Superman: lão bà muốn giết ta
Chương 93: liên mộc y thổ huyết
Hà minh châu bắt đầu lên giọng nói ra:
" mặt trời chiếu sáng đại địa cũng tỏa ra hơi nóng khiến cho nước ở sông hồ cùng biển bốc hơi, những hơi nước này cực kì nhẹ nhàng bởi vậy bọn hắn càng lúc càng nổi lên cao, nhưng càng lên cao thì càng lạnh. Tại sao lại càng lạnh, cái này liền chỉ cần các vị nhìn lên đỉnh núi liền có thể biết được, phía trên đỉnh núi cao luôn bị băng tuyết bao phủ a. Hơi nước gặp lạnh sẽ xảy ra hiện tượng gì? bọn nó sẽ hóa lỏng, trở thành những giọt nước nhỏ li ti. Mà mặt trời bốc hơi không chỉ một hay một ít giọt nước, mà là hàng chục vạn, trăm vạn, ngàn vạn giọt như vậy, bọn hắn ở trên không trung tụ hợp thành một đám mây, đây chính là mây trắng chúng ta thường thấy".
Nàng nói đến đây không ít người liền ồ lên:
" thì ra đây chính là cách mây tạo thành sao? ta lần đầu tiên biết được đây, quả thật thần kì".
" đúng vậy nếu không có hà tiểu thư nói rõ ta cũng không thể nghĩ ra được mây lại được hình thành như vậy"
.
" các ngươi ngắt lời làm gì, ta còn muốn nghe tiếp đây"
.
Hà minh châu lúc này lại nói:
" mây trắng rất đẹp, cũng rất thanh nhã, chính là thứ mà các vị thường ngày vẫn làm thơ. Nhưng mà mây trắng có thể ngao du thiên địa như ý muốn của lương đội trưởng sao? Không không, mấy trắng đúng là có thể bay đi một đoạn không ngắn, nhưng bọn chúng vẫn sẽ tiếp tục lên cao, cuối cùng càng nhiều đám mây tụ tập lại một chỗ tạo thành mây đen. Mây đen chính là do quá nhiều hơi nước tụ tập một chỗ, hơi nước lúc này trở nên rất nặng, cuối cùng bị lực hút tác động khiến nó rơi xuống tạo thành mưa. Đây chính là mưa mà chúng ta vẫn thường thấy. Mà mây đen mới là thứ chân chính có thể ngao du thiên địa, ít nhất là trước khi nó bị đánh tan, quãng đường nó di chuyển đã nhiều hơn mây trắng rất nhiều".
Hà minh châu một bên từ tốn giải thích một bên đem các loại chi tiết bắt đầu tinh chỉnh để càng có lợi cho mình.
Lương hán vũ lúc này chợt cắt ngang:
" nói bừa, nếu theo luận điệu của ngươi mây đen chính là một số lớn mây trắng tụ lại khiến nước càng lúc càng nhiều càng trĩu nặng, như vậy nó cũng càng nặng. Mây trắng có thể dựa vào gió để ngao du thiên địa, mây đen của ngươi nặng như vậy có thể bị gió thổi nổi sao? Còn muốn đi xa hơn mây trắng, trong khi ngươi chỉ cần mưa hết liền sẽ bị đánh tan?"
Doãn chí bình nghe đến đây cũng không thể không gật đầu khen ngợi lương hán vũ, tên này đầu óc suy luận không kém chút nào, lập tức liền nghe ra không ít lỗ hổng, từ đó chất vấn hà minh châu.
Hà minh châu nếu không thể giải đáp, như vậy phía trước những thứ nàng nói đều sẽ vô dụng.
Hà minh châu tự tin trả lời:
" mây đen càng nặng không sai, mưa xong liền bị đánh tan cũng không sai, nhưng lương đội trưởng giống như quên một thứ. Mây đen thường đi kèm với bão, mà gió bão thì so với gió nhẹ của ngươi cái nào càng nhanh? cái nào càng mạnh? cái nào đi được càng xa?"
Lương hán vũ nghe đến đây hơi trầm mặc một chút, hắn vậy mà không thể phản bác.
Hà minh châu cũng không ở chủ đề này dây dưa, bắt đầu nói ra:
" cái này cũng không phải trọng điểm, trọng điểm chính là lương đội trưởng ngươi vậy mà nói muốn cùng liên tiểu thư ngao du thiên địa, hiển nhiên ngươi nói liên tiểu thư chính là một đám mây đen tràn đây ô trọc xấu xí a. Ngươi nói ngươi yêu thích liên tiểu thư nhưng xem ra ngươi vẫn rất để bụng việc liên tiểu thư bị sơn tặc bắt trở thành áp trại phu nhân đúng không?"
Lương hán vũ nghe đến đây sắc mặt chợt tái nhợt, hắn run rẩy chỉ tay về phía hà minh châu:
" ngươi..."
Hắn rất muốn nói cái gì, nhưng chợt không biết nên nói gì cho phải.
Hắn nói tình yêu, hà minh châu liền cùng hắn nói khoa học.
Hắn nói khoa học, hà minh châu lại quay sang nói tình yêu.
Cái này hắn làm sao có thể cùng đối phương tranh luận nổi a.
Hắn lương hán vũ cũng không phải là nhà khoa học, càng không phải người đọc sách a.
Liên mộc y lúc này hai mắt đã đỏ lên, hiển nhiên năng lực chịu đựng đả kích của nàng khá yếu.
Bị người liên tục lấy ra làm đề tài xỉ nhục đã sắp không chịu được.
Nàng từ nhỏ lớn lên trong sự cưng chiều của cha nàng, thân phận cao quý khiến mọi người đều hùa đến xum xoe nịnh nọt nàng, nàng chưa bao giờ chịu đựng sự đả kích liên như thế này.
Đã vậy một sóng so một sóng lớn quả thật khiến nàng không thở nổi.
Hà minh châu lúc này chợt vỗ vỗ bộ ngực nói ra:
" cũng đúng, ta nghe mọi người nói sơn tặc đều là một đám đàn ông thô lỗ, liên tiểu thư rơi vào tay bọn hắn làm áp trại phu nhân không chỉ bị trại chủ dằn vặt chết đi sống lại, trước đó không biết còn bị bao nhiêu người chiếm tiện nghi. Đám sơn tặc này ra tay không hề cố kị, liên tiểu thư thân thể nhỏ yếu như vậy sao có thể chịu nổi? Chỉ nghĩ thôi ta đều cảm giác đồng cảm, đám sơn tặc này thật đáng chết trăm ngàn lần a. Ây, càng nói ta càng cảm giác ta giống như sai. Lương đội trưởng tuyệt đối là yêu liên tiểu thư, nếu không hắn sao có thể bỏ qua tất cả mọi thứ mà nói ra những lời kia? Ha ha ha, xin lỗi lương đội trưởng, là minh châu hiểu lầm ngươi, ta ở đây cho ngươi xin lỗi".
Hà minh châu giả vờ giả vịt cúi người xin lỗi, nhưng trong ánh mắt thì tràn đầy hả hê.
Mấy ngày trước liên mộc y còn muốn bố trí một đám người hạ nhục nàng, hôm nay anh rể nàng liền dẫn nàng đi theo vẽ mặt đối phương.
Quả thật sảng khoái vô cùng.
Nàng đưa ánh mắt nhìn lên, lương hán vũ lúc này khuôn mặt đã nghẹn đến phát tím, trong mắt lửa giận ngập trời.
Nhưng cho dù là như vậy hắn cũng không nói ra được câu gì, chỉ có thể ngồi yên tại chỗ phẫn nộ một cách vô năng.
"ô ô ô..."
Liên mộc y lúc này đã không thể chịu nổi nửa, nàng trực tiếp khóc to lên, lấy nước mắt rửa mặt.
Đối phương không chỉ nói nàng mất đi trinh tiết, còn vu oan nàng trước khi rơi vào tay trại chủ đã bị không ít tiểu sơn tặc chiếm tiện nghi, sờ đều sờ, dùng đều dùng, chỉ không đụng vào chỗ quan trọng nhất chừa cho trại chủ đến hưởng dụng mà thôi.
Loại này nhục nhã... quả thật rất độc.
Hà minh châu tự nhiên không cách nào nói ra được những lời như thế, chắc chắn là doãn chí bình dạy nàng.
Bởi vậy liên mộc y khóc, nàng khóc rất thương tâm.
Quả thật muốn bao nhiêu thương tâm có bấy nhiêu thương tâm a.
Ở đại hôn không thể xem kẻ thù bị bỏ tù hả giận ngược lại liên tục bị người mang chỗ đau ra làm văn đâm chọc liên tục, mỗi chiêu lại còn liên tục chí mạng, quả thật để nàng sống không bằng chết.
Nàng lúc này nhục mà không thể nói, oan mà không thể thanh minh.
Uất ức đã đến cực hạn.
Doãn chí bình lúc này lại chợt sử dụng năng lực siêu âm thanh truyền một câu nói ra bên ngoài phủ, quả nhiên một tên người hầu khác chợt chạy vào nói to:
" lương công tử, ta đứng ở bên ngoài gặp một người tự xưng là người của hắc sơn trại. Đối phương nói là nhận mệnh của trại chủ đem một món lễ vật đến tặng cho ngài cùng tiểu thư nhân dịp lễ thành hôn của hai người".
Hắn nói xong liền từ trong tay lấy ra một cái khăn tay, trên khăn tay còn có mấy chấm vết máu đã khô cạn màu đỏ đậm, thoạt nhìn giống như lạc hồng " lần đầu tiên" của thiếu nữ.
Lương hán vũ nhìn thấy cảnh này cả người run lên một cái, một luồng phẫn nộ chi ý đến cực hạn đã điên cuồng muốn bộc phát.
Tên hầu này chợt hả hê nói ra:
" ta chỉ là người chuyển lời, người của hắc sơn trại còn nói trại chủ của bọn hắn muốn chuyển cho liên mộc y tiểu thư một câu nói. " đêm hôm đó rất tuyệt, quả thật là dư vị vô tận a.
Chỉ cần ngươi trở về, cái ghế áp trại phu nhân bất cứ lúc nào cũng chào đón ngươi ". Phốc~ Liên mộc y nghe đến đây hai mắt trợn trắng lên, nàng không chịu nổi nữa trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi ngất đi. Toàn trường lúc này chợt im lặng đến cực hạn. Main bá; hậu cung hữu dụng; nvp có não; tình tiết không máu chó; không buff quá đà; cốt truyện đặc sắc tại #tới dị giới làm tiểu bạch kiểm. tới dị giới làm tiểu bạch kiểm





