Ta là hàn vũ thiên

Chương 13: vực sâu.

"chờ một chút, ngươi chỉ là tàn hồn mà độ tuổi lại nhỏ hơn ta vài tuổi đi, như thế nào lại có thể làm sư tôn của ta?" Phương vọng lấy hết dũng cảm có trên đời này nói cho hồng uyển nhi nghe, hắn thân là nam nhi sao có thể để một nữ nhân nhỏ hơn mình vài tuổi làm sư phụ. "hừ, ngươi câm miệng lại đi, bản đế nói ngươi làm đệ tử của ta, là làm đệ tử của ta, không được nhiều lời mau quỳ xuống." Hồng uyển nhi hừ lạnh một tiếng, nàng hóa thành hồng quang bay ra thế giới hiện thực. Phương vọng cũng là thu lại thần hồn trở về thực tại, hồng uyển nhi lơ lửng trước mặt hắn không nói một lời chân phải liền cắt ngang phía sau 2 đầu gối hắn. Làm cho hắn quỳ xuống, chân phải của nàng đạp lên đầu phương vọng khiến nó áp sát xuống mặt đất còn hãm xuống tạo ra một cái hố nhỏ. "được rồi, nghi thức nhận sư phụ đã xong, từ giờ tên của ngươi là vô tâm vọng." Hồng uyển nhi nhấc chân đang đạp đầu phương vọng ra thản nhiên nói. "cái gì chứ? vô tâm vọng cái tên thật kì quái đi, không phải là do ngươi chỉ mới tùy tiện nghĩ ra sao?" Phương vọng trợn mắt há hốc mồm tức muốn nổ phổi nói. Hồng uyển nhi chỉ cười hề hề nói: "à, đúng là ta chỉ vừa mới nghĩ ra cái tên kì quái đó, vậy ta tạm gọi ngươi là tiểu vọng hay là vọng vọng, chắc gọi là phương nhi?" Phương vọng ngồi bịch xuống đất trợn mắt muốn lòi ra ngoài nói: "không, không, không, gọi ta là phương vọng, chỉ phương vọng là đủ." Hồng uyển nhi nhẹ gật đầu đáp ứng, sau đó sắc mặt nàng trở nên nghiêm nghị nói: "được rồi, vậy ta gia hạn cho ngươi tăng tu vi thực lực lên mức cao nhất trong 1 tháng, thiên cảnh tầng 8 không được nhiều lời." Phương vọng không kịp từ chối thì nàng đã hóa thành hồng quang bay về cơ thể hắn, "mẹ kiếp, nàng ta lại không cho ta lựa chọn" phương vọng than nhẹ một tiếng trong lòng. Hắn hướng về phía khổng tước thành mà tiếp tục bay tới, thanh vô tâm tàn kiếm vẫn là được cất giấu vào đan điền. Phía trên rất cao, vượt qua chín tầng trời có 3 đạo lưu tinh phân biệt là tử tinh, hỏa tinh, kim tinh vụt qua thế giới này. "khí tức này là?" Hàn vô ưu đột nhiên ngước nhìn trời cao sắc mặt kịch biến. Hàn vũ thiên trong vô thức cũng tỉnh lại, khuôn mặt hắn lại âm trầm đến cực điểm, hiển nhiên là cảm nhận được ba luồng khí tức như hàn vô ưu. Ký ức của hắn bắt đầu hiện rõ ba bóng người ở trận chiến trước kia, một nữ nhân toàn thân tử y mặt nạ che nửa khuôn mặt trên, một lão nhân hỏa bào rực cháy một thân hỏa diễm không bao giờ vụt tắt, cuối cùng là một thiếu niên toàn thân kim bào rực rỡ như thái dương. "phụng nguyệt, viêm tà, dạ tinh." Hàn vũ thiên trầm mặt dùng giọng nhỏ đến mức chỉ có bản thân mới nghe được. Ba người này đã từng xuất hiện trong cuộc chiến năm đó, là những tiểu oa nhi hàn vũ thiên nhặt về nuôi lớn, đến cuối cùng bọn chúng phản bội và đứng đối địch với hắn. Nỗi oán hận căm thù, thất vọng tràn đầy trong cơ thể hắn lúc đó, không chỉ có ba người kia mà còn rất nhiều kẻ đã chịu ơn hắn, nhưng vẫn chọn phản bội hắn. "núi xanh còn đó sợ gì không có củi đốt." Hàn vũ thiên cười nhạt một tiếng tiếp tục nhắm mắt tu luyện. Họa tâm sau khi thương thế khỏi hẳn đã bắt đầu đi dạo xung quanh khu rừng. Hắn muốn xem xem nơi này khác thái cổ sâm lâm như thế nào, có cảnh đẹp gì đặc biệt hay không. Họa tâm đứng trên một vách đá nhìn xuống vực sâu không thấy đáy, chỉ thấy một màu đen vô tận ánh sáng vĩnh viễn không thể chiếu vào. Một tiếng rít từ phía sau vang lên, thân ảnh của độc vương xà đánh tới, họa tâm không quay đầu mà cau mày ngưng tụ một vạch chắn phong. Độc xà vương ám sát thất bại liền dùng đuôi quật xuống mặt đất, vách đá chỗ họa tâm đứng liền nứt ra rồi vỡ nát rơi xuống vật sâu. "thôi chết!" Họa tâm kinh hãi muốn dùng phong dực của mình để bay lên, nhưng hắn lại không thể bay lên như bị một sức ép vô hình đè lên cơ thể. "ngươi đừng hòng chạy." Họa tâm cắn răng dùng toàn bộ sức lực vung tay lên, vách chắn phong kia hóa thành cuồng phong mãnh liệt quấn lấy độc vương xà xuống vực sâu cùng hắn. "nhân loại ti tiện đáng chết!" Độc vương xà rít lên một tiếng phẫn nộ rồi cùng họa tâm rơi xuống vực sâu tối đen. Không biết đã trôi qua bao lâu, họa tâm mới tỉnh dậy xoa xoa đầu nói: "ta đã chết sao?" Khi cơn đau nhức từ thân thể truyền tới thì hắn mới nhận ra mình còn sống, họa tâm đột nhiên nhận ra mình đã cùng độc vương xà rơi xuống giờ lại không thấy nó đâu liền cảnh giác cao độ. Họa tâm nhìn xung quanh toàn là màu tối đen như mực, tầm nhìn tối đa của hắn chỉ có 7 bước chân, dù dùng thần thức quét qua cũng chỉ thăm dò được diện tích 15 bước chân. Hắn cau mày sau đó dùng lực tập trung lên lòng bàn tay phải, ngưng tụ ra một quả cầu phong hệ rồi đập xuống mặt đất. Gió thổi ra tứ phía không lâu sau lại quay về lòng bàn tay của họa tâm, hắn theo hướng gió mà bước đi. "vậy xung quanh đây chỉ có một lối đi duy nhất." Họa tâm bước đi chậm rãi, nhưng sắc mặt vẫn luôn cảnh giác xung quanh. Khí tức âm u nơi này lạnh đến thấu tim gan, ngay cả hắn tu vi thánh giả cũng phải run rẩy hồi lâu. Hắn đi tới chính là một cái cửa hang, họa tâm cảm thấy có chút nguy hiểm định lui bước, nhưng không cách nào lui về sau như có một thứ gì đang kêu gọi hắn. Vào trong hang động lại như một thế giới khác, cây cối, hoa lá, suối chảy và nhiều hoang thú sinh sống. Một thế giới đầy màu sắc không còn màu tối đen như bên ngoài. "nhân loại ti tiện hèn hạ vô sỉ!" Một tiếng rít quen thuộc vang lên trong tai họa tâm, nhìn về phía trung tâm là một thác nước, độc vương xà bị một luồng hắc quang cột chặt trên thác nước. "ồn ào như vậy là không ngoan, ta sẽ trừng phạt ngươi chết thật thê thảm nha." Một giọng nói dịu dàng làm cho chúng sinh tâm tình hỗn loạn cũng trở nên bình ổn, nhưng rơi vào tai độc vương xà lại như ác ma đến từ địa ngục. Hắc quang trên thân độc vương xà lóe lên bắt đầu ăn mòn thân của nó, độc vương xà gào thét đau đớn đến tột độ rồi từ từ yên lăng đi. Một bộ xương đen ở trên thác nước rơi xuống vỡ vụn thành bụi phấn, bóng dáng màu đen ngưng tụ thành hình người. Một nam tử tóc đen dài bay loạn trong gió, toàn thân hắc y cũng theo gió mà bay, sắc mặt đẹp không tì vết của hai giới nam và nữ. Vẻ đẹp này trên thế gian rất hiệm gặp mà họa tâm cũng là một trong số đó. "chậc chậc, tiểu đệ từ đâu đến đây?" Nam tử mỉm cười ánh mắt đột ngột chuyển tới người họa tâm làm cho hắn nổi hết gai óc. "ngươi là ai?" Họa tâm theo phản xạ lui về phía sau một bước hơi hoảng sợ nói. Nam tử hơi kì quái nhìn họa tâm rồi ồ lên một tiếng nói: "việc vừa nãy làm cho tiểu đệ chê cười rồi, ta tên âm cốt." Họa tâm vẫn cảnh giác cố lấy lại bình tĩnh nói: "ta tên họa tâm, bị, bị rơi từ phía trên vực xuống đây." Âm cốt sắc mặt hơi bất ngờ nhìn họa tâm nói: "thì ra là người của thế giới bên ngoài, ngươi có biết một việc là đã vào đây rồi thì không cách nào trở ra không?" "hả? không ta nhất định phải trở về, huynh ấy đã nói với ta 3 năm sau sẽ quay trở lại, ta nhất định phải chờ huynh ấy." Họa tâm hỗn loạn nhất thời nói năng có chút hoảng sợ. Âm cốt cười nhẹ một tiếng nói: "tiểu đệ ở đây với ta đi, ta sẽ là huynh ấy trong lời của tiểu đệ, đệ thấy thế nào?" Họa tâm lắc đầu bắt đầu hỗn loạn nói: "không, ta nhất định phải rời khỏi đây, huynh ấy nhất định sẽ lo lắng nếu 3 năm sau không gặp được ta." Âm cốt nheo mắt nhìn họa tâm, hắn thấy khí tức trên người họa tâm đang vô cùng hỗn loạn, hiển nhiên huynh ấy trong lời của họa tâm có trọng lượng rất lớn trong lòng hắn. "chậc chậc, vậy thì tiếc quá, nơi đây không có lối ra, ta cũng không có cách nào giúp tiểu đệ rồi." Âm cốt hơi bỉu môi tỏ vẻ thương tiếc nói. "ngươi nói dối, mau nói cho ta lối ra ở đâu, nói mau!" Họa tâm đôi mắt hoảng loạn nhìn âm cốt nói. Dù âm cốt có vẻ ngoài xinh đẹp của hai giới tính, nhưng là một kẻ rất đáng sợ mà họa tâm đang triệt để hỗn loạn không quan tâm đến hắn đang sợ bao nhiêu. "ha ha ha, ngươi hỗn loạn như vậy thì làm được gì, ta nói không có cách là không có cách, tùy ngươi đi." Âm cốt vung ống tay áo sau đó quay người định rời đi. "phong thần liệt ngân quyền." Họa tâm dùng tốc độ nhanh nhất đánh ra một quyền về phía âm cốt, quyền thế hút lấy toàn bộ phong hệ thuốc tính xung quanh mà đánh tới. Âm cốt sắc mặt trở nên âm trầm cũng không có ý định phản kháng mà quay đầu nhìn họa tâm. "ầm." Tiếng gió rít gào cắt ngang qua không gian xung quanh, một quyền của họa tâm va chạm vào một luồng hắc khí bao phủ cơ thể âm cốt. "ta nói lại một lần nữa và ngươi vảnh tai lên mà nghe cho rõ, rơi xuống đây rồi vĩnh viễn sẽ không thể rời khỏi đây, dù chết thì linh hồn vẫn sẽ bị giam ở đây, trở thành một phần tồn tại của cấm địa này, ta nếu như có cách thoát ra khỏi đây thì làm sao lại nguyện ý bị giam ở đây 3 vạn năm chứ?" Âm cốt không còn dáng vẻ ôn nhu như trước mà chuyển sang băng lãnh đến cực điểm nói. Hắn vung tay lên dùng lực lượng vô hình đẩy họa tâm ra xa. "không, là ngươi đang nói dối ta, nhất định sẽ có cách thoát khỏi đây." Họa tâm như kẻ vô hồn bước đi giữa không trung từng bước lảo đảo như sắp ngã. "phong thần lĩnh vực." Lời nói vô hồn vang lên trong từng ngóc ngách của hang động này, cuồng phong bắt đầu thổi mạnh tạo thành lốc xoáy cuốn lấy mọi thứ. "ngươi cứ thử đi." Âm cốt liếc nhìn họa tâm lạnh lẽo nói, hắn sau đó mặc kệ rồi ngồi yên trên đỉnh thác nước. Trên tay họa tâm không biết từ lúc nào đã ngưng tụ ra một thanh kiếm màu lục vô cùng sắc bén. "thất kiếm - phong dực diệt thiên!" Phía sau họa tâm hiện lên một đôi cánh trắng thuần khiết chiếu rọi toàn bộ hang động. Họa tâm vỗ cánh hướng về phía vách tường chém ra một kiếm. Tiếng xé gió chấn động không gian hồi lâu mới tiêu tán, vách tường vẫn hoàn hảo không tổn thương gì. Họa tâm chém liên tục thêm 6 kiếm, nhưng vách tường vẫn như thế, cứng như thành đồng hoàn mỹ không một vết xước. "nếu như ta đốt sinh mệnh cũng có khả năng thoát khỏi đây, nếu đốt toàn bộ thì thời gian của ta cũng còn 3 năm đi." Họa tâm thở hổn hển trầm mặt nói. Cơ thể hắn lóe lên lục quang chói mắt đến cực điểm, toàn bộ tinh thần đều ngưng tụ ở mi tâm. "không ổn, dừng lại được rồi." Âm cốt xuất hiện bên người họa tâm vỗ một chưởng sau gáy khiến hắn bất tỉnh. "ngu xuẩn đến mức muốn đốt cả sinh mệnh chỉ để gặp kẻ đó thôi sao?" Âm cốt hơi híp mắt có chút thưởng thức nhìn họa tâm trong tay. Ba ngày trôi qua thật lăng lẽ, họa tâm từ tử mở đôi mắt ra nhìn thẳng đỉnh hang động kia. Hắn bất tỉnh đến 3 ngày là do dùng quá nhiều nguyên khí dẫn đến kiệt lực. "tỉnh rồi?" Âm cốt ngồi bên cạnh băng lãnh nói. Họa tâm đôi mắt trở nên tuyệt vọng mơ hồ có nước mắt đọng trên khóe mi. "ta sẽ không thể gặp lại hắn nữa sao? không thể gặp phụ thân, nhị thúc, tam thúc nữa sao?" Họa tâm âm thanh nghẹn ngào nhìn lên hang động như kẻ vô hồn. "ngươi lại bi quan như vậy? nếu ngươi thật sự quan trọng với kẻ đó thì sớm muộn cũng được hắn tìm mọi cách cứu ra." Âm cốt đứng lên chậm rãi nói, hắn bước đi nhẹ nhàng đến một cái nhà gỗ ở phía xa. "tìm mọi cách cứu ra?" Họa tâm hơi lẩm bẩm lời của âm cốt nói. Họa tâm nhìn lên mặt dây chuyền hàn vũ thiên đã tặng trước khi cả 2 rời khỏi thái cổ sâm lâm. Hắn nhìn thật lâu vào mặt dây chuyện rôi mỉm cười nói: "ta sẽ chờ ngươi đến cứu, nhưng ta còn phải cố gắng gia tu vi, nếu không khi gặp ngươi mà tu vi vẫn như trước lại mắng ta một trận." Họa tâm đã bình ổn tâm tình ngồi dậy nhìn về phía vách tường hang động kia, nơi đây có vào mà không có ra. Lúc lần đầu hắn gặp âm cốt đã muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng khi lui về lại có một vách tường đen ngăn lại. Hắn ngồi xuống nhắm mắt hấp thu thiên địa linh khí xung quanh. Phía trên vực sâu đã có bóng dáng của hàn vũ duệ, tiêu hoành sơn và lam tuyết cơ. "cuộc chiến ở đây diễn ra không quá kịch liệt, nhưng khí tức mờ nhạt của họa tâm vẫn còn lưu lại." Lam tuyết cơ trầm mặt thật lâu nói. Hàn vũ duệ nghiêng đầu nói: "nhị ca rất cường đại nha, rất có thể đang truy đuổi kịch đó." "tuyết cơ cô nương, khí tức cô cảm nhận đến đây liền biến mất?" Tiêu hoành sơn cau mày hỏi, khí tức của hắn không thể biết được vết tích chiến đấu của thánh giả, nhưng lam tuyết cơ thì có thể. "chỉ có một khả năng duy nhất khiến khí tức hắn biến mất mà thôi." Lam tuyết cơ ngưng trọng ánh mắt nhìn xuống vực sâu vô tận kia. Tiêu hoành sơn thản nhiên truyền âm cho lam tuyết cơ nói: "đừng cho tam sư thúc biết chuyện này, tạm thời cứ che giấu chờ sư tôn của ta trở lại rồi tính." Lam tuyết cơ nhẹ gật đầu, hàn vũ duệ ngưng tụ ra một đầu hỏa long nhỏ bằng cánh tay ném xuống vực sâu. Hỏa quang chiếu sáng theo độ sâu của vực thẩm mà từ từ nhỏ dần rồi biến mất. "a, hoành sơn mau xem, hỏa long của ta đã không thể chiếu sáng vực sâu này, chắc là ở dưới này rất rất sâu đi." Hàn vũ duệ vẫn ngây ngô đùa giỡn trước vách núi. "tam sư thúc, chúng ta quay về tu luyện thôi, nhị sư thúc có lẽ đang tĩnh tu ở đâu đó thôi, nếu để sư tôn biết tam sư thúc không chịu khó tu luyện, e là sẽ trách phạt thật nặng đó." Tiêu hoành sơn đứng bên người hàn vũ duệ cười một tiếng nói. Hàn vũ duệ sắc mặt đột nhiên biến sợ hãi nói: "đúng đúng, huynh ấy sẽ không thích ta ham chơi đâu, mau về tu luyện thôi." Hàn vũ duệ nhanh chóng rời đi, tiêu hoành sơn thì lưu lại một đạo ấn ký đánh dấu chỗ này. Bên trong kết giới sương mù, hàn vũ thiên mạnh mẽ áp chế thương thế, ánh mắt nhìn chằm chằm vào một đầu hoang thú thiên cảnh tầng 8 đỉnh phong. "thí thần tuyệt nộ!" Thần đao cực hàn vung lên, một ánh hào quang màu lam nhạt bao phủ thanh đao bổ xuống. "ầm." Một tiếng nổ trầm thấp vang lên, hoang thú kia kêu lên một tiếng thảm thiết rồi chết đi. "như vậy đã đủ cho hôm nay đi." Hàn vô ưu xuất hiện giữa hư không nhẹ giọng nói. "tiếp tục, nhiêu đây chưa đủ." Hàn vũ thiên ôm ngực thở hổn hển nói. Hàn vô ưu thở dài một tiếng sau đó phất tay, một đoàn nguyên lực tách ra khe nứt không gian nhỏ, bắt lấy hai đầu hoang thú thiên cảnh đỉnh phong đến trước mặt hàn vũ thiên. Hắn lật tay liền đổi đao thành thương, trường thương màu tử kim có một đầu chân long quấn quanh thân thương. "tử quang lôi diệt." Hàn vũ thiên hóa thành lôi điện màu tím lao tới con hoang thú bên phải, hoang thú này là một đầu mãnh hổ có vuốt rồng đuôi độc của bò cạp. Trường thương mang theo lôi điện rạch một đường ngay lưng mãnh hổ, nhưng khi nó quay lại phản đòn đã thấy còn lại chỉ là hư ảnh lôi điện của hàn vũ thiên để lại. Liên tục như thế mười lần đều rạch một vết thương trên người mãnh hổ và đều để lại một hư ảnh không bao giờ tiêu tán. Hàn vũ thiên xuất hiện phía trên không đâm thương về phía lưng mãnh hổ, nhưng mà một đầu cự viên khác đã nắm lấy trường thương giữ hàn vũ thiên ở giữa hư không. Hắn nhếch môi ngón tay khẽ động, mười hư ảnh lôi điện hóa thành tử lôi đánh tới cự viên. Cự viên gào lên một tiếng thống khổ rồi lui về sau, bộ lông màu nâu của nó đã bốc khói và có mùi cháy khét. Khi hắn ở giữa không trung một cái đuôi sắc bén mang đầy kịch độc ghim thẳng tới, đâm vào lồng ngực của hắn ở giữa không trung. "nhất kích lôi tử." Hàn vũ thiên xuất hiện trước mặt mãnh hổ một thương đâm thẳng vào miệng của nó. Trường thương mang theo lôi điện đánh sâu vào tim và những nội tạng khác làm cho mãnh hổ chết không kịp rên một tiếng. Hàn vũ thiên rút lấy trường thương vừa quay đầu đã có một quyền mang theo uy thế ngập trời đánh tới. Hắn chỉ kịp dùng một tay vung thương che trước ngực, một quyền đánh cho hắn bay người về phía sau liên tục ói ra ba ngụm máu. "ngục thạch." Hàn vũ thiên đập mạnh tay xuống đất tạo ra một cái lồng giam bằng tinh thạch nhốt cự viên vào bên trong. Bàn tay lật lại trường thương biến mất trên tay hàn vũ thiên một lần nữa xuất hiện thần đao cực hàn. "thí thần tuyệt diệt." Hàn vũ thiên bổ một kiếm xuống đất tạo ra một vệt kiếm hình lưỡi liềm màu đỏ nhạt. "xoẹt." Hai tay của cự viên đỡ kiếm quang liền bị chặt đứt, hàn vũ thiên nhảy lên dùng toàn bộ sức lực còn lại chém xuống. Đầu của cự viên rơi xuống đất lăn vài vòng mới ngưng lại, hắn ôm ngực bị thương nhưng không lập tức điều dưỡng mà thu lấy xác của hai con hoang thú vào không gian trữ vật. Cơ thể cuối cùng đã đạt đến cực hạn liền gục xuống đất, hàn vô ưu thở dài vung tay liền có một viên đan dược bay vào miệng hàn vũ thiên. Phương vọng bay được nửa đường thì chạm mặt người của địa sát tông, ba trưởng lão và vài chục đệ tử. Trong đó có hai vị trưởng lão ngạo thất và hùng kiệt đã từng xem ba người hàn vũ thiên khảo hạch, một vị trưởng lão khác tên quy ẩn vừa mới làm nhiệm vụ trở về đã được phái đi hộ tống thiên sát tông. "thiên sát huynh đệ, ngươi làm sao mình đầy thương thế như vậy?" Quy ẩn cau mày thật sâu nói. Phương vọng trở nên âm trầm giọng băng lãnh nói: "chúng ta bị huyết loan tông tính kế, khi đang đi đến địa sát tông liền bị một đám huyết loan tông mai phục đánh chết vài trăm người, hiện tại chỉ còn vài chục người sống sót đang trốn bên trong sơn mạch, ở phía thiên sát tông, quy ly thành chắc đang xảy ra đại sự nào đó, nên chúng ta không truyền âm được." Quy ẩn kinh hãi lấy ra ngọc truyền âm màu đen tuyền hoảng sợ nói: "tông chủ, phía thiên sát tông gặp rác rối ở quy ly thành, ngài có thể." Lời của quy ẩn còn chưa nói ra hết đã bị một giọng nói âm lãnh ngắt lời. "không cần phải nói, ta và phó tông chủ cùng 20 vị trưởng lão đang xuất phát tới quy ly thành, ngươi và đại trưởng lão ở lại bảo vệ tông." Quy ẩn cau mày thật sâu nhìn về phía ngạo thất và hùng kiệt nói: "ngươi dẫn theo các đệ tử tìm kiếm nhóm thiên sát tông đang lạc trong vạn thú sơn mạch, ta đưa đệ tử này về cùng đại trưởng lão bàn việc tiếp ứng tông chủ." Hùng kiệt và ngạo thất không do dự liền dẫn một đám đệ tử hướng phía vạn thú sơn mạch bay đi, quy ẩn kéo tay phương vọng dùng toàn lực bay về khổng tước thành. Mời đọc #stratholme thần hào đồng nhân wow siêu hài, siêu lầy. stratholme thần hào

Truyện khác cùng thể loại