Trùng Sinh Chi Kiều Kiều
Chương 100: Phiên ngoại 4, Giang Viễn hôn sự 3
Edit: Otaku Bi
Vào phòng tắm mở nước
thật
tốt cho Giang Viễn, tiểu Náo Náo cũng cởi sạch đồ
trênngười mình, kéo
hắn
đi
vào phòng tắm.
Nhìn
cô
gái
nhỏ
trắng tinh như ngọc. Giang Viễn rất nhanh
đã
có phản ứng. Mà
hắn
có phản ứng, Náo Náo lại càng thêm hăng hái, chỉ thấy
cô
gái
nhỏ
dán thân thể trắng nõn mảnh mai lên thân thể
hắn, cái miệng
nhỏ
nhắn hôn từ
trên
xuống dưới. cô
bá đạo nằm bò ở
trên
người
hắn, để cho bản thân mình có thể tiếp xúc càng chặt chẽ hơn, hôn càng sâu hơn.
cô
hôn mút kịch liệt Giang Viễn, hai tay
không
khống chế được sợ soạng thân thể
hắn. Động tác của
cô
gái
trẻ tuy lớn gan, nhưng nếu như chú ý
sẽ
phát
hiện, kỳ thực là
cô
cũng sợ hãi, hai tay
nhỏ
bé có chút rung rẩy nhè
nhẹ.
Đầu lưỡi chậm rãi liếm lên làn da nhẵn nhụi của
hắn. Giang Viễn bị thủ pháp của
côkích thích, khiến cho thân thể
không
nhịn được mà hừ
một
tiếng. Nhận ra
hắn
khôngbài xích,
cô
nhóc lại càng được cổ vũ. Vật nam tính
trên
người
hắn
dâng trào lên. cô
há khuôn miệng
nhỏ
nhắn, chậm rãi tới gần nó, trong đầu chỉ có
một
ý niệm duy nhất, đây là Giang Viễn.
Sau đó đưa vật nam tính của
hắn
ngậm trong miệng, dùng đầu lưỡi liếm nơi đỉnh lỗnhỏ, Giang Viễn híp mắt nhìn
cô, tựa hồ
đang
giục
cô
phải nhanh
một
chút, tiểu Náo Náo ngậm vào càng sâu, sau đó bắt đầu phun ra nuốt vào, đầu lưỡi còn đảo qua đảo lại từng vòng. Giang Viễn nhịn
không
được nhắm mắt lại hưởng thụ,
hắn
thế mà
khôngbiết
cô
nhóc này có thủ đoạn ** như vậy, a...
Vật cứng của Giang Viễn càng lúc càng nóng, càng lúc càng ngạnh, thế nhưng lại khiến cho tiểu Náo Náo ngậm
không
nổi. Nhìn
cô
cau lại chân mày,
hắn
nhẹ
nhàng ôm lấy
côquay về phòng, khi tiểu Náo Náo phản ứng kịp
thì
cô
đã
bị Giang Viễn áp dưới thân mình,
nhẹ
hôn từng cái từng cái
trên
người
cô,
không
bỏ sót chỗ nào.
Vẻ mặt của
cô
đầy mê man, còn chưa kịp phản ứng, vật nóng của Giang Viễn
đã
xông thẳng vào thân thể của
cô. Đêm hôm đó,
cô
nở rộ lần này đến lần khác dưới thân Giang Viễn, ở lần cuối cùng,
cô
nhịn
không
được gắt gao víu chặt lấy
hắn, dùng sức cắn
thật
mạnh lên bờ vai
hắn. Bên tai truyền đến giọng
nói
lành lạnh nhưng chứa đựng
sự
ôn nhu vô cùng.
"anh sẽ thương em, sẽ đối xử với em thật tốt."
Chuyển từ là chú của
cô
thành chồng của
cô, kỳ thực Giang Viễn chưa cảm thấy thích ứng được, nhưng mà nhìn
cô
gái
nhỏ
xinh mềm mại gọi mình là chồng,
hắn
lại cảm thấy mình
thật
sự
hạnh phúc. đã
nhiều năm sống cuộc sống 1 mình nên Giang Viễn có tay nghề nấu ăn
không
tệ. Làm cơm sáng cho
cô
vợ
nhỏ
xong, Giang Viễn ngồi ngẩn ngơ
trên
sô pha,
không
hiểu tiếp theo nên làm gì, nhiều năm như vậy rồi
hắn
đều có thói quen bận rộn, lần nàyanh
trai để cho
hắn
nghỉ ngơi nửa tháng khiến cho
hắn
mê man
không
biết phải làm gì.
Ngồi
một
hồi,
hắn
tỉnh táo lại, mấy ngày này,
hắn
thường xuyên ngẩn ngơ. hắn
nghĩ, lúc
cô
tỉnh lại, chắc
cô
muốn
hắn
ở bên cạnh
cô?
Quả nhiên, khi tiểu Náo Náo tỉnh lại thấy Giang Viễn
đang
ở bên cạnh
cô
rất vui vẻ.
Những ngày kế tiếp, giống như tất cả vợ chồng mới cưới khác. Hai người ở bên nhau vừa ngọt ngào vừa vui vẻ, kỳ thực, chủ yếu vẫn là do Náo Náo chủ động, chủ động đến mức Giang Viễn ăn đến quen miệng. Chờ đến ngày thứ 3
đi
lại mặt, cho dù trong lòng tiểu Bạch chẳng thoải mái gì, nhưng vẫn miễn cưỡng tươi cười. Dù sao, ván
đãđóng thuyền, hơn nữa
hắn
không
thể nào mà bỏ qua
không
nhìn thấy nụ cười tươi sáng
trên
mặt
cô
con
gái
nhỏ
của mình.
Giang Viễn bị tiểu Bạch gọi vào thư phòng
nói
chuyện, còn tiểu Náo Náo ở trong phòng cùng với tiểu Đô Đô thầm
thì
với nhau.
"Chị, chị thật trâu. Cuối cùng cũng thành công nha!"
"Chuyện, chị của em là ai chứ." Náo Náo hất cao đầu.
"Nhưng mà chị ơi, chị chơi chiêu đó nguy hiểm quá."
Tiểu Đô Đô ra vẻ xoa xoa cái trán chả có tý mồ hôi nào.
"Luyến tiếc đứa nhỏ bộ không sói, luyến tiếc tức phụ nhi bắt không được lưu manh (thương đứa nhỏ thì nó không thánh sói, vợ yếu mềm thì không bắt được lưu manh). Nếu như chị của em mà không uống một liều thuốc nặng như vậy thì chắc gì anh ấyđã lấy chị, thật là quá tốt, không uổng kể hoạch chị em chuẩn bị cả nửa năm này! Chỉ cần 1 chiêu này, cả anh ấy lẫn ba mẹ đều không thoát khỏi tay chị, ha ha."
Từ nửa năm trước
cô
đã
lên kế hoạch rồi, thuốc ngủ, nhật ký,
cô
lớn đến mức này rồi, chả nhẽ
không
biết đường giấu diếm để ba mẹ
không
đọc được nhật ký sao. Đó chính là cố ý đó, ha ha, trong kế hoạch của
cô
nhóc, ba mẹ chưa bao giờ là nước cờ khó khăn cả, chỉ có Giang Viễn của
cô,
cô
biết, cái gì
cô
nhóc cũng biết cả,
cô
đã
nhìn ra, chú thích dì Kiều Kiều, thế nhưng dì Kiều Kiều
đã
có gia đình của mình rồi. Giang Viễn là của
cô,
cô
tin tưởng, bọn họ kết hôn với nhau,
cô
yêu
hắn
như vậy, cuối cùng cũng có ngày
hắn
yêu
lại
cô, và chỉ
cô
mà thôi.
Hai chị em ở trong phòng
nói
chuyện liên miêng, thế nhưng
không
biết ở cửa có nam nhân
đang
nghe những đều hai người
nói, Giang Viễn
đang
ngơ ngác đứng nơi đó,
hắnkhông
biết từ lúc nào bắt đầu, chỉ ngẩn người. cô
gái
nhỏ
thoạt nhìn tinh nghịch đơn thuần hóa ra lại là người
không
đơn giản, vì để được ở cùng
hắn, thế nhưng
đã
tính toán nhiều như vậy, thậm chí
không
tiếc sinh mệnh mà tự sát.
hắn
tức giận
không
chỉ 1 chút, nếu như, nếu như uống thuốc kia vào mà thực
sự
gặp chuyện
không
may
thì
làm sao? Tại làm sao mà
cô
không
suy nghĩ cẩn thận gì cả như thế? Chẳng lẽ, chỉ vì có thể được gả cho
hắn, chẳng lẽ điều này quan trọng như thế sao?
Nhớ tới mấy đêm nay
cô
chủ động,
cô
thân thiết, đôi mắt long lanh của
cô. Giang Viễn nắm chặt nắm tay rồi lại buông ra, có lẽ,
hắn
sẽ
thực
sự
yêu
cô? Ngày kết hôn,
hắn
đãthề, mình
sẽ
đối xử với
cô
thật
tốt,
sẽ
từ từ mà
yêu
cô. Có lẽ,
yêu
cô,
không
khó
đi?
"Náo Náo, Đô Đô, xuống ăn cơm."
"Vâng." Hai chị em vội vã chạy từ trong phòng ra.
cô
túm lấy mái tóc rối tung do vừa nằm
trên
giường.
" Đến đây nào, để anh buộc lại cho."
nhẹ
nhàng kéo
cô
gái
nhỏ, ôn nhu buộc lại tóc cho
cô. Đô Đô đứng bên cạnh mắt nhòm nhòm nhìn chị
gái
với
anh
rể.
"Chú, à không, anh rể, anh thật là ôn nhu, chẳng trách chị thích anh như vậy."
"Cái thằng nhóc này, được rồi, nhanh đi xuống lầu ăn cơm đi."
hắn
giờ
không
dám coi cậu
nhỏ
này là trẻ con nữa rồi, nhìn hai chị em nhà này tính kế người khác như thế, đúng là lớn gan mà.
Nhìn Giang Viễn cẩn thận chăm sóc con
gái
mình, tiểu Bạch cùng Phương Khuynh Nhan cuối cùng cũng buông xuống bất an, nhưng mà trong chuyện này, bọn họ cũng chẳng cần phải lo lắng nhiều, dù sao qua bao nhiêu năm qua Giang Viễn vẫn đối xử với Náo Náo như vậy mà, nếu
không
con nhóc đó làm sao mà
yêu
hắn
điên cuồng như thế.
Tiểu Bạch nheo mắt lại,
không
biết có phải là tên này
đã
có ý đồ câu dẫn con
gái
cưng nhà mình từ lâu rồi phải
không?
Khi đêm về, tiểu Bạch và Phương Khuynh Nhan
nói
tới chuyện này. Phương Khuynh Nhan cười lạnh: "anh đúng thật là cứ chuyện liên quan tới Náo Náo đều rối loạn, chuyện Náo Náo kết hôn này, em đột nhiên nghĩ tới 1 điều kỳ quái, anh xem, chúng ta, tất cả mọi người, cả Giang Viễn nữa, hình như đều bị con nhóc chết tiệt kia tính kế phải không?"
Tiểu Bạch sửng sốt
một
chút, nghĩ nghĩ, lập tức bật cười.
"Ha ha, một đời đánh nhạn, lại bị nhạn mổ vào mắt."
Sau khi suy nghĩ
một
chút, "Nhìn lại chuyện này, tên tiểu tử Giang Viễn này cũng đáng thương lắm, em xem bình thường nói đến chuyện kinh doanh không ai chiếm được lợi gì của hắn cả, thế mà người gần 40 tuổi rồi lại bị con nhóc con đùa giỡn."
"Có lẽ, chúng ta thực sự không cần lo lắng cho Náo Náo nữa. Ai mà biết được, có phải Giang Viễn sẽ mãi mãi không yêu nó đâu? Con nhóc đó còn tinh khôn hơn cả khỉ." Đây chính là lời chốt của Phương Khuynh Nhan.
Hai vợ chồng cùng nghĩ nghĩ, nhìn nhau cười.
Bên này đô vợ chồng nhà tiểu Bạch an tâm, còn bên phía con
gái
nhà họ, tiểu thư Bạch Nhan Nhược,
thì
đang
ở
trên
giường câu dẫn lão công thân mến nhà
cô.
Cũng
không
mất thời gian lâu lắm, người nào đó
đã
thực
hiện
được ý đồ.
Rất lâu sau, cả phòng đều là mùi vị đê mê.
"Lão công, em muốn uống nước..."
Náo Náo lấy chân
nhỏ
đạp đạp người đàn ông nằm bên cạnh.
Giang Viễn vừa xong việc,
đang
còn thở dốc, thấy vợ
nhỏ
làm nũng liền bò dậy.
"Ôm em đi tắm..."
Uống hết nước,
cô
lại
yêu
cầu, vô cùng yếu ớt.
Ở phòng tắm, người đàn ông nào đó
không
có chút định lực nào cả lại tiếp tục cùng
côvợ
nhỏ
của mình dây dưa khăng khít.
Nhìn
cô
gái
nhỏ
đang
ngủ, giống như
một
tiểu hồ ly. Giang Viễn đem chăn đắp kín lấycô.
Tựa hồ, từ khi ở cùng với
cô, càng ngày
hắn
càng
không
nghĩ tới Kiều Kiều nữa. Có lẽ,cô
nhóc này, chính là liều thuốc,
không
kiêng nể gì mà
đi
vào lòng người khác. Màhắn, dường như,
không
thể nào chống cự?
Cúi đầu hôn cái trán của
cô
một
cái.
"Thích em, yêu em, kỳ thực rất dễ, có phải hay không?"
không
biết có phải có phải
đang
ngủ
thật
hay
không, thế nhưng, khóe miệng của
côgái
khẽ cong lên 1 nụ cười.
(cuối cùng)
Tác giả có lời muốn
nói: Bất kể là chính văn vẫn là phiên ngoại, lần này là thực
sự
kết thúc, cảm tạ thân môn cho tới bây giờ ủng hộ, ta
sẽ
tiếp tục cố gắng ~~~~~~ hi vọng thân môn có thể tiếp tục ủng hộ của ta tân văn ~~~ không
phải là cuối cùng hay kết thúc gì cả đâu cả nhà, còn phiên ngoại của Lộ Viễn Phong nữa, dưng mà ta
không
làm nữa. Lý do là nản rồi, ta cũng
không
hứng thú với cặp Lộ Nam Phong và Lâm Viện Viện lắm. Các nàng có thể tìm đọc bản convert (khá dễ đọc).
Tóm tắt 3 phiên ngoại Lộ Nam Phong - Lâm Viện Viện: Đời này Lộ Nam Phong được trọng sinh, nhưng là trọng sinh sau khi Lâm Viện Viện
đã
du học, ở đời trước (chắc là đời trước của Kiều Kiều đó)
hắn
thành công chiếm được công ty nhà Lâm Viện Viện, hại mẹ
cô
vào tù, có con riêng với Từ Tĩnh, Lâm Viện Viện tức giận đâm
hắn
làmhắn
mất 2 chân và chính
cô
thì
mất mạng, đứa con chung với Từ Tĩnh cũng chẳng phải con
hắn, Từ Tĩnh có tình nhân. Mối thù của nhà
hắn
với nhà Lâm Viện Viện đó là dohắn
nghe được cha
hắn
tư tình với mẹ của Lâm Viện Viện, mẹ
hắn
biết náo loạn lên, rồi cha
hắn
bị chính mẹ Lâm Viện Viện tố cáo tham ô, cha
hắn
chết trong tù (hình như thế) viết thư chỉ trích mẹ
hắn
đóng giả mẹ Lâm Viện Viện tố cáo ông ấy, thực tế
thì
mẹhắn
không
làm thế vì bị chồng mình vu oan mà tự tử. Về sau Lộ Nam Phong biết được chân tướng, tất cả đều là màn kịch của bà dì
hắn, vì
yêu
bố Lộ Nam Phong mà vu oan cho mẹ Lâm Viện Viện.
Đời này trọng sinh
hắn
biết được người
hắn
thật
sự
yêu
2 kiếp đều là Lâm Viện Viện nhưng Lâm Viện Viện
đã
không
còn
yêu
hắn
nữa.
hắn
vào Cẩm Giang làm việc, để nắm tin tức về cuộc sống của
cô
thông qua Giang Phóng.
Về Lâm Viện Viện,
cô
đã
không
còn tin nam nhân nữa, vì
đã
từng bị Lộ Nam Phong
nóingười con
gái
bạo ngược như
cô
thì
không
có ai
yêu
chân thành mà tất cả đều vì tiền,cô
còn phải
đi
khám bác sĩ tâm lý. Nhiêu người theo đuổi nhưng
không
yêu
ai. Mẹ
côcó tình
yêu
mới, hai người
không
kết hôn. Bạn trai của mẹ Lâm Viện Viện có 1 cậu con trai
nhỏ
hơn
cô
3 tuổi, vô cùng ngang tàn phá phách. Bị đuổi học, nên bị ông bô ném sang nước ngoài với Viện Viện. Sau 2 năm chung sống, từ chán ghét trở nên thân thiết, rồi chuyện ngoài ý muốn xảy ra, có thai, kết hôn (thế mà vẫn gọi nhau là "chị em"),
yêu
nhau và HE cho những người xứng đáng.
Hoàn








