Thầy Trả Nổi Không
Chương 26: Chương 26
Tiêu Chiến nghe lời hơn nhưng thời gian ngẩn người ngày càng nhiều, mẹ Tiêu nhìn con trai lớn chỉ biết thở dài. Tiêu Doanh và Tiêu Vũ trở lên hơi sợ ánh mắt của anh trai, không dám nói nhiều, không dám làm phiền anh.
Ninh Dương thì không hiểu lòng người được như vậy, tần suất xuất hiện trước mặt Tiêu Chiến ngày càng tăng. Ba Tiêu thực thích Ninh Dương, cảm thấy hắn làm được việc lại nghe lời, đối với những đòi hỏi quá phận của Ninh Dương càng ngày càng dung túng.
Đã ba ngày, Vương Nhất Bác không gọi điện, cũng không nhắn tin cho anh, Ninh Dương thì lượn ra lượn lại như cá cảnh, Tiêu Chiến trong lòng phiền muộn, lãnh mệnh đi đón Tiêu Doanh và Tiêu Vũ chơi bên nhà bà ngoại. Trong lúc lơ đãng, Tiêu Chiến đột nhiên nhìn thấy hai người khả nghi đứng ở bên đường đang lén lút nhìn về phía nhà bà ngoại, thấy anh đi đến liền lảng tránh. Trong lòng anh dâng lên trực giác không tốt.
Tiêu Chiến dắt hai em về, không ngừng để ý xung quanh, nhỏ giọng hỏi:
- Ở nhà bà có nhìn thấy hai người mặc áo đen bên ngoài không?
Tiêu Doanh gật đầu: "Hai anh ấy còn nhặt bóng hộ bọn em mà."
Tiêu Chiến nói: "Sau này phải cẩn thận, không được nói chuyện với người lạ, không được ra ngoài một mình, hai đứa cùng đi cũng không được."
Tiêu Vũ ngây thơ lắc lắc tay anh: "Tại sao ạ?"
- Trên ti vi bảo dạo này bắt cóc trẻ con rất nhiều, hai đứa lại bụ bẫm trắng trẻo thế này. Rất dễ bị ôm đi.
Tiêu Doanh và Tiêu Vũ bị dọa sợ, xanh mặt vâng vâng dạ dạ.
- Anh ơi, anh còn ở nhà bao lâu thế?
Tiêu Chiến cười: "Sao thế? Muốn đuổi anh đi rồi à?"
Tiêu Vũ bám trên người anh làm nũng: "Không phải, muốn anh ở nhà thật lâu cơ."
Tiêu Chiến bế em gái lên trên tay, cô bé ngoan ngoãn vùi đầu vào cổ anh, chưa về đến nhà đã ngủ mất. Tiêu Doanh ghen tị lắm, nhưng mà nam tử hán không thể làm nũng đòi bế rồi ngủ chảy rãi ra thế kia được.
May mắn hôm nay Ninh Dương không tới ăn cơm làm Tiêu Chiến ngứa mắt, anh rửa bát xong liền đi lên phòng. Ngồi nghịch điện thoại một chút rồi đứng dậy vén rèm cửa sổ nhìn xuống tường bao bên ngoài. Đột nhiên cảm thấy nên đi ra ngoài hóng mát một chút.
Ba Tiêu ngồi xem tivi thấy Tiêu Chiến định ra ngoài, liếc mắt một cái mà không nói gì. Tiêu Chiến cứ như vậy bình tĩnh đi ra, rồi cũng bình tĩnh khi bị lôi vào một ngõ nhỏ cạnh một xưởng gỗ.
Một tên hất hàm: "Gọi cho Nhật Ly đi, bảo là con chuột cuối cùng cũng chui ra khỏi ổ rồi."
Tiêu Chiến nhìn thẳng tên có khuôn mặt ục ịch vừa nói, đôi mắt trong suốt không có cảm xúc.
Tiêu Chiến nhìn tên bên trái nhỏ con có đôi mắt hèn mọn, chậm chạp nói: " Buông ra, tao không chạy mất đâu."
Tên nhỏ con run rẩy một chút liền buông tay, Tiêu Chiến liền đút tay vào túi quần, quay sang nói với tên bên phải: "Buông ra, vừa tắm xong không muốn lại thay áo."
Cho dù tên bên phải có dữ dằn hơn, như gầy gò, chân tay khẳng khiu lộ ra mấy hình xăm hổ lốn. Tiêu Chiến nhìn lướt qua, một tên nhát cáy, một tên cả người lỏng lẻo còn bày đặt hung hăng, tên còn lại thì mập và miệng còn thật bẩn.
Tiêu Chiến nhìn ra kiểu tóc của ba người rồi nhìn đến ngũ quan, trong lòng chán nản thở dài một hơi.
Tên béo nhìn chằm chằm Tiêu Chiến, ý muốn cảnh cáo Tiêu Chiến đừng có làm gì thiếu suy nghĩ. Tên săm trổ như cảm nhận được ánh mắt khinh miệt của anh, hung dữ nói: "Mày nhìn cái gì? Muốn chết hả?"
Tiêu Chiến thở dài thêm một cái, hỏi: "Chúng mày muốn gì?"
Tên béo nói: "Đợi chút nữa có người đến mày sẽ biết, giờ mày im miệng đi, đồ đ*."
Tiêu Chiến nheo mắt, đột nhiên nói to lên làm tên nhát gan giật mình: "Chúng mày có biết xấu xúc phạm người nhìn là như thế nào không?" Đôi mắt xinh đẹp lần lượt lướt qua khuôn mặt đờ đẫn của ba tên đó, nói đầy ghét bỏ: "Là chúng mày đấy, xấu làm tao phát sợ luôn đây này, tởm quá đi mất."
Tên xăm trổ tức điên lên, túm lấy cổ áo Tiêu Chiến muốn đánh. Chỉ có điều chưa đánh được đã lãnh một cú đấm nằm vật ra đất, ôm lấy mặt, máu tươi trào ra kêu cũng không kêu được, chỉ có tiếng rên rỉ như sắp chết tràn ra từ cổ họng.
Tên nhát gan lùi ra một bước, tên béo chạy lại đỡ tên xăm trổ lên vừa gào mồm chửi được hai câu thì có điện thoại đến, chưa đầy một phút sau, một người con gái mặc váy ngắn lộ ra đầu gối, dáng vẻ đầy kênh kiệu đi tới. Đôi môi đánh đỏ chót của cô ta nhướng cao, trông cực kì đanh đá, còn trợn mắt thật to muốn dọa người ta sợ. Đèn cao áp trên đầu làm Tiêu Chiến nhìn thấy thật rõ.
Tiêu Chiến bị dọa sợ thật, xấu đến phát sợ. Rõ ràng là một cô học sinh cấp ba xinh đẹp, lại cố tình làm ra biểu cảm như là... đười ươi?
Tiêu Chiến nhìn thẳng cô gái vừa đến, hỏi: "Bắt tôi đến đây là muốn dọa nạt cái gì?"
Cả đám không ngờ Tiêu Chiến lại nói như thế, Nhật Ly là cô gái vừa đến, có vẻ là cầm đầu đám châu chấu bọ gậy này, lăm lăm cây gậy trong tay như chuẩn bị lao tới đánh Tiêu Chiến, cái miệng đỏ chót vén lên:
- Thằng gay này mày có vẻ chưa biết sợ à? Bà mày nói cho mày biết, loại đ* mày quyến rũ đàn ông thì thôi đi lại không có mắt quyến rũ người của tao, hôm nay tao phải dạy cho mày một bài học.
Tiêu Chiến nhíu mày, cảm thấy thật nhức tai: "Em tên là Nhật Ly à? Học cấp ba phải không? Nhà em gần đây chắc là học trường Đôn Túc. Thầy cô em ở trường dạy em như thế hả? Ba mẹ em có biết em như thế này không?"
Cho dù trong hoàn cảnh một chọi bốn như vậy, Tiêu Chiến vẫn không hề nao núng, khí chất nhà giáo bất giác làm người ta phải kính nể, làm người ta phải run sợ tuân theo vô điều kiện.
Tên béo thấy Nhật Ly bị xao động, lại chõ miệng vào: "Thằng chó, ra vẻ thanh cao cái c*t, bọn tao biết nhà bà ngoại mày, biết chỗ em mày học!"
Nhật Ly lấy lại được khí thế: "Tốt nhất là mày tránh xa Ninh Dương ra, thằng đ*, nếu không thì hai đứa em mày liệu hồn."
Mặt Tiêu Chiến đanh lại: "Chúng mày định làm gì em tao? Bắt cóc?"
- Haha, sợ hả? Bắt rồi đánh cho một trận thôi, chặt ngón tay, đợi mày đến quỳ xuống xin lỗi để bọn tao đánh một trận thì thả ra. Dù sao cũng là lỗi của mày, động vào hội bọn tao thì mày sai lầm rồi.
Tiêu Chiến đút tay trở lại túi quần, trầm ngâm một lúc, đột nhiên hỏi: "Đầu óc chúng mày nhồi toàn phân có phải không?"
Nhật Ly cầm thanh gậy giờ lên, vẻ mặt xấu xí đến cực điểm định lao đến đánh Tiêu Chiến, lại thấy người đàn ông đột ngột ngẩng đầu lên, con dao trong tay anh lóe lên ánh sáng tàn độc, cô ta khựng lại, lùi một bước.
Tiêu Chiến hỏi: "Chúng mày từng giết người chưa?"
Không có tiếng trả lời.
Anh lại nói: "Bây giờ chúng mày động vào tao, tao chết, thì chúng mày đi tù. Đi tù mười năm, ba mươi năm, ra tù là một mụ già, Ninh Dương đã con đàn cháu đống rồi. Hoặc là bây giờ, chúng mày tới đây, nếu không đánh tao chết thì chúng mày chết, tao là tự vệ chính đáng có thể trắng án. Cùng lắm là đi tù hai ba năm, tao không ngại. Ra tù rồi tao vẫn làm người lương thiện."
- Rồi chúng mày thích ngồi tù hơn hay là thích chết hơn?
Tiêu Chiến cất dao đi, nhìn tên săm trổ: "Hay thôi, tao chọn cho. Lũ vô học đầu toàn phân như chúng mày chết đi nhá? Tao vừa đấm mày một cái đấm, chắc là gãy hàm rồi, sau này khó ngậm mồm vào được đấy, ruồi nhặng bay vào thuận lợi."
Tên nhát gan co cẳng chạy mất, tên xăm trổ dường như mất sạch sức lực, vừa khóc vừa kêu. Tiêu Chiến nhìn chằm chằm Nhật Ly, nhân lúc cô ta sợ hãi mà giật lấy câu gậy, đập đập trong tay, lại gần tên béo, tên xăm trổ đang đứng gần đó lùi ra thật xa:
- Tao hỏi? Mày nói ai là đ* cơ?
Tên béo run lên, đôi mắt nước lên nhìn Tiêu Chiến đầy hèn mọn, Tiêu Chiến cười, đưa tay vả thật mạnh một cái: "Nói tao cũng được, miệng là của chúng mày, nói một lần vả một lần là việc của tao. - Nói xong lại vả thêm cái nữa. Xong xuôi mới quay sang nhìn tới Nhật Ly: " Ninh Dương với tao chỉ là một thằng cả ngày luẩn quẩn ở nhà tao như chó ăn chực thôi, tao còn muốn nó cút đi cho khuất mắt, mày bị mù hay bị điên mà thấy tao phải quyến rũ, xứng sao? Khiếp, đừng rát vàng lên mặt chúng mày, không thấy tởm hả! Coi có giống con người không? Hay giống con giòi! Con người ấy, phải biết mình đang đứng ở đâu và đừng có ảo tưởng về người khác, thứ mày thèm phát điên còn tao lại chỉ muốn nhổ vào thôi hiểu không?
" Tiêu Chiến nhìn kinh miệt rồi tránh ra vài bước: "
Tao không đánh con gái, nhưng mày vừa chửi một câu, tao sẽ nhờ người dạy lại mày nhé. Còn chút não thì đừng có động vào em tao, xước nhẹ một cái tao cũng cho chúng mày đi tù được đấy. Nhớ lấy. Giờ thì cút.
" Tiêu Chiến nhìn bọn chúng sợ sệt đi ra, cười cười. Lũ ngu này, thế mà còn dám dọa anh, tường mình là xã hội đen, thực chất chỉ là chó hoang thôi, xử bọn này rất đơn giản. Tiêu Chiến chán nản ngẩng đầu nhìn bầu trời đen không sao. Nhất Bác à, em giúp anh tích đức lâu như vậy, ông trời chưa kịp phù hộ cho anh cái gì, anh đã khẩu nghiệp hết cả đức rồi.






![[Harry Potter Đồng Nhân] Thầy Tốt Bạn Hiền](https://cdn.kiemhiep.net/images/cover/harry-potter-dong-nhan-thay-tot-ban-hien-c50f4c.jpg?w=280&q=75)
