Thầy Trả Nổi Không
Chương 6: Chương 6
Vương Nhất Bác vừa rửa mặt, còn muốn vùi đầu luôn vào bồn rửa, tóc và cổ áo len đã ướt hết, đứng ở đây gần nửa tiếng rồi. Tiêu Chiến đau lòng tiến lại gần cậu, Ngô Hữu nói gì ấy nhỉ, bị người khác hôn à?
Tiêu Chiến cũng không rõ lòng mình, vì sao nghe thấy từ hôn lại khó chịu? Bây giờ hai người có là gì của nhau đâu?
Vương Nhất Bác đứng cười ngây ngô nhìn anh, như vẫn còn đang đắm chìm trong giấc mộng đẹp nhất cuộc đời. Tiêu Chiến đưa tay lên sờ mờ mặt cậu, vì cậu dùng sức cọ sát mà đã cọ ra không ít vết sước hồng rõ rệt trên khuôn mặt trắng, cậu vì cái chạm của anh mà đau đến nhăn mặt lại.
- Đau à?
- Đau.
- Đau mà còn nghĩ là mơ?
Vương Nhất Bác mơ mơ màng màng, ngây ngẩn nhìn anh. Rồi như chợt nhận ra rồi lại nhớ đến cái gì, Vương Nhất Bác ngồi sụp xuống, miệng không ngừng nói:
- Sao anh lại đến đây, anh đến đây làm gì?
Tiêu Chiến có chút tức giận: - " Vốn chẳng muốn đến..."
Vương Nhất Bác sợ nhất là nghe những lời lạnh lùng của Tiêu Chiến, không đợi anh nói hết đã điên cuồng đứng lên, hai mắt đỏ sọng nhìn chằm chằm anh: "Nếu đã không muốn thì đừng đến!"
Tiêu Chiến nhìn lại Vương Nhất Bác với khuôn mặt bình thản không chút biểu tình. Qua một lúc Vương Nhất Bác dường như bị nhìn mà co người lại, Tiêu Chiến hờ hững quay lưng định rời đi. Anh vốn đến đây không phải để người ta to tiếng với anh! Anh có lỗi sao? Anh đã làm gì, anh còn đang muốn điên lên vì cảm giác khó chịu trong lòng, Vương Nhất Bác đã hôn một người khác, sau đó như mất trí mà đến đây, rốt cục là muốn giày vò anh sao?
Người hôn người khác là Vương Nhất Bác, chứ không phải là anh, mà cho dù có là anh đi chăng nữa, bây giờ cậu ta có quyền gì tức giận với anh? Anh đúng là bị thần kinh rồi mới chạy ra ngoài rồi bị người ta hét vào mặt!
Giây trước Tiêu Chiến còn đang tức giận đến cực điểm, còn nghĩ về nhà cho Vương Nhất Bác vào danh sách đen. Giây sau anh đã bị tiếng nghẹn ngào vang lên từ đằng sau dội cho một gáo nước giập tắt tất cả lửa giận vừa mới bùng lên:
- Em xin lỗi, em vốn định trở lên thật tốt, thật tốt mới đến trước mặt anh, nhưng mỗi lần đều thảm hại thế này.
Sau chia tay, mỗi lần để anh nhìn thấy cậu, Vương Nhất Bác đều cảm thấy thật thảm. Vương Nhất Bác khi ấy tuổi trẻ điên cuồng, không hề để ý đến ánh mắt mọi người xung quanh. Chuyện cậu và Tiêu Chiến yêu nhau bị lộ ra, ba Vương Nhất Bác đầu tiên đến nháo ở nhà Tiêu Chiến một trận.
Ba Tiêu lúc đầu biết Tiêu Chiến yêu một cậu con trai ở trường cấp ba anh đang dạy, chỉ biết thở dài một tiếng, nhưng mà nhìn thấy ba Vương Nhất Bác, ông lại nổi lên một trận cuồng phong.
Tiêu Chiến bị nhốt ở nhà, Vương Nhất Bác cũng là lần đầu bị mẹ đánh. Mẹ Vương trước giờ vẫn là người phụ nữ yêu chiều con cái tận trời, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Vậy mà người phụ nữ ấy lại vừa chửi vừa đánh, sau rồi lại khóc, khóc lóc cầu xin Vương Nhất Bác:
- Hay là con giết mẹ đi, chứ con làm thế này ba mẹ biết để mặt vào đâu?
Vương Nhất Bác bị đánh nhịn đau đến cả môi cũng bật máu, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, quỳ trước mặt mẹ: "Con yêu một người không được sao? Con chỉ yêu anh ấy thôi, mọi người đừng làm tổn thương anh ấy có được không? Con xin ba mẹ."
- Mày bị điên rồi hả con, yêu một thằng đàn ông? Mày nói nữa xem! Mày còn dám nói. - Mỗi một câu, mẹ Vương lại một lần vút roi đánh xuống đứa con bà còn yêu hơn máu thịt. Đánh con thì mẹ đau, nhưng mà Vương Nhất Bác thực sự đã làm ra điều bà không chịu đựng nổi.
Ba Vương ở nhà Tiêu Chiến đi về, đến trường học của Vương Nhất Bác muốn đuổi Tiêu Chiến khỏi trường, Tiêu Chiến một thân bị đánh đến không đi lại được, trong những ngày này trở thành nhân vật tiêu biểu trong cuộc họp.
Tiêu Chiến ở nhà, điện thoại giấu dưới gối không ngừng rung lên, đến tận khi máy hết pin mà tắt ngấm anh vẫn không dám bắt máy. Cả người anh đau đớn, nhưng trong lòng còn đau hơn, anh không dám nói điều gì với Vương Nhất Bác, không dám để cậu nghe thấy những lời chửi rủa của ba mình.
Vương Nhất Bác nghỉ học, ba Vương nhốt cậu ở nhà, cậu gọi điện cho Tiêu Chiến rất nhiều nhưng anh không bắt máy, cậu nhớ đến câu chuyện của anh, có phải lại lại bị đánh rồi không? Anh có phải lại bị đau rồi không? Vương Nhất Bác 17 tuổi khi ấy chỉ có thể không ngừng khóc, khóc đến tâm tê phế liệt.
Đến khi Tiêu Chiến được nhà trường gọi lên, ba Tiêu cũng đi theo, ông đánh mắng con nhưng vẫn không muốn để mất mặt trước người ngoài! Cái họ Vương ghê tởm kia là còn dám mắng chửi con trai ông, không nghĩ chính mình mới là một kẻ dơ bẩn!!
Vương Nhất Bác hôm ấy trốn ra ngoài, trèo cửa sổ phòng mình xuống, rồi lại trèo qua tường bao, lúc ra được ngoài quần áo đã bẩn không nhìn nổi, còn rách vài chỗ, chân tay cũng bị cọ ra vết máu rồi. Bao năm sống trong bảo bọc, lần đầu tiên Vương Nhất Bác chật vật như thế. Nhưng cậu không hề quan tâm, cậu muốn gặp Tiêu Chiến, muốn ôm lấy anh, chịu thay anh tất cả đau khổ.
Tiêu Chiến đến trường cùng ba, khuôn mặt bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc ra khỏi phòng họp nhìn thấy bóng dáng Vương Nhất Bác tiều tụy đứng ngay đó nhìn anh, Tiêu Chiến liền thấy lòng mình sụp đổ, bao nhiêu sức lực đều rút đi, anh chỉ có thể ghim chặt móng tay vào lòng bàn tay, gắng gượng không để nước mắt rơi xuống, ép mình không chạy lại đấy ôm lấy cậu.
Vương Tiến đi ra ngoài còn đẩy Tiêu Chiến một cái:
- Đừng có chắn đường. - Lúc ông nhìn thấy Vương Nhất Bác thì nhíu mày lại. - "Ai cho mày đến đây, cút về, tao không cho mày đi học nữa, thứ ghê tởm."
Ba Tiêu vì một cái đẩy của Vương Tiến mà bùng nổ, ông có thể ở nhà mắng chửi Tiêu Chiến cả ngày, nhưng lại không thể nhìn anh bị người ta khinh dễ một chút, ông liền đứng ở hành lang tòa giám hiệu mà điên cuồng chửi bới:
- Mẹ mày Vương Tiến, mày đẩy con tao à? Mày nói ai ghê tởm, cái thứ buôn bán mại dâm như mày mới là loại ghê tởm, đẻ ra thằng con cũng ghê tởm theo, tao nhổ vào! Cặn bã của xã hội như mày còn dám thanh cao mà đứng ở đây, thứ tiền bẩn thỉu của mày, cả người mày đều bốc ra mùi rác rưởi.
Tiêu Chiến không chịu nổi nữa, kéo ba đi. Vương Nhất Bác lặng người đứng ở hành lang, lắng nghe tất cả những lời mắng chửi ấy, lúc anh đi ngang qua cậu, Vương Nhất Bác cũng không thể đuổi theo. Chỉ có thể nhìn chằm chằm ba mình như cầu xin. Cầu xin ba nói với con rằng tất cả đều không đúng.
Giọng Vương Nhất Bác run rẩy, cảm giác như có gì đó trong cậu dần nứt vỡ:
- Ba, chú ấy nói thật sao?
Ba Vương nghe thấy những tiếng xì xào sau lưng mình, tức giận lôi kéo Vương Nhất Bác: - "Mày biết cái gì? Đi về!"
Năm ấy Vương Nhất Bác lần đầu tiên đến khách sạn ba mình đầu tư, chính cậu còn được một cò mồi hỏi xem cần loại hình như thế nào?
Vương Nhất Bác 17 tuổi, lần đầu tiên dụng tâm làm một việc, rốt cục lại là tìm hiểu xem người ba mình kính trọng làm những gì. Năng lực của cậu không đủ, chỉ cùng lắm chỉ là biết được khách sạn này ba cùng với một ba của Phạm Linh Hồng đầu tư cùng nhau mở, vậy cũng đủ rồi.
Lần đầu tiên, Vương Nhất Bác biết thế nào là đau khổ, yêu thương lẫn thù hận ở cùng một chỗ. Vương Nhất Bác không ăn được cơm, mỗi ngày đều tự nhốt mình ở trong phòng ôm điện thoại, nhìn những hình ảnh của Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến gọi điện thoại cho cậu rồi, nói là muốn chia tay, còn nói cảm ơn cậu. Vương Nhất Bác chết lặng: "Anh cảm ơn cái gì?"
- Cảm ơn em, cho anh cơ hội nói một lời chia tay chính thức. Còn có xin lỗi em.
Vương Nhất Bác bật cười trong nước mắt, cúp điện thoại, Tiêu Chiến anh ấy vẫn như thế, dịu dàng mà tàn nhẫn, em đã hứa rồi mà, hứa gánh cho anh tất cả đau đớn nhưng mà anh lại là người từ bỏ em.
Yêu một người mà thôi, có thể đau khổ đến mức này sao? Yêu một người thôi mà, tại sao lại không thể? Tại sao cứ phải cướp đi tất cả hy vọng của cậu như thế? Hy vọng ba không phải như vậy, không được! Hy vọng Tiêu Chiến cùng mình chống đỡ, không được. Vì anh cũng chê cậu ghê tởm sao? Con trai của Vương Tiến chính là lớn lên từ những đồng tiền dơ bẩn đấy, làm sao có thể trong sạch?
- Nhất Bác, ăn cơm thôi, ngày mai đến trường mới rồi, đừng như vậy nữa.
Vương Nhất Bác từ trong bóng tối đi ra, khuôn mặt vẫn lạnh lùng như trước, như trước kia bình thường ngồi trước bàn ăn, chỉ là không hề động đũa. Vương Đạt đã có nhà riêng, vì chuyện của em trai mà bị gọi về nhà, nhìn không khí trong nhà im lặng cũng chỉ rụt cổ ăn cơm.
Ba Vương không nhịn được, ném đôi đũa về phía Vương Nhất Bác. Mẹ Vương kêu lên, sợ hãi nhìn xem Vương Nhất Bác có bị làm sao không. Ba Vương bắt đầu chửi rủa, Vương Nhất Bác mơ mơ màng màng chỉ biết bữa cơm này không ăn được nữa, định đứng dậy đi lên lầu, tiếng ba lại mồn một đằng sau:
- Mày không ăn được cơm nhà này nữa thì mày cút đi, loại ăn cháo đá bát, cút mẹ mày ra khỏi nhà tao. Thứ thanh cao như mày tao không nuôi được, tao chính là như thế đấy. Cút!
Vương Nhất Bác đột nhiên cười, đúng rồi:
- Được, ba đừng đến làm loạn ở trường nữa. Tiêu Chiến anh ấy không cần con nữa rồi, không cần con trai của cặn bã, ba đến chỉ làm mình xấu mặt thôi.


![[Lương Chúc Hệ Liệt] - Thú Linh Và Điểm Đăng Nhân](https://cdn.kiemhiep.net/images/cover/luong-chuc-he-liet-thu-linh-va-diem-dang-nhan-f9ec34.jpg?w=280&q=75)




