Thầy Trả Nổi Không

Chương 8: Chương 8

Ngày 26 âm lịch, Tiêu Chiến về nhà rảnh rỗi không có việc làm bị ba gọi đến xưởng cơ khí của ba, anh nghiệt mặt: - " Ba bắt con đến đấy làm gì? Con mệt con không muốn đi!" - Cả ngày ở nhà chẳng làm gì, mệt cái gì mà mệt, đi!! Tiêu Chiến nhận mệnh đi đến xưởng, cái xưởng mà 27 năm cuộc đời của anh cũng chẳng lui tới được mấy lần. Mọi người trong xưởng đang ở chỗ của mình việc ai người ấy làm, ba Tiêu gọi một cậu trai trẻ ở đang đeo găng tay uốn mấy thanh sắt ở trong góc ra. - Đây là Ninh Dương, mới đến tháng trước, còn đây là Tiêu Chiến con trai của tôi, nó là giáo viên. Ninh Dương kéo găng tay ra đưa tay muốn bắt tay, Tiêu Chiến cũng lịch sự nắm lấy rồi nhanh chóng buông ra. Ninh Dương chào hỏi xong liền trở lại làm việc, ba Tiêu nhìn theo Ninh Dương rồi nói với Tiêu Chiến: - Nhóc mới đến này ngoan ngoãn phết, làm cũng được việc. - Nói rồi, lại khẽ liếc Tiêu Chiến một cái đầy ẩn ý: "Con trai cũng được, chọn đứa nào tử tế một chút." Tiêu Chiến mệt mỏi nhìn ba: "Ba à, nhỡ người ta không thích đàn ông thì làm sao? Mà có thích thì người ta cũng không thích con." Ba Tiêu trợn mắt: "Ba hỏi rồi, nó bảo trai gái đều không quan trọng, ba cho nó xem hình con rồi, nó bảo có thể thử." Tiêu Chiến trợn trắng mắt trong lòng, ba muốn bán con trai ra ngoài rồi đấy à? Cậu ta muốn thử mà không hỏi xem con có muốn thử không? Hừ!!!! - Đến đây chỉ thế thôi đúng không ba? Thế con về nhà nhé? - Hừ, biến đi, ba muốn mày ra ngoài cho khuây khỏa còn oán hận cái gì? Tiêu Chiến buồn cười đi về, ba ngây thơ thật, bây giờ còn giới thiệu đối tượng cho anh luôn rồi cơ đấy. Ninh Dương cũng thoáng quá cơ, bị ba Tiêu hỏi như vậy mà chưa ngất vì giật mình. Tiêu Chiến nhàm chán, cầm điện thoại đi loanh quanh khu nhà anh, Vương Nhất Bác lại gửi tin nhắn thoại đến. Sau sự kiện con gián to đùng, to khủng khiếp kia thì mối quan hệ của anh và Vương Nhất Bác thả lỏng thêm một chút, có thể nhắn tin với nhau thường xuyên hơn trước kia. So tháng trước với hiện tại có thể thấy được Vương Nhất Bác đã nhịn không nói chuyện với anh cực khổ đến mức nào. Có nhiều điều muốn nói đến vậy mà trước kia không có khả năng nhắn tin cho anh. Tiêu Chiến nghe tin nhắn thoại vừa gửi đến: - Tiêu Chiến này, em chán quá đi mất. Tiêu Chiến buồn cười, thấy chính anh cũng dở hơi thật, thích nghe Vương Nhất Bác không có chuyện gì cũng làm nũng với anh. Tiêu Chiến cũng gửi tin nhắn thoại sang. - Chán hả? Thế đợi đến đêm trời thật lạnh chạy ra ngoài đi xem phim như hôm qua ấy cho đỡ chán.  Vương Nhất Bác trả lời ngay lập tức: - "Tại vì ban đêm vé rẻ hơn mà, rạp cũng thưa người nữa." Hai người cãi nhau chọc ngoáy qua lại cả đêm hôm qua vì chuyện một giờ đêm Vương Nhất Bác ra ngoài xem One Piece, Tiêu Chiến mệt không muốn tiếp tục nói chuyện này nữa. - Rồi, rồi, biết rồi, thế cứ làm thế đi. Cậu vui là ổn, tôi chả quản được. Vương Nhất Bác nghe Tiêu Chiến cằn nhằn cười ngẩn ngơ một mình trên giường. Thành phố này hôm nay vắng anh mất rồi. Nhưng ít ra cậu vẫn có thể nghe thấy tiếng nói của anh, không phải như trước kia lặng lẽ một mình nữa, sau này sẽ tốt hơn thôi. Vương Nhất Bác nằm ra giường, ngắm nhìn ánh mắt xinh đẹp của người con trai trong bức hình lưu trong album của cậu được hơn 3 năm rồi. Hôm nay căn phòng bốn bức tường tẻ nhạt này cũng không đến nỗi khó thở lắm. Tiêu Chiến tưởng là anh nói vậy làm Vương Nhất Bác không biết tiếp lời thế nào, anh còn đang suy nghĩ xem nhắn gì cho cậu để tiếp tục nói chuyện, thì Vương Nhất Bác nhắn tin tới: - Tiêu Chiến. Ơ, sao lại không gửi thoại nữa? Tiêu Chiến hỏi lại: "Sao đấy?" - Chán quá. Tiêu Chiến cạn lời: "......." - Chán quá nên là hôm nào anh quay trở lại, chúng ta có thể cùng đi xem phim hay không? Tiêu Chiến đứng trước cửa nhà mình, mỉm cười ấn ấn điện thoại: "Được nha, nhưng mà không đi ban đêm đâu." Tiêu Chiến nhắn xong tắt màn hình điện thoại đút vào túi áo đi vào trong nhà, tự mắng mình là đồ dễ dãi, người yêu cũ mới nói vài câu đã nhận lời đi xem phim với người ta rồi. Tiêu Chiến vào đến phòng khách, thấy mẹ và hai em của anh đang ngồi giữa nhà mở một thùng carton. Tiêu Chiến còn chưa rõ ra sao thì mẹ Tiêu đã gọi anh: - Chiến Chiến tới đây, bạn con gửi đồ cho con. Vì em gái con tò mò nên mẹ mở ra xem một chút, con lại đây xem đi. Tiêu Chiến nhìn thấy đống đồ gửi đến có bánh kẹo tết, có chocolate, quan trọng là có mấy gói snack khoai tây. Tiêu Chiến không cần nghĩ nữa cũng biết người gửi quà tết là ai luôn rồi. - Bánh kẹo mẹ cứ để mời khách nhé, bạn con gửi quà tết cho nhà mình ấy mẹ. - Bạn nào đấy? Có phải là bạn kiểu đó không? Tiêu Chiến cười cười nhìn hai đứa em anh tranh nhau snack khoai tây, trả lời mẹ: - Bạn kiểu đó đâu ra mẹ ơi. - Mấy năm có thấy bạn bè gì đâu, tự dưng năm nay có thì mẹ hỏi chút thôi. - Con giúp người ta thì người ta gửi đồ cảm ơn thôi. Tiêu Chiến chầm chậm lấy hai gói snack ôm vào ngực, vừa bước lên cầu thang vừa ấn điện thoại gọi điện trực tiếp cho Vương Nhất Bác. Tiêu Chiến vào được trong phòng khóa trái cửa thì Vương Nhất Bác bắt máy, anh cảm thấy hình như cậu đang vừa cười vừa nói alo: - Cậu gửi đồ tới nhà tôi hả? - Đúng vậy, gửi cho anh chút đồ ăn vặt, với bánh kẹo tết. Sao vậy? Nhà anh không thích ăn mấy loại ấy hả? - Sao tự nhiên học được ở đâu gửi quà tết vậy? - Haha. - Cảm ơn. - Gửi đó, không trả tiền anh nữa đâu. Tiêu Chiến bật cười, có ai bắt trả đâu: "Ở đâu ra cái lý ấy vậy?" Tiêu Chiến cúp máy ngồi ở trên gường ăn snack, nói là gửi cho anh nhưng mà cũng bị hai đứa em lấy mất đi một phần rồi còn đâu, thực sự là anh không muốn chia cho ai hết, là Vương Nhất Bác gửi cho anh mà, cho anh! Ngày 27 âm lịch, ba Tiêu dẫn Ninh Dương về nhà ăn cơm trưa. Tiêu Chiến cảm thấy khó chịu trong lòng mà không nói được gì. Ba mẹ Tiêu còn để không gian riêng cho hai người nữa chứ, Ninh Dương nhìn Tiêu Chiến một lát, đột nhiên hỏi: - Em có người mình thích rồi à? Tiêu Chiến nhìn Ninh Dương, không muốn trả lời câu hỏi ngớ ngẩn của anh ta, hỏi lại: - Tôi cảm thấy mình không được tôn trọng lắm ấy nhỉ!? - Anh thích em, anh có thể theo đuổi em. - Anh gay? - Trước đây từng có bạn gái, nhưng mà anh thích em. Tiêu Chiến cười cười, quyết định nhìn điện thoại, mặc kệ anh ta. Tam quan không phù hợp là đã không thích rồi, nói ra câu nào vô duyên câu đấy. Giọng điệu giống như anh là món đồ thích thì cầm chơi vậy. Hừ! Đồ thần kinh, cút xa ra. Vương Nhất Bác vừa chụp cho anh xem một chồng sách lớn: - Em mới lại đi mua về đọc, chán quá đi. - Hồi trước có thấy cậu thích đọc sách đến mức này đâu. Vương Nhất Bác cười với cái màn hình: "Tiêu Chiến à, 3 năm nay em chẳng còn thú vui gì rồi, trong đầu không nghĩ học thì chính là thi để kiếm học bổng, ngoài chữ ra thì là tiền." - Không tham gia câu lạc bộ? Bóng rổ chẳng hạn, ngày trước cậu thích bóng rổ mà? Hay đá bóng, cầu lông gì đấy? - Không làm gì, học đủ mệt rồi. Ninh Dương thấy Tiêu Chiến không để ý mình nữa, lại gọi: - Bây giờ em chưa thích anh, nhưng mà sau này thì chưa chắc, anh về đây, chào em. Tiêu Chiến không thèm ngẩng đầu lên, ừ một tiếng. Ninh Dương đứng lên nhìn chằm chằm Tiêu Chiến mãi, sau cùng mới chấp nhận bỏ đi. Tiêu Chiến nằm ra ghế sopha của nhà mình, tiếp tục nhắn tin cho Vương Nhất Bác: - Vậy đừng học nữa, đi mà xem phim One Piece ấy. - ==, anh nhắc mãi chuyện đấy vậy, em chán thật, em muốn thả lỏng một chút, làm chuyện khác người thế đó. Tiêu Chiến không cười nổi nữa, anh cũng biết vài chuyện "khác người" hơn mà Vương Nhất Bác đã làm. Anh có tức giận, anh thấy cậu trẻ con, anh thấy cậu ấu trĩ. Nhưng mà cũng có lỗi của anh, yêu trẻ con là thế đấy, anh phải nhịn thôi. - Chán nhỉ, thế chắc cơ bụng chả còn rồi. Tiêu Chiến nhắn xong thì bị ba Tiêu gọi ra ngoài, anh chán nản đút điện thoại vào trong túi, lững thững đi ra: - Ba lại gọi con gì nữa? - Người ta về còn không ra tiễn? - Ơ, ba mời về chứ có phải con mời đâu mà con phải tiễn? - Tiêu Chiến khó chịu ra mặt, nhưng giọng nói thì vẫn hết sức dịu dàng.

Truyện khác cùng thể loại