc là anh Giang Viễn làm hộ, chỉ cần tìm chị gái cháu là được. Hai người bọn họ đặc biệt nghe lời chị ấy, đừng thấy chị cháu mảnh mai yếu đuối thế, thế nhưng rất giỏi xử lý hai người kia đó."
"Phải không? Ha hả "
"Đương nhiên."
"Được rồi được rồi, tiểu Mộc, lại đang nói linh tinh cái gì đấy hả? Thành thật một chút mau. Người ta đã thông báo lên máy bay rồi, chuẩn bị một chút đi." Kiều mẹ nhìn đứa con
gái
thứ hai nhà mình vẫn cái bộ dáng lươn lẹo như cũ, có chút bất đắc dĩ.
Kiều Mộc lần đầu tiên được ngồi máy bay, vô cùng phấn khởi, Kiều Mộc ngồi ở chỗ gần cửa sổ, bên cạnh là chị
gái
Kiều Kiều, mà bên cạnh Kiều Kiều,
thì
lại là Giang Phóng. Ba người bọn họ ngồi
một
hàng.
"Chị, đây là lần đầu tiên em ngồi máy bay đó!"
cái miệng của Kiều Mộc này, đúng làkhông
dừng lại, Kiều Kiều có cảm giác lệ rơi đầy mặt, cái đứa em
gái
này. Quá là huyên náo mà! Kiều Kiều muốn đập tường rồi.
"Biết rồi."
"Chị, nhìn mây này, gần quá."
"chị, chị nhìn..."
"..." Nhìn Kiều Kiều bị Kiều Mộc hành hạ qua lại biểu tỉnh bi thảm. Giang Phóng lên tiếng: "Tiểu Mộc, muốn nhìn thì em tự mà nhìn đi, lại dám làm ảnh hưởng tới vợ anh,anh không bỏ qua đâu, sau này đi đâu cũng không mang theo em đi nữa."
"Đừng, anh Giang Phóng, giờ em ngoan ngoãn rồi có được không? Sau này đi đâu cũng mang theo em đi cùng nha anh." Tiểu nha đầu rất thức thời.
"Biết rồi thì ngồi yên đi."
"Tuân lệnh!"
Dân Giang thuộc về phương bắc, cách Hải Nam
không
tính là gần, bay máy bay cũng gần 4 tiếng mới đến nơi. Khi ra khỏi sân bay, thấy ai cũng có vẻ mệt mỏi.
Vừa
đi
ra khỏi sân bay, ai cũng cảm giác thấy
một
luồng khí nóng, cũng lphải, Dân Giang giờ vẫn là mùa đông, mà ở Tam Á
đã
xuân về hoa nở.
Lần này mọi người tới Hải Nam
đi
du lịch,
không
tính toán đến Thượng Hải, cơ bản vẫn là ở Tam Á. Kỳ thực muốn được nghỉ ngơi thảnh thơi
thật
sự,
thì
Tam Á tương đối tốt rồi. Giang Phóng cũng nhìn, đoàn người bọn họ, tuổi tác đều
không
coi là
nhỏ, bình thường công việc đều bận rộn vất vả, nếu là muốn
đi
nghỉ ngơi, vậy phải
thật
thả lỏng. đi
xe ô tô tới khách sạn
đã
đặt trước, Giang Phóng chọn là khách sạn Bích Hải Minh Châu, cấp năm sao.
Việc phân chia phòng tương đối đơn giản, cuối cùng là Giang Phóng cùng Giang Viễn ởmột
gian phòng, Kiều Kiều cùng Kiều Mộc
một
gian phòng, đối với chuyện phân chia này, Giang Hải Dương cười rất kỳ quái. Thấy Giang Hải Dương cười, Kiều Kiều cũng đỏ mặt theo. Kéo Kiều Mộc
đi
về phòng.
Nằm vật người ra giường, Kiều Kiều cảm thấy hành trình
đi
du lịch
thật
là mệt mỏi!
"Leng keng -- "
"Mở cửa đi ~" Kiều Kiều lệnh cho Kiều Mộc. Tiểu nha đầu có vẻ chẳng có gì mệt mỏi, hưng trí của
cô
nhóc còn chưa biến mất sau đoạn đường dài dâu! Nhảy tưng tưng ra mở cửa,
thì
ra là Giang Phóng.
"anh Giang Phóng."
Giang Phóng
đi
vào phòng của Kiều Kiều Kiều Mộc.
"Mệt lắm không em?"
Nhìn Kiều Kiều nằm ở
trên
giường, Giang Phóng chủ động đến gần xoa bóp cho
cô.
"Ư... ư, thật thoải mái..."
Nhìn Kiều Kiều thoải mái hừ hừ, Giang Phóng cảm thấy lòng nóng như lửa. Nhưng mà
hắn
cũng biết, Kiều Mộc
đang
ở đây,
hắn
không
thể làm bậy được.
"anh vừa thương lượng cùng bố mẹ rồi, bảy giờ sáng mai rời giường đi được không? Sau khi ăn xong bữa sáng, đến khoảng tám giờ, đến lúc đó tiểu Tam nhi sẽ tới đây, cậu ấy sẽ dẫn chúng ta đi dạo chung quanh "
"Vâng, đi. Mọi người cứ xem rồi quyết định, em thế nào cũng được, tối nay mệt mỏi quá, em tắm rửa rồi ngủ một giấc. Đừng quấy rầy chúng em nha."
"Được." Xoa xoa tóc Kiều Kiều.
"Cứ ngủ một giấc đi, chờ đến đêm mai anh cho mọi người ra bờ biển chơi, ở bờ biển có không ít người đến đốt pháo hoa. Các em chắc chắn sẽ thích."
"Em thích, em thích." Kiều Mộc nhảy nhót đến chỗ giường Kiều Kiều nằm, ùm
mộttiếng, ngã xuống giường, dường như sàn phòng rung lắc. Kiều Kiều hắc tuyến...
"Kiều Mộc, em phải chăm sóc chị gái em thật tốt nhé, cô ấy hình như mệt mỏi lắm. Chú ý cô ấy, để cô ấy tắm rửa qua loa thôi, đi ngủ sớm một chút, nếu không ngày maicô ấy chẳng có tinh thần gì, anh sẽ chẳng mang mọi người đi đâu hết."
Uy hiếp đây mà.
"Chỉ biết đe dọa người thôi, hu hu, tuân lệnh."
Giang Phóng ở trong phòng ngồi thêm
một
lúc nữa
thì
đi,
hắn
cũng
đã
nhìn ra, Kiều Kiều mệt chết
đi
rồi.
Tắm rửa trong mơ màng, Kiều Kiều liền trèo đến
trên
giường, lúc này tiểu Mộc
đang
làmột
đứa
nhỏ
chỉ chú tâm vào nghịch máy tính, hắc hắc.
anh
Giang Phóng rất là hào phóng nha. Lần thi cuối kỳ này,
anh
ấy mua cho mình
một
chiếc máy tính xách taythật
mới mong ước từ lâu, oh yeah! Chị gả tới nơi tốt
thật.
Điều kiện của Kiều gia
không
kém, thế nhưng Kiều mẹ lại thấy mấy thứ đồ này chỉ làm người ta mê muội, cho nên
sẽ
mua thứ này cho
cô,
cô
mè nheo với chị
gái
nhiều lần rồi,
không
nghĩ đến anbh Giang Phóng lại chủ động đề ra nếu
cô
thi xong tốt
thì
mua cho cho,
thật
tốt quá.
Nhìn chị
gái
đã
ngủ, Kiều Mộc cảm khái, chị mình ngốc như vậy, làm sao mà có thể tìm được
một
nam nhân tốt như Giang Phóng ca ca vậy nhỉ? Ừm, nếu như ai mà có ý đồ muốn tách chị với
anh
Giang Phóng ra,
cô
nhất định
sẽ
không
chịu để yên đâu. Hừ, hừ!
Kiều Kiều
đã
ngủ say đương nhiên là
không
biết
cô
em
gái
nhỏ
nhà mình
đang
suy nghĩ mấy thứ loạn thất bát tao,
cô
ngủ
một
đêm
thật
ngon. Ở Tam Á bình minh rất sớm, Kiều Kiều tỉnh lại lúc
đã
sau giờ, trời
đã
sáng trưng. Kiều Mộc tiểu trư còn ngủ chổng vó lên, Kiều Kiều cảm khái, tư thế ngủ của em
gái
của
cô
thật
là ác liệt!
Rón ra rón rén
đi
rửa mặt, xong đâu đây nhìn lại, a, còn chưa tới bảy giờ,
không
biết tối hôm qua Tiểu Mộc chơi tới mấy giờ mới ngủ,
không
biết có thể tỉnh dậy sớm đượckhông,
không
ngờ vừa nghĩ đến điều đó. Kiều Mộc liền tỉnh. Nếu như là mùa đông,không
biết Kiều Mộc có thể ngủ đến lúc nào đâu, thế nhưng ở mùa hè
thì
không
như vậy, mặt trời chiếu từ sớm, làm cho người muốn ngủ nhiều hơn cũng chẳng được.
"Chị, chị đã dậy rồi sao?"
"Đúng vậy!" Nhìn Kiều Mộc cũng
đã
rời giường, Kiều Kiều
đi
đến cửa sổ kéo rèm lên, mở cửa sổ,
một
luồng ánh mặt trời chiếu thẳng vào, Kiều Kiều vặn vẹo, cảm giác trải qua mùa đông ở Tam Á, thực
sự
là
không
giống lắm!
Hôm nay là ngày cuối năm. Kiều Kiều nghĩ nghĩ, lấy từ trong vali
một
chiếc váy lệch vai màu đỏ, là
một
chiếc váy xinh đẹp, Kiều Kiều mặc vào, trông lại càng trở nên có ý vị.
"Chị, hôm nay chưa phải là giao thừa!"
Kiều Mộc vừa đánh răng vừa
thì
thầm.
"Ừ."
"Chị mặc cái này trông thật đẹp, em cũng mặc như chị." Kiều Kiều có
một
điểm thú vị,cô
cũng mua cái giống vậy cho Kiều Mộc,
đã
nghĩ rằng, hai người cùng nhau mặc, mới thú vị mà.
Quả nhiên là chị em ruột, Kiều Mộc thấy ý nghĩ này cũng tán đồng.
"Đây là lần đầu tiên em mặc váy qua năm cũ, cảm giác, cảm giác thật là lạ! Ha ha"
Kiều Mộc cười.
Hai chị em đẹp như hoa cùng
đi
ra, Giang Phóng
đã
chờ ở cửa.
Nhìn hai chị em mặc đồ tương tự nhau, mấy vị trưởng bối đều cười. Nhìn mọi người cười, Kiều Mộc sách váy dạo
một
vòng, biểu diễn
một
chút.
"tiểu Mộc mặc váy này vậy mà trông cọi được hơn cả Kiều Kiều! Nhìn đẹp đẽ khả ái, Kiều Kiều lớn tuổi, mặc cùng kiểu dáng lại không đẹp được như cô gái nhỏ kia nha."
Tần Tố Cẩm khó mà có được
một
lần pha trog. Mọi người đều biết,
cô
là
đang
nói
đùa. Nhìn mắt Giang Phóng dường như sắp rơi ra rồi, chỉ còn kém
không
dính lên người người ta, chẳng lẽ lại
không
đẹp sao?
"Phải không phải không? Dì Tần, cháu biết mà, dì rất có mắt nhìn. Quả nhiên, người đẹp thế này, khiếu thẩm mỹ thật là đúng đắn."
Tiểu nha đầu rất là kiêu ngạo.
"Tôi nói lão Kiều này, hai cô gái nhà ông, đúng là hoàn toàn không giống nhau nha. Tính cách hình như có chút bất đồng."
Giang Hải Dương cảm khái.
"Đúng vậy, con nhóc này, kém chị gái nhiều lắm, ở trong nhà đòi hỏi, cả ngày toàn đilục lọi. Chúng tôi muốn quản mà không quản được. Mẹ nó cũng nói, mà Kiều Kiều hồi bé, chẳng bao giờ bị đánh mấy, mà con nhóc này nhớ ăn lại chẳng nhớ đánh. Có nóinó vạn lần cũng thành vô dụng."
Kiều ba chỉ chỉ trán Kiều Mộc,
đang
nói.
Thấy Kiều Mộc bệu miệng ra, mọi người lại là cười lớn
một
phen.
Đưa cho Kiều Kiều
một
chén nước dừa chè bột báng. Kiều Mộc lại thấy thèm.
"Ô kìa. Hai cô gái này, thật đúng là thú vị."
bà Tần cảm khái.
"Cái lúc mà hai đứa nó ương bướng lên, bác chưa nhìn thôi, có thể tức chết người."
Kiều mẹ nhìn hai tiểu thư uống nước dừa chè bột báng cười
nói: "Mới sáng sớm, màkhông biết cái gì lại đi ăn mấy thứ linh tinh."
"đang đi chơi mà! Cũng đừng ép uổng chúng nó. Tôi thấy nha, hai đứa nhỏ này, đều rất hiểu chuyện." bà Tần nhìn Kiều Kiều cười.
Khiến cho Kiều Kiều có chút ngượng ngùng,
cô
cũng
không
biết vì sao mình lại thấy ngượng, chính là cảm thấy, ai dô, rất là ngại nha.
"Nào, Kiều Kiều. ăn cái này đi."
Thấy Giang Phóng lúc nào cũng chăm sóc cho Kiều Kiều, mà Kiều Kiều cũng
không
có chút nào khó chịu. Mấy vị Tần gia nhìn nhau, trong mắt có tiếu ý.






