Ta là hàn vũ thiên

Chương 19: tiên nguyệt.

Thành chủ yên vân mộng từ trên cao hạ xuống nhìn về phía hàn vũ thiên. Bốn vị thái trưởng lão yên gia thì chia nhau ngăn chặn đám quái vật đang làm loạn kia. "một mình ngươi đã gây ra chuyện này?" Yên vân mộng băng lãnh nói. Hàn vũ thiên nở nụ cười thản nhiên nói: "là ta, ngươi có ý kiến gì sao?" Yên vân mộng nâng kiếm lên không nói lời nào mà chém tới, hàn vũ thiên lười để ý đến liền quay đầu hướng về đám đệ tử yên gia mà giết. Tốc độ hàn vũ thiên nhanh đến làm người ta khiếp sợ, hắn liên tục tránh được những đòn tấn công của yên vân mộng, còn làm cho yên vân mộng một kiếm chém chết người của mình. "nhãi con, giỏi thì đứng lại đánh tay đôi với ta, đừng có làm chuyện hèn hạ giết hại đệ tử yên gia vô tội." Yên vân mộng tức giận đứng lại chửi mắng hàn vũ thiên. Hàn vũ thiên cũng dừng thân hình lại sắc mặt âm trầm nói: "vậy năm đó ngươi giết đám đệ tử hàn gia vô tội đó lại không tính sao?" Yên vân mông câm nín một lúc rồi quát: "bọn rác rưỡi đó đáng chết, thành này chỉ do một mình yên gia ta làm chủ." Hàn vũ thiên cười lạnh vung đao lên chém hơn ngàn người đệ tử yên gia, hắn tiếp tục hướng về đám đệ tử mà chém giết. Yên vân mộng phẫn nộ công tâm liền phun ra ngụm máu, hắn đã bắt đầu cảm thấy bất lực thật sâu khi đối đầu với hàn vũ thiên. "ồ, thì ra là trốn ở đây." Hàn vũ thiên ngưng lại ở một phế tích nhìn xuống đống đỗ nát cười nói. Hắn vung tay lên liền đánh đống phế tích đó văng ra tung tóe, một cái cổng tầng hậm lộ ra trước mắt hàn vũ thiên. "ha ha ha, chết!" Hàn vũ thiên ngửa đầu cười lớn sau đó chém đôi cửa tầng hầm chui vào bên trong. "dừng tay!" Yên vân mộng và yên hoàn cùng lúc gào lên muốn bể cổ họng. Bên trong tầng hầm đó chính là đám nhi tử và cháu của các trưởng lão và yên vân mộng. Hàn vũ thiên tùy tiện đã giết chết vài tên, nhưng hắn thấy để bọn chúng chết như vậy là quá dễ dàng, liền hóa toàn bộ trở nên điên cuồng cắn xé lẫn nhau. Hắn bóp cổ một thiếu niên rồi bay lên đối diện với yên vân mộng. "đứa con yêu quý yên phong của ngươi, giờ này tu vi cũng chỉ là một thiên cảnh nhỏ nhoi, thật đúng là phế vật đó nha." Hàn vũ thiên cánh tay bóp chặt cổ họng của yên phong cười lạnh nói. "thả nó ra, nhãi con ngươi có giỏi thì đánh với ta, dùng thủ đoạn hèn hạ lên người khác thì có gì hay ho chứ?" Yên vân mộng tức giận nhưng chỉ biết dùng lời nói để làm hàn vũ thiên dừng tay. "ngươi cũng từng dùng thủ đoạn hèn hạ để làm với người nhà của ta, bây giờ lại không cho ta làm với người nhà của ngươi à?" Hàn vũ thiên cười lạnh, hắn nâng cao yên phong trong tay nét mặt trở nên nguy hiểm nói: "ta sẽ biến đưa con yêu quý của ngươi trở nên cường đại, để cho hắn cùng chính phụ thân của hắn tàn sát lẫn nhau." Hàn vũ thiên vung tay liền hóa đống xác chết của đệ tử yên gia thành chất lỏng màu đen, chất lỏng nhanh chóng chui vào cơ thể yên phong làm cho hắn đau khổ gào thét. Tiếng la thống khổ của yên phong vừa dứt, cơ thể hắn đã tản ra hắc khí nồng đậm đến làm cho người ta khiếp sợ, tu vi thiên cảnh đã trực tiếp trở thành vũ cảnh trung kỳ. "phụ thân, giết con đi, con thấy khó chịu, người giết con đi." Yên phong ngước mắt nhìn yên vân mộng giọng thống khổ nói. "không, phụ thân sẽ bắt hắn biến con trở lại bình thường." Yên vân mộng lắc đầu an ủi yên phong. Cơ thể yên phong bắt đầu mất không chế hướng về yên vân mộng mà đánh tới. Hàn vũ thiên chọn đối thủ là yên hoàn mà đánh tới, vung một đao ra liền đánh lão bay ra vài trượng. "cuồng long quyền." Hàn vũ thiên vung ra một quyền đánh tới phía yên hoàn. "thiên?" Một giọng nói nhẹ nhàng đến làm cho tâm hồn người ta xao động vang lên. Hàn vũ thiên dừng động tác ở đó không nhúc nhích dù chỉ một chút, như là bị trúng định thân thuật vậy. Hàn vũ thiên quay đầu liền thấy một nữ nhân tuyệt đẹp mặc hồng bào đang trơ mắt nhìn hắn. "là thiên phải không?" Nữ nhân kia một lần nữa mở miệng, nàng như muốn xác nhận liệu có phải là người nàng muốn tìm. Câu nói này làm tim của hàn vũ thiên co thắt kịch liệt, cảm giác ấm áp mà ngay cả hắn cũng không biết đã trôi qua bao lâu rồi chưa cảm nhận lại. "phải, tên đúng là có một chữ thiên." Hàn vũ thiên nhẹ gật đầu giọng nói ôn nhu đến lạ thường. "hàn vũ thiên, tiểu hổ!" Nữ nhân kia nhớ ra được điều gì liền rơi lệ quát lớn, hàn vũ thiên cũng là kích động hóa thành lưu quang bay tới chổ nàng. Trên đường bay có vài tên không biết sống chết cản đường, đều bị hắn diệt sát thành thịt vụn. Nữ nhân kia cũng là kích động chạy tới, một phàm nhân chân trần chạy tới, hàn vũ thiên ý thức được điều gì liền thu lại toàn bộ khí tức. Hắn nhẹ nhàng bay tới trước mắt nữ nhân, bàn tay khẽ chạm vào mặt nàng như sợ nàng bị đau vậy. "tiểu hổ? là hổ con ngốc phải không?" Nữ nhân vẫn chưa tin lại tiếp tục hỏi, nàng không biết từ khi nào đã dựa vào ngực hắn. "phải, ta là thiên, là tiểu hổ ngốc muội hay cưỡi trên lưng đây." Hàn vũ thiên ôm nàng vào lòng dùng giọng nói ôn nhu và ôm nàng vào ngực. Nữ nhân trước mắt là tiên nguyệt, nàng là người hàn vũ thiên vừa gặp đã yêu, vào năm 5 tuổi ấy là lần đầu tiên hắn gặp nàng. Một cô bé dịu hiền làm hắn say mê, trước lúc tai nạn diệt tộc thì hắn và nàng đã ra ngoài thành chơi. Cả 2 đều có ước hẹn thời trẻ là sẽ cùng nhau đi hết quảng đời của mình, biến cố ập tới làm hắn và nàng phải xa cách, không biết ngày nào tháng nào mới có thể gặp lại. Tiểu hổ là cái tên nàng đặt cho hắn, tiên nguyệt nhận ra hắn là do mái tóc trắng này, mái tóc làm nàng ngày đêm nhớ nhung không quên được. Nàng cũng có thể nói đẹp khuynh quốc khuynh thành, nhưng so với lam tuyết cơ thì có vài phần kém. "hàn tặc chịu chết!" Yên hoàn lập tức đánh ra một đạo tử quang về phía hàn vũ thiên. Hàn vũ thiên vẫn không để ý đến đòn tấn công đó mà ôm nữ nhân trong lòng mình thật lâu không buông. "xoẹt." Đạo tử quang kia đánh vào người của con cự viên tu vi thiên cảnh, hàn vũ thiên giờ phút này mới liếc nhìn lão. Ánh mắt tràn đầy sát khí khiến lão đỗ mồ hôi lạnh, một đầu quái thú hắc ám hướng lão mà điên cuồng đánh tới. "thiên, đừng đánh." Tiên nguyệt ngước nhìn hàn vũ thiên giọng nói nhẹ nhàng làm ấm lòng người. "bọn chúng phải chết, tiên nguyệt đừng cản ta." Hàn vũ thiên ánh mắt chuyển thành ôn nhu nhìn tiên nguyên vuốt tóc mai của nàng nói. Hắn điểm vào mi tâm của nàng, làm cho nàng ngủ thiếp đi. "giết toàn bộ đi." Đám hắc ám quái vật đột nhiên bạo khởi, thực lực vũ cảnh hậu kỳ đồng loạt bùng nổ đánh tới. Yên gia vì biến cố này mà đã chết đi hai vị trưởng lão, đám đệ tử cũng là xác chết vô số. "toàn bộ yên gia đều phải chết, phích lịch lôi nguyên!" Hàn vũ thiên vung trường thương lên đánh tới một đạo lôi điện, trong phút chốc đã đập tan đám đệ tử vây xung quanh. Cuộc chiến quy mô toàn thành này khiến cho nhân thường phải nhanh chóng di tản, mấy gia tộc trong thành sợ bị liên lụy thì bật đại trận hộ pháp của tộc. Hàn vũ thiên một tay ôm tiên nguyên, một tay nắm trường thương điên cuồng giết tới người của yên gia. "hắn điên rồi! mau cản hắn lại!" Từng đám người mang theo vũ khí hướng về phía hàn vũ thiên chém tới, hắn như một con thú hoang giận dữ điên cuồng giết những kẻ xông tới. "vũ phong trảm!" Một kiếm chém đứt cánh tay nắm trường thương của hàn vũ thiên, đó là một trưởng lão của yên gia đang vô cùng phẫn nộ mà ra tay. Cánh tay hàn vũ thiên rời xuống đất, máu bắn tung tóe, nhưng hàn vũ thiên lại chỉ cười lạnh rồi quay về phía trưởng lão đó. "lôi diệt phần thiên!" Chỗ bị đứt của hàn vũ thiên đột nhiên mọc ra một cánh tay mới từ lôi điên, bàn tay mang theo lôi đình giáng thế đánh vào ngực vị trưởng lão. Trưởng lão kia phun máu bay ngược về sau đập nát vô số công trình, cuối cùng bị dính lên một tòa tháp nhỏ, cơ thể trưởng lão đó nhuốm máu còn sót lại vài tia lôi điện chưa biến mất. "lôi thương phá diệt!" Hàn vũ thiên nắm lấy trường thương chém ngang một đường, đao lôi điện đánh ngang quang cắt ngang nửa người cả trăm đệ tử yên gia. Yên gia hưng thịnh có tới chục vạn đệ tử, nhưng hiện tại lại bị hàn vũ thiên đánh chết gần một phần ba. "nhãi con, nhận lấy cái chết." Một thái trưởng lão bỏ qua con hắc ám quái vật vung một chùy về phía hàn vũ thiên. Đòn đánh bất ngờ làm hàn vũ thiên không kịp phòng thủ, hắn chỉ dùng toàn bộ nguyên lực ngưng tụ ra một tấm hộ thuẫn trên người tiên nguyệt. Hàn vũ thiên văng ra xa vài chục trượng miệng tràn ra máy tươi, hắn lau vết máu cười nhạt nói: "ngươi nếu muốn chết đến như vậy, thì ta sẽ theo ý muốn của ngươi." Thái trưởng lão kia nghe được liền cười lớn nói: "ha ha ha, ngươi nghĩ mình đủ sức để đánh bại lão phu?" Hàn vũ thiên thu lại trường thương, cánh tay co lại dồn sức rồi đánh về phía thái trưởng lão. "lôi diệt hạ thiên!" Một đạo huyết lôi từ lòng bàn tay hắn xuất hiện đánh tới, thái trưởng lão kia hốt hoảng chỉ kịp vung chùy đỡ lấy. Thái trưởng lão kia bay thẳng về phía sau phá công vô số công trình, trực tiếp đập dính vào tường thành. Ngón tay hàn vũ thiên cong lên búng ra một cây kim, kim đâm vào ngực thái trưởng lão đang bị dính trên tường, độc từ cây kim bắt đầu lan ra khắp cơ thể. Hàn vũ thiên thì quỳ một gối xuống đất, suy cho cùng hắn cũng chỉ là một hợp đan tầng 7, không thể so sánh với đám người vũ cảnh này. Hắn lật tay liền lấy ra một túi đồ, bên trong chứa vô số linh thạch cấp cao, thôn phệ tinh không quyết điên cuồng vận chuyển. Tinh thạch rất nhanh đã bị hắn hấp thu một phần ba, thương thế khôi phục, tu vi cũng bắt đầu tăng cao. Tầng 8 hợp đan, tầng 9 hợp đan, tầng 10 hợp đan, một quả đan dược mang theo lam quang vô cùng hoàn mỹ xuất hiện ở giữa mi tâm. Thời gian của hắn hấp thu tinh thạch chỉ có vài phút, nhưng cần nửa canh giờ để ổn định, hàn vũ thiên khoanh chân ngồi xuống bắt đầu ổn định một thân tu vi vừa mới đột phá. Đám hắc ám quái vật lại không tấn công nữa, mà hướng về chỗ hàn vũ thiên tạo thành một cái trận hộ pháp. "chết tiệt! bọn nó đang câu thời gian cho tiểu tặc khôi phục thương thế." Yên hoàn tức giận rống to một tiếng, lão vung kiếm liên tiếp vào đám hắc ám quái vật nhưng lại vô dụng. Ở phía tây cách hàn cô thành 20 dặm, bốn người khổng lồ đang ngồi nghĩ chân. Một người khổng lồ mập mạp cao hai mươi trượng tên bá học sơn. Một nữ khổng lồ nhìn rất cân đối cao hơn tên khổng lồ vài trượng, nàng là bá ngọc nhi. Một tên khổng lồ khác thân hình vạm vỡ cao hai mươi lăm trượng, tên là bá nguyên. Kẻ cuối rất đặc biệt, hắn có một đôi sừng rồng và có râu như của loài rồng kéo dài đến nửa thân, hắn cao hai mươi ba trượng, tên là bá long kha. Nhóm người thuộc tộc khổng lồ đã ẩn nấp vài chục ngàn năm, bây giờ bọn họ đại diện cho thế hệ trẻ ra ngoài lịch lãm. "ha ha ha, thịt của con thú này không tệ chút nào, nhâm thêm tí rượu lại là tuyệt hảo." Bá học sơn tay cằm một cái đùi khổng lồ cười thỏa mãn nói. Bên cạnh họ là xác của một con thú vô cùng to lớn, nó to đến trăm trượng mà bị bốn người làm thịt. "tên mập nhà ngươi lúc nào cũng chỉ biết ăn, bổn cô nương nhìn thấy mà ghét ấy." Bá ngọc nhi ngồi dừa vào một tảng đá lớn vừa lau gươm vừa nói. "hắn thích ăn thì muội cứ để cho hắn đi, đừng có mà chọc nhau nữa, dù gì cũng là anh em trong nhà, không nên gây thù hằn với nhau như vậy chứ." Bá nguyên cười hề hề hòa giải nói, bá học sơn nghe vậy cũng gật gật đầu. Hắn biết nếu mình có cãi lại bá ngọc nhi đi nữa cũng chỉ gây thêm ồn ào, chi bằng tiếp tục ăn thịt hưởng rượu có phải tốt hơn không. Riêng một mình bá long kha là nhìn về phía xa sắc mặt có chút suy tư. "long kha này, đệ nhìn gì ở phía đó vậy?" Bá nguyên vỗ vai bá long kha tò mò nói. Bá long kha cũng chỉ mỉm cười đáp: "phía đó, đang có một kẻ rất mạnh tồn tại." Hướng ngón tay của bá long kha chỉ tới chính là hàn cô thành. "nè, hướng đó ta có xem bản đồ rồi, hai mươi dặm là một thành nhỏ tên hàn cô mà thôi, thành nhỏ ở nơi như vậy làm gì tồn tại một kẻ rất mạnh chứ?" Bá học sơn vừa cạp miếng thịt vừa nói. "ta luôn tin vào trực giác của mình." Bá long kha ngã người về sau cười nói. Hắn vốn đã là tộc người khổng lồ hiếu chiến, trong người lại chảy thêm dòng máu của long tộc hiếu thắng. Bá long kha luôn truy cầu một trận chiến với kẻ mạnh hơn mình, ở gia tộc thì hắn đã đánh bại toàn bộ thiên kiêu trẻ tuổi. Nên không còn ai để hắn đánh một trận thoại mái, bá long kha đã xin tộc trưởng cho mình theo chân bá nguyên ra bên ngoài khám phá. Mục đích của ba người khác là khám phá thế giới bên ngoài, còn mục đích của hắn là đánh bại những kẻ mạnh bên ngoài. "ngươi đã gặp biết bao nhiêu kẻ mạnh ở ngoài rồi, đám nhân tộc đó tỉ thí với người đều bại trận thê thảm, dù là cái được xưng tục tam đại thần tướng cũng chỉ có thế." Bá ngọc nhi cười khinh thường nói. Bá long kha không để ý đến nàng mà nhắm mắt ngủ thiếp đi.

Truyện khác cùng thể loại