Tình Mệnh Full
Chương 26: Chương 26
Hách Liên Mặc trông thấy Lâm Minh Dạ thân là trang nam tử, chưa kể còn là Thanh Long quốc tiên hoàng ở trước mặt mình khóc đến thảm, ngay cả y cũng không có nhẫn tâm đến nỗi không cảm thấy hắn ta cũng rất đáng thương. Không chỉ có mỗi nàng, mà hắn cũng đồng dạng rơi vào cảnh không thể cùng người mình yêu ở một chỗ. Đời này hắn cũng đã kiên nhẫn lâu rồi.
Mà muốn thoát ra khỏi bể thống khổ này, suy đi tính lại, cũng chỉ có một cách.
"Lâm Minh Dạ, nếu đã thấy đau khổ như vậy, chi bằng... ngươi quên nàng đi?"
Lâm Minh Dạ ngước mắt lên, ánh nhìn thất kinh hướng thẳng vào Hách Liên Mặc làm cho y cảm thấy có chút chột dạ. Hách Liên Mặc mím mím môi, không tự nhiên mà né đi cặp mắt tràn ngập câu hỏi của hắn.
"Nhảy xuống Vong Tình hồ, quên đi chấp niệm với nàng, lúc đó ngươi sẽ không còn vướng chân nàng, mà nàng cũng sẽ không cần lo nghĩ sẽ gặp lại ngươi. Như vậy là tốt nhất cho cả hai."
Hách Liên Mặc bất giác lại không muốn nhìn thấy gương mặt của Lâm Minh Dạ nữa, nên y lãnh đạm phất áo quay đi. Đúng rồi, quên đi, quên tất cả đi. Không phải con người thường sẽ chọn cách quên đi đau khổ để đổi lấy một đời vui vẻ sao? Đó chính là lí do mà Vong tình thuật tồn tại. Chỉ còn có nàng, muôn đời muôn kiếp phải gánh lấy đau thương, dù y có dùng tất cả dược phẩm hiếm thấy trên trần đời cũng không có cách nào để chữa lành một trái tim ứa máu. Y là thần y, vậy mà cũng chỉ có thể chữa cho thân thể của nàng, chứ không phải lòng nàng.
Phải, là do chính tâm tư ích kỉ của y. Y ghét tên Lâm Minh Dạ này, vì hắn ta mà nàng mới phải chịu đủ mọi thống khổ trên thế gian. Bởi vì hắn ta, nên cho dù thế nào đi chăng nữa, nàng cũng đều sẽ không bao giờ chịu nhìn thấu được lòng y. Một vị thần y trứ danh khắp mọi miền bốn phương như y, y thừa sức du ngoạn khắp nơi trong thiên hạ, nhưng vì cớ gì lại tự buộc chân mình lưu lại ở nơi này lâu đến như vậy? Vì cái gì mà khi chứng kiến thân ảnh tiều tuỵ của nàng, y lại cảm thấy phi thường đau lòng.
"... làm sao ta lại có thể đối xử như vậy với nàng được hả thần y?"
"Ngươi... nói gì?" _Hách Liên Mặc vẻ mặt không thể tin được mà quay lưng lại nhìn nam tử đang quỳ ở nơi kia.
Lâm Minh Dạ vô lực cười, hắn vuốt ngược mái tóc loà xoà rối mù của mình ra đằng sau, đôi mày kiếm nhíu chặt. Lệ sương trong mắt vẫn còn chưa tan đi, chỉ cần một giây còn nghĩ tới nàng, hắn sẽ không thể nào ngừng khóc.
Nhưng hắn cảm thấy may mắn, rằng mình vẫn còn có thể vì nàng mà rơi lệ, chứ không phải là điều ngược lại.
"Làm sao mà ta lại có thể khiến cho nàng phải chịu đựng một mình đây? Như vậy chẳng phải là quá ích kỷ, quá tàn nhẫn với nàng sao?"
Nàng đã tàn nhẫn với chính mình, vì thế hắn mới càng không có chuyện bỏ rơi nàng một mình ở nơi vực thẳm tăm tối đó.
Hắn chính là "Minh Dạ", ánh sáng giữa đêm tối, ánh sáng sẽ xua tan đi bóng tối vây quanh nàng, không để cho nàng cảm thấy cô độc.
"Thần y, ngươi cũng yêu nàng mà, vì sao lại không thể hiểu được điều ấy? Nếu đổi lại là ngươi, ngươi sẽ muốn quên nàng sao? Sẽ để nàng đơn độc nhớ đến một người không biết nàng ấy là ai sao?"
"Ta...!"
Hách Liên Mặc không nghĩ tới y lại dễ dàng bị nói trúng tim đen đến như vậy liền giận dữ quay ngoắt lại, theo bản năng cơ hồ muốn phản bác, nhưng đến cùng vẫn là không thể thốt ra được lời nào.
Lâm Minh Dạ nói đúng, và có lẽ chính vì hắn như thế nên mới có thể là người ở trong lòng nàng mà không phải là ai khác. Không phải Liên Mặc y. Tình yêu của hắn ta và của nàng chính là sự hi sinh, không ngại dâng hiến tất cả máu và hơi thở của mình chỉ để người kia được hạnh phúc, chứ không phải là loại ích kỷ và bồng bột như của Hách Liên Mặc.
Vì vậy nên họ mới cùng nhau lịch qua được 39 kiếp nạn lâu được đến thế.
Y thua rồi.
"... Ta hiểu rồi. Ta sẽ không xen vào chuyện của ngươi và nàng nữa."
Khi nói ra những lời này, tâm của y tựa hồ đã chết đi một ít. Hắn vốn không có tư cách để chen ngang vào, như trước giờ y vẫn làm, đơn thuần chỉ là trị thương cho nàng, và đứng ở vị trí người ngoài cuộc mà quan sát.
"... Thần y, có thể... đây sẽ là lần cuối ngươi còn thấy ta ở đây."
Hách Liên Mặc ngước lên, trừng mắt nhìn Lâm Minh Dạ.
"Ngươi là có ý gì? Ta tưởng ngươi về đây là để ở bên nàng?"
Lâm Minh Dạ chua xót, "Vốn ta đã tính như vậy,"
Hách Liên Mặc bỗng nhiên cảm thấy có gì đó không đúng ở trên người Lâm Minh Dạ, tưởng như... y phát sinh ảo giác, nhưng trông Lâm Minh Dạ không giống với bộ dạng của ngày thường, "nhưng sau chuyện này, ta nghĩ sẽ rời đi. Ta cũng không muốn khiến nàng đau khổ hơn hiện tại nữa."
"Ngươi... sẽ đi đâu?" _Lâm Minh Dạ vẫn còn hướng mặt xuống dưới đất nên đã không chú ý đến biểu cảm nghi hoặc của Hách Liên Mặc.
"Chắc là... dựng nhà ở dưới chân núi, xong nhận một vài đồ đệ vậy. Ta rời đi, nhưng vẫn sẽ ở đây dõi theo nàng. Ta không thể sống thiếu nàng."
Hách Liên Mặc nhìn đuổi theo bóng lưng của Lâm Minh Dạ lúc này đã đi gần khuất, trong lòng không khỏi tự vấn hiện tượng mới xảy ra vừa rồi.
Y, hình như đã thấy... trên đầu của Lâm Minh Dạ có một cặp sừng đen, cong và dài, thoắt ẩn thoắt hiện.
.
.
Có một thứ mà cả hai nam nhân gần gũi nhất với Nguyệt Tử Ly ngàn vạn lần cũng không thể nào lường trước được.
"Đừng tìm ta."
Đó là ba chữ cuối cùng, ba nét chữ đơn giản, dứt khoát và lạnh lùng, y hệt như tính cách của nàng, được để lại trên chiếc giường mà nàng đã nằm nghỉ.
Nguyệt Tử Ly cứ thế mà bốc hơi khỏi Bỉ Ngạn Cung, không có một manh mối hay là vết tích nào cho biết nàng đã đi đến cái nơi chỉ có ma quỷ biết là ở đâu. Hỏi cặp tỷ muội Bạch Sa Bạch Châu đều không biết, đến cả Mộc Nhi ảnh vệ của nàng còn lắc đầu chịu thua.
Vào lúc như thế này, nàng lại có thể đi đâu được cơ chứ?
Bỉ Ngạn Cung loạn thành một mảnh, những thủ hạ cấp cao đều được phái đi tìm người. Lâm Minh Dạ lẫn Hách Liên Mặc đều hoảng tới nỗi mỗi lần muốn bàn chuyện gì là cứ xảy ra xung đột, mãi một hồi sau mới có thể bình tĩnh lại mà giải quyết. Nàng bảo đừng tìm? Có bị sét đánh chết Lâm Minh Dạ cũng sẽ không chịu ngồi yên mà tuân theo cái mệnh lệnh đó của nàng. Hắn vốn nghĩ tới chuyện ẩn cư, nhưng xem ra chuyện này còn cần phải đợi một thời gian rồi.
.
.
Thường thì, hoàng cung của một quốc gia là nơi được canh giữ nghiêm ngặt nhất, ngay cả một con muỗi cũng khó có thể lọt qua được, và muốn ra, muốn vào nơi đó thì nhất định cần phải có giấy thông lệnh.
Nhưng, Lâm Minh Dạ này là ai chứ? Hắn mới không cần đường đường chính chính, quang minh chính đại gì đó đi qua cổng thành. Ma tu cửu cấp, hắn hiện tại chỉ xếp sau một tuyệt thế nữ tử. Thiếu gì cách để hắn lẻn vào nội cung một cách trơn tru đâu. Mà ở trong hoàng cung không thường có cao thủ tu luyện, nói tóm lại là không gì có đủ khả năng để cản trở hắn.
Lâm Minh Dạ ẩn thân mà vô tư đi bên cạnh một nhóm cung nam thái giám đang hàn thuyên chuyện thiên hạ. Hắn nghe ra chuyện ba vị công chúa đấu đá với nhau suốt mười mấy hai mấy năm mà tới tận bây giờ vẫn chưa chọn ra được thái nữ để truyền ngôi. Kể từ động tĩnh của Phượng Mẫn ở Thanh Long quốc ngày trước, hai vị công chúa còn lại đều không lúc nào để cho nàng ta sống dễ dàng.
"Hôm nay bầu trời thật trong lành, hoàng thượng chắc là sẽ có nhã hứng thưởng trà bên cạnh ao sen đấy."
"Huynh không định đến hầu hạ hoàng thượng sao?"
"Ao sen cách chỗ chúng ta khá xa, mà bên cạnh hoàng thượng chắc chắn không thiếu người hầu hạ. Hiếm có lắm huynh đệ ta mới được rảnh rỗi, đệ lại muốn tiếp tục làm việc sao?"
Lâm Minh Dạ nhướng mày, sau đó bỏ lại sau lưng đám nam nhân cười nói vui vẻ mà dùng khinh công nhảy lên mái nhà. Đảo mắt một vòng, hắn nhanh chóng bắt gặp hình ảnh của một nữ nhân mặc hắc bào thêu hình chim phượng hoàng bằng sợi tơ tằm nhuộm đỏ, tóc cài một bộ trâm phượng vàng đang ngồi dưới mái chòi hướng ra ao sen. Lâm Minh Dạ một đường phi tới, lúc đặt mũi chân xuống đất cũng phi thường nhẹ nhàng.
Nhìn ở khoảng cách gần, nữ nhân đó so với Nguyệt Tử Ly có 4 phần tương đồng, nhưng trên dung nhan đã có xuất hiện chút dấu vết của thời gian. Bao phủ xung quanh nàng là một tầng không khí vừa uy nghiêm nhưng lại không kém phần bình thản.
Nữ nhân phóng ánh mắt ra ngoài ngắm cảnh hoa và lá trôi nổi bồng bềnh trên mặt nước trong vắt, tay phải cầm chén trà còn bốc hơi nóng, giơ lên nửa đường bỗng nhiên lại đặt xuống, trên bàn đá cẩm thạch vọng ra một tiếng cạch lạnh lùng. Chỉ trong thoáng chốc, một nhóm nữ hộ vệ xông ra bao vây lấy Lâm Minh Dạ, nhưng đối mặt với ngần ấy mũi kiếm chĩa thẳng vào toàn là những yếu điểm trên người, hắn lại không hề có phản ứng gì gọi là kinh sợ, trái lại còn trấn định như thể sớm đã dự liệu trước được tình huống.
Nữ nhân kia đưa ám hiệu, lúc này quân hộ vệ mới rút vũ khí và lui sang một bên. Nàng chỉ tay vào hắn, bảo lại gần.
Đó chính là Phượng Linh quốc đương kim nữ hoàng đế, Phượng Oanh.
"Thì ra ngươi chính là nam tử muội muội ta đã nhắc đến. Hạnh ngộ."
Khoé môi hơi nhoẻn, Phượng Oanh quay đầu lại nhìn Lâm Minh Dạ, trong ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng. Một tuyệt sắc mĩ nam, phẩm vị của muội muội thật là không tồi chút nào.
"... Quả nhiên là nàng đã tới đây. Nàng đi đâu rồi?"
Đột nhập vào hoàng cung đã đành, ở trước mặt một quốc gia chi chủ lại còn không quỳ, câu đầu tiên xuất khẩu lại hỏi về một người khác, có cái bản lĩnh này cũng chỉ có Lâm Minh Dạ mà thôi.






