Ta là hàn vũ thiên

Chương 17: hàn cô thành.

Trở về khổng tước thành, tiêu hoành sơn đưa hàn vũ duệ và họa tâm đến tiêu gia làm khách. Phụ thân của hắn cũng chính là tộc trưởng tiêu gia đã vô cùng kích động khi biết nhi tử của mình đã đạt đến đại thiên trẻ tuổi nhất thành. Nhưng hắn nào có hay biết, kẻ nắm giữ danh hiệu đó thực ra là hàn vũ duệ, chỉ mới 9 tuổi đã đạt thành tựu đại thiên viên mãn, nếu không việc gì ngoài ý muốn thì vài ngày sau hắn sẽ đột phá hợp đan. Họa tâm ở tiêu gia cảm thấy có chút bình yên, hắn đang tập trung thủ hộ cho hàn vũ duệ đột phá, nên chuyện về hàn vũ thiên đã miễn cưỡng bị hắn quên đi. Tiêu hoành sơn đã đưa một phần lễ vật cho địa sát tông như lời đã nói, đó là một tấm ngọc phù hộ thân có thể ngăn chặn 2 đòn của thánh giả trung kì, hai viên đan dược dùng để tấn công và phòng thủ cấp thiên cảnh mà hắn đã chế tạo không có dịp dùng tới. Hai thứ này đã khiến địa sát tông có chút ngơ ngác, ân tình này khiến quy ẩn khó mà tin được, nên đã nhờ người gửi lời cảm ơn và sẽ nhận được hai lần giúp đỡ từ địa sát tông. Vị tướng quân lúc trước tiêu hoành sơn gặp ở vạn thú sơn mạch đích thị là tống nghi tướng quân đã xa quê nhiều năm, nay giặc đã dẹp loạn trở về khiến cả thành ăn mừng 3 ngày 3 đêm, tống gia cũng bắt đầu có biến chuyển với sự trở về của tống tướng quân. Bốn tháng sau, tống gia tuyên bố lập tống vĩnh tường làm thiếu tộc trưởng, thiên phú hơn người đã đạt thành tựu thiên cảnh tầng 4 khi chỉ 15 tuổi, làm cho toàn thành chấn động. "khà khà, tường nhi thiên phú rất tốt, nghi bá bá sẽ chỉ dạy cho con kinh nghiệm chiến đấu xương máu." Tống nghi tướng quân nâng chén rượu bự bằng một cái chảo lớn, một hơi uống sạch không còn một giọt. "tường thiếu tộc trưởng thiên phú hơn người, sau nay nếu có thể tiêu gia ta muốn gã nữ nhi cho thiếu tộc trưởng." Một trưởng lão của tiêu gia cũng nâng chén uống cạn sạch vô cùng khoái chí. Một vị trung niên dáng vẻ hiền lành nâng chén rượu nói: "tiêu trường huynh sinh ra nhi tử thiên phú đứng đầu khổng tước thành làm cho mọi người ngưỡng mộ không thôi, tống vĩnh an ta xin kính huynh một chén." Tiêu trường phụ thân của tiêu hoành sơn cũng nâng chén tiếp lấy. "à đúng rồi, tiêu trường huynh sao không dẫn nhi tử theo?" Tống vĩnh an hơi thắc mắc hỏi. Tiêu trường cười ngại ngùng xấu hổ nói: "khuyển tử đã đột phá hợp đan, nên phải ẩn thế một thời gian đã khiến các vị chê cười." Toàn trường kinh ngạc trợn mắt há hốc mồm, 19 tuổi đã thành tựu hợp đan trong lịch sử có mấy ai được như vậy? "tống nhi, con đã nghe thấy chưa? tiêu hoành sơn sư huynh của con rất có tiền đồ, sau này cũng phải cố đuổi kịp đó biết chưa?" Tống vĩnh an cười cười nhìn thiếu niên ngồi ở bên phải tươi cười nói. Thiếu niên tên tống vĩnh tường này, da trắng, môi mỏng có chút hồng phấn, nếu tống vĩnh an không nhấn mạnh hai từ nhi tử được lập làm thiếu tộc trưởng, thì đám người này lần đầu nhìn thấy tống vĩnh tường sẽ nhao nhao hỏi cưới. "phụ thân dạy phải, con sẽ cố gắng đuổi kịp tiêu sư huynh." Tống vĩnh tường cuối người khiêm tốn nói. "hề hề, tường nhi không cần khách sáo, hai con sau này có thể làm cường giả đứng đầu của khổng tước thành đã làm mấy phụ thân này hãnh diện ngẩng cao đầu rồi." Tiêu trường khoác khoác tay cười hề hề nói. Buổi tiệc diễn ra đến tối mới kết thúc, tiêu hoành sơn đích thực đã đột phá hợp đan cảnh, nhưng không ẩn thế tu luyện mà ngày ngày ở trong gian phòng hàn vũ duệ cùng nhau tập luyện. Những hợp đan bình thường yêu đến mức đáng thương vì phải dồn toàn bộ sức lực để ngưng tụ ra đan, phải nhờ tiền bối hoặc trận pháp bảo hộ. Nhưng tiêu hoành sơn và hàn vũ duệ cũng giống như hàn vũ thiên ở cảnh giới hợp đan có thể chiến đấu, thực lực còn lợi hại hơn thiên cảnh xa xa. Vực sâu tối đen, hàn vũ thiên cuối cùng đã tu luyện thành công hắc ma đế quyết, cơ thể hắn được hắc khí bao phủ nhìn như một kẻ đến từ địa ngục. "cuối cùng đã tu luyện xong, thứ ta cần làm là thanh lý nợ cũ với yên gia thôi." Hàn vũ thiên từ trong khu vực hắc ám bước ra, hắc ám thuần túy giờ đã phai mờ đi vài phần. Hắn nhìn lên vực sâu, tay mở ra cây quạt màu xám khói rồi vung lên, một cơn lốc màu xám đánh thẳng lên tạo ra một lỗ sáng đủ cho một người chui qua. Hàn vũ thiên đã nhanh chóng bay lên trên, hắn nhìn lướt quanh vạn thú sơn mạch rồi hơi híp mắt lại. Cảnh quan nơi đây có chút thay đổi, khí tức của hơn vài trăm nhân loại đang ở gần đây. Nhưng cũng chẳng quan tâm nhiều đến đám người đó, bởi vì tu vi bọn họ cũng chỉ có thiên cảnh tầng 6 không có sự uy hiếp với hắn. Hàn vũ thiên hướng về một nơi phía bắc xa xôi mà phóng đi, một luồng bạch quang xoẹt qua giữa không trung dẫn dắt sự chú ý của đám người trong vạn thú sơn mạch. "đó là gì?" "tốc độ như vậy, không phải là vũ cảnh đấy chứ?" Từng nhóm người thi nhau bàn tán, nhưng rất nhanh đã bỏ qua chuyện vừa xảy ra mà tiếp tục làm nhiệm vụ. Quy ẩn ở một ngọn núi gần đó đã nhìn thấy bạch quang xoẹt qua, lão cũng không nghĩ đó chỉ là một cường giả vũ cảnh bay ngang qua mà thôi. Lão ở đây là vì mấy ngày tiếp theo chính là thí luyện những người trẻ tuổi của khổng tước thành, đám người trong rừng chỉ là kẻ thăm dò đường của hoang thú và yêu thú. Hướng bắc một đường mà tiến, hàn vũ thiên tới được một thôn làng nhỏ cách vạn thú sơn mạch 30 dặm. Một thân bạch y ngừng ở cổng thôn, toàn bộ khí tức của hắn đều đã thu liễm lại như một phàm nhân. Hắn bước vào đã thấy một đám người cầm nông cụ vô cùng cảnh giác nhìn hắn. "chào." Hàn vũ thiên giơ tay mỉm cười phúc hậu nói. Một đứa bé năm tuổi mặt mày liêm luốt bước tới xòe tay nói: "đói, đồ ăn." Đứa trẻ này không sợ hãi như người dân trong thôn mà còn xòe tay xin hắn đồ ăn. Hàn vũ thiên vung tay một mai không gian giới chỉ xuất hiện, hắn lấy ra trong đó hai cái màn thầu, một cái đùi vịt và một bình hồ lô bên trong chứa nước hoa quả. "cho ngươi." Hắn đưa cho đứa trẻ sau đó nhìn thôn dân nơi đây có chút gầy guột như vừa trải qua nạn đói. "haiz." Hàn vũ thiên thở dài một tiếng, hắn dùng lực hút mấy cái bàn tre gần đó lại với nhau, tạo thành một dãy bàn dài, hàn vũ thiên vung tay lại xuất hiện vài mai không gian giới chỉ. Toàn bộ vỡ vụn rồi hiện ra trên bàn toàn là đồ ăn ngon, hắn không nói gì chỉ nhìn thôn dân ánh mắt đang sáng rực nhìn bàn đồ ăn. Đám thôn dân hai mặt nhìn nhau sau đó nhìn sáng đứa trẻ đã được hàn vũ thiên cho đồ ăn trước đó, đứa trẻ đã ăn gần hết vẫn bình yên vô sự, nên thôn dân ở đây cũng yên tâm ngay ngắn lấy ghế đặt dưới bàn. Nhưng bọn họ không lập tức ăn ngấu nghiếng mà cung kính cúi đầu như chờ thứ gì đó. Không lâu sau có chục thanh niên dìu mấy ông lão và bà lão trong thôn ra, thôn dân mới đồng thanh nói: "trưởng thôn, mời ngài." Khi mấy người già trong thôn hoàn toàn ngồi xuống thì thôn dân mới yên tâm ngồi xuống. Hàn vũ thiên rất kinh ngạc nhìn một đám người, thôn dân nhỏ chưa đầy 300 trăm người mà ai cũng có phép tắc khiến người ta nhìn vào mà bội phục, chỉ riêng đứa trẻ năm tuổi kia là không cung kính cứ thản nhiên lấy đồ ăn trong tô của một cụ già. Hắn không nói một câu mà chỉ lặng lẽ ngồi ở một trước cổng thôn chờ đám người kia ăn xong. Cuối cùng đã xong, một thanh niên cung kính mời hàn vũ thiên thẳng vào thôn. Một ông lão lưng còng cúi người hành lễ nói: "đa tạ ân nhân đã cứu vớt thôn làng tồi tàn này." Hàn vũ thiên mỉm cười nói: "không sao, chỉ là tiện tay thì liền giúp mà thôi." Đống thức ăn đó là đồ hắn tiện tay mua mà thôi, để phòng khi hàn vũ duệ và họa tâm lại muốn tìm thức ăn mà chạy khắp nơi. "tiền bối cho ta hỏi, nơi này có phải đã xảy ra tai họa gì sao?" Hàn vũ thiên hơi ôm quyền nói. Lão già thở dài một tiếng trả lời: "nơi này cơm no áo ấm, nhưng từ khi chúng ta lụm được một viên bảo châu, thì yên gia ở giao long thành đã tới cướp đi, còn cho thổ phỉ cướp sạch và giết người trong thôn ta." Hàn vũ thiên nhướng mày hỏi: "vậy bảo châu đó là gì? còn tu sĩ trong thôn không lẽ đã rời đi?" Lão già lắc đầu tiếp tục nói: "bảo châu đó yên gia gọi là băng ngọc của một bộ tộc bị diệt tên là hàn gia, tu sĩ trong thôn đều bị giết sạch còn bị cấm tu luyện trong trăm năm." Hàn vũ thiên trầm mặt thật lâu khi nghe đến băng ngọc của hàn gia, thứ đó là bảo vật truyền đời của gia tộc mà hắn trùng sinh, cũng chính vì nó mà yên gia mới lập mưu hãm hại. "thôn dân chúng ta vừa bị thổ phỉ của yên gia cướp không lâu, chỉ còn 3 ngày nữa thì bọn chúng sẽ lại đến." Lão già ngưng trọng thở dài nói. Hàn vũ thiên trong mắt lóe lên lập tức nói: "đám thổ phỉ ba ngày sau sẽ một lần nữa cướp bóc ở đây?" Lão già gật đầu, hắn thấy biểu hiện của thiếu niên trẻ này có chút kì quái liền định mở miệng. "tốt, ta sẽ ở đây chờ bọn chúng tới." Hàn vũ thiên cười sảng khoái một trận thật to, mấy người dân trong kinh hãi hồi lâu chưa hết. "ngươi có chắc là muốn gây chuyện với bọn thổ phỉ không? bọn chúng ở phía sau có yên gia chống lưng đó." Một thanh đứng lên khuyên ngăn hàn vũ thiên. Hàn vũ thiên sắc mặt trở nên trầm xuống nói: "yên gia? ta và bọn chúng có một mối thù không đội trời chung, những kẻ liên quan đến yên gia đều phải chết, kể cả đám thổ phỉ kia." Lão già cảm thấy không lập tức khuyên bảo nói: "ngươi còn trẻ tuổi không nên nôn nóng báo thù, ít ra ngươi cũng phải thực lực cường đại và gia tộc lớn chống lưng, mới có thể đánh được yên gia." Hàn vũ thiên cười nhạt nói: "một cái yên gia mà thôi, cần gì phải phiền phức đến thế?" Hắn quay đầu rời đi, không lâu sau lời nói của hắn truyền vào trong thôn. "ba ngày sau ta sẽ quay lại, không cần chen chân vào thù riêng của ta." Một ngày sau, hàn vũ thiên đã đi xem xét toàn bộ địa hình xung quanh và một vài thôn làng cách đang 10 dặm, bọn họ đều không bị thổ phỉ cướp đoạt như thôn hàn vũ thiên mới đặt chân. Hắn quay trở về thôn cũ bắt đầu làm một thứ gì đó. Thời hạn ba ngày đã tới, phía xa xa khói bụi nghi ngút, đoàn người hơn trăm đang cưỡi ngựa phi tới đây, đó là bọn thổ phỉ mà thôn dân ở đây nói đến. "ha ha ha, cái thôn rách nát này chẳng còn lại cái gì, mau phá hết rồi quay về thôi." Một trung niên khuôn mặt dữ tợn mặc y phục bằng da thú cười to nói. Tu vi của hắn không cao, chỉ là thiên cảnh sơ kỳ, nhưng với người trong thôn thì là một quái vật động một ngón tay liền có thể giết chết cả thôn. Khi đám thổ phỉ toàn bộ cưỡi ngựa chạy vào thôn, xung quanh thôn nhỏ đã được bao phủ lên một tầng hắc khí dày đặt. "cái gì? đám khí đen này là cái gì?" Trung niên kinh hãi dừng ngựa nhìn một đám khói đen vây nhốt bọn họ. "trưởng thôn gia gia, đây là đang xảy ra chuyện gì?" Một thiếu nữ sợ hãi ôm lấy lão trưởng thôn khóc nói. Lão trưởng thôn đôi mắt tràn đầy sợ hãi không nói được lời nào, một bóng người màu trắng từ trong đám khói đen bay vụt ra. Hàn vũ thiên mang theo nụ cười lạnh phóng thẳng tới đám thổ phỉ mà chém giết, động tác nhẹ nhàng không chút cản trở. Thổ phỉ bị dọa cho khiếp hãi dồn lại một góc, hàn vũ thiên nhìn một đám người đang run rẩy trên lưng ngựa cười nhạt một tiếng. "câu hồn đoạt phách." Hắn vung tay lên đã có một hư ảnh quỷ phía sau, một tay nắm dây xích một tay cầm dao. Hư ảnh quỷ dữ ném dây xích về đám người, trong phút chốc đã trói được hồn phách của bọn họ. Tay cầm dao giơ lên chặt linh hồn bọn họ ra làm hai nửa, một nửa trở về thân thể bọn họ một nửa bị hư ảnh quỷ dữ hấp thu. Sắc mặt thổ phỉ từ sợ hãi trở thành vô hồn, ánh mắt như đã chết đi của bọn chúng lóe lên một tia dữ tợn và ác độc. "thây ma kiểu này không cho là mạnh, nhưng dù sao cũng là một đội quân tạm ổn." Hàn vũ thiên cười nhạt một tiếng sau đó ra lệnh cho đám thổ phỉ tập hợp. "mọi chuyện ở đây đã giải quyết xong, các ngươi yên tâm được rồi." Hàn vũ thiên thản nhiên nói, hắn không nhìn đám người kia dù chỉ một cái, mà thu lấy hắc khí bao phủ rồi hướng về phía bắc bay đi. Đám thổ phỉ cũng thúc ngựa theo sau như chưa có chuyện gì xảy ra, thôn dân còn đang ngơ ngác thì lão thôn trưởng chỉ biết thở dài quay đầu rời đi. Còn vài dặm nữa là tới được hàn cô thành, nơi hắn được sinh ra và thoát được một kiếp diệt tộc. Hắn dừng ở một hang động nhỏ, thay bộ quần áo cũ nát như tên ăn mày, hàn vũ thiên không bay nữa mà kéo dây cương dẫn ngựa của tên trung niên cầm đầu đi bộ đến hàn cô thành. "dừng lại." Một binh lính canh gác chặn đường đám người thổ phỉ. "các ngươi là người phương nào? tới hàn cô thành với mục đích gì?" Binh lính bắt đầu dò hỏi đám người thổ phỉ. "hỗn xược, bọn ta là người của yên gia mà một tên lính quèn cũng dám cản đường?" Trung niên lấy ra một tấm lệnh bài bên trên có khắc một chữ yên, trung niên vung đao liền giết chết vài tên lính canh. Đoàn người tiếp tục bước vào trong thành, cảnh tượng vẫn phồn hoa hưng thịnh như xưa, nhưng thay đổi duy nhất chính là ở cổng phía nam không còn tồn tại cái gọi là hàn gia. Hàn vũ thiên liếc nhìn phía nam chỉ còn một cái phủ đệ cũ nát bị người khác phong tỏa. "tránh đường, bọn ta muốn gặp yên gia tộc trưởng." Trung niên đẩy đám thủ vệ của yên gia ra ngang nhiên bước vào phủ đệ yên gia. "mã lạp na thái, ngài không được ngang nhiên xông vào yên gia như vậy, yên tộc trưởng biết được sẽ không hay." Một quản gia đứng ngăn đám thổ phỉ lại ở trước mặt run giọng nói. "để hắn vào đi." Một âm thanh trầm thấp vang lên từ phía đại điện yên gia. "ha ha ha, nghe rồi đó, mau cút qua một bên đi đám nô lệ thấp hèn." Mã lạp na thái cười to một tiếng đẩy đám quản gia và nô lệ qua một bên rồi bước vào đại điện. Hàn vũ thiên đi phía sau mã lạp na thái, hắn sắc mặt vô cùng bình thản bước vào trong. Khi ngươi không hiểu rõ một sự vật, có lẽ chỉ có cảm giác thần bí, nhưng khi thực sự hiểu rõ nó, tam quan của ngươi... sẽ đổ thế giới duy nhất pháp sư

Truyện khác cùng thể loại