Superman: lão bà muốn giết ta

Chương 91: trương đại kình tự vả miệng

Lương hán vũ nghe xong yêu cầu của doãn chí bình lập tức nhíu mày lại, mà trương đại kình thì hét to: " ngông cuồng, tiểu tử ngươi thật đúng là đủ cuồng. Còn dám bắt ta xin lỗi vả mặt, ngươi thật đúng là vô tri đến đáng sợ. Ngươi chẳng lẽ không biết chữ chết viết thế nào sao?" Trương đại kình đứng lên chỉ thẳng vào doãn chí bình hò hét, một mặt nộ khí không hề giấu diếm một chút nào. Doãn chí bình cũng không thèm quan tâm hắn, chỉ nhìn về phía lương hán vũ nói ra: " lương đội trưởng, ngươi nếu không đồng ý vậy thì ta xin cáo từ trước". Nói xong hắn liền quay người rời đi, động tác vô cùng dứt khoát. "đợi đã" . Lương hán vũ âm thanh đúng lúc này vang lên, doãn chí bình từ từ quay người lại mỉm cười nói: " nếu như là khuyên bảo vậy liền không cần nói. Hoặc là ngươi cho hắn xin lỗi làm theo lời ta nói, hoặc là ta trực tiếp trở về". Liên mộc y lúc này chợt đưa ánh mắt nhìn về phía lương hán vũ. Lương hán vũ hít sâu một hơi nói ra: " trương bang chủ, đây là lễ thành hôn của ta. Ta nói ai có quyền ngồi ở đâu người đấy liền có thể ngồi ở đó, ngươi quá phận rồi. Không bằng trương bang chủ xin lỗi doãn công tử đồng thời thể hiện một chút thành ý đi?" Nghe lương hán vũ nói câu này trương đại kình kinh ngạc đứng ngây người tại chỗ. Ta không nghe nhầm chứ? hôm nay ta đến đây chính là để giúp hắn, hắn vậy mà bắt ta xin lỗi tên oắt con doãn chí bình còn tự vả mặt mình? Lương hán vũ, ngươi điên có phải không? Tuy hai bên đều là hợp tác quan hệ, nhưng thực chất hắn ở thế yếu, lương hán vũ đám người này mới là người ở thế mạnh. Nhưng cho dù như thế đối phương cũng không có tư cách ra lệnh cho hắn một cách tùy tiện như vậy a? Thấy trương đại kình đứng im không phản ứng lại với lời nói của mình lương hán vũ sầm mặt lại nói ra: " trương bang chủ, nghe nói cự kình bang mấy năm gần đây ăn nên làm ra không ít, không biết bang chủ đã nạp đủ thuế chưa? Việc buôn bán trong bang không biết có mắc sai lầm gì không?" Trương đại kình nghe vậy cả người run lên. Hắn làm bang chủ tự nhiên cũng không phải hạng người tốt lành gì, mấy năm nay thuế vụ có thể trốn liền trốn, không thể trốn liền khai gian làm giả giấy tờ. Tất cả đều vì giảm bớt lượng thuế phải đóng, tự nhiên cái mông sẽ không sạch sẽ, chỉ cần bị người tra được liền sẽ lòi đuôi. Sở dĩ phủ thành chủ còn chưa động hắn là vì bọn hắn mỗi năm đều sẽ cống nạp cho phủ thành chủ một khoản tiền lớn để phủ thành chủ có thể mở một con mắt nhắm một con mắt cho bọn hắn thoải mái buôn bán. Nhưng bây giờ lương hán vũ nói ra lời này tự nhiên là đang trực tiếp uy hiếp trương đại kình, nhưng trương đại kình lại không dám làm gì đối phương. Đơn giản bởi vì đối phương chính là con rể của phủ thành chủ, chỉ cần hắn muốn tra ngày mai liền có thể tra, có thể làm cho cả cự kình bang lập tức đình chỉ vận chuyển. Đây chính là chỗ đáng sợ của quyền lực, thân ở cao vị liền có thể dựa vào quyền lực của mình kiếm tiền một cách dễ dàng, cũng có thể chỉnh người rất dễ dàng. Trương đại kình đầu hơi cúi xuống, hai hàm răng thật chặt, một cỗ cảm giác khuất nhục chợt xông lên đầu hắn. Hắn trương đại kình lăn lộn giang hồ bao nhiêu năm, không ngờ hôm nay ở đây lại bị một tên nhóc con vắt mũi chưa sạch làm nhục phải xin lỗi còn phải tự vả mặt. Chuyện này truyền đi hắn còn có thể ngẩng đầu làm người sao? Không, không hẳn thế. doãn chí bình sau hôm nay đã là người chết, hắn không cần phải chấp nhặt với người chết, đám người kia nhìn thấy kết cục của doãn chí bình cũng sẽ không dám nói gì hắn. " trương bang chủ, ngươi còn chờ cái gì?" Lương hán vũ quát một tiếng, trương đại kình lúc này cắn răng làm ra quyết định. Hắn quay đầu hướng về phía doãn chí bình cúi đầu nói ra: " là trương mỗ quá lỗ mãng, kính mong doãn công tử tha thứ cho lỗi lầm của ta". Doãn chí bình nghe vậy cười to một tiếng: " a, ha ha, thì ra trương bang chủ cũng biết mình có lỗi rồi sao? rất tốt rất tốt. Nhưng mà trương bang chủ, ngươi có quên cái gì không?" Trương đại kình nghe vậy trong ánh mắt bắn ra lửa giận nhưng rất nhanh liền bị hắn nhịn xuống, hắn hít sâu một hơi chợt đưa tay đánh mạnh về phía khuôn mặt của mình: " là trương mỗ lỗ mãng". Bép bép bép~ Ba tiếng tát vang dội chợt vang lên, bên má phải của trương đại kình lúc này cũng đỏ lên. Trương đại kình cũng học khôn, hắn không dám qua loa lấy lệ sợ doãn chí bình lại được cơ hội làm khó hắn. Ba tiếng tát vang dội này vừa ra không ít người đọc sách cùng tú tài đều rụt cổ lại. Trương đại kình thân phận so với bọn hắn mạnh không biết bao nhiêu lần. Tú tài hay người đọc sách chỉ cần chưa có công danh liền không đáng tiền, chỉ được cái danh tốt mà thôi. Trương đại kình hôm nay muốn bọn hắn chết bọn hắn cũng đừng mong sống đến ngày mai, trương đại kình đều bị doãn chí bình làm cho tự đánh mặt đến 'ba ba ba' vang lên, bọn hắn còn có gan nói hùa vu oan doãn chí bình sao? Rất nhiều người lúc này đều tỉnh táo lại, mọi người đều biết trận yến tiệc này mục tiêu bị nhắm vào chính là doãn chí bình, nhưng doãn chí bình cũng không phải là người dễ trêu chọc. Muốn tiếp tục gây khó dễ cho hắn, như vậy cũng phải xem bản thân có bao nhiêu cân lượng. Doãn chí bình lúc này hài lòng nói ra: " đã trương bang chủ có lòng hối cải như vậy ta cũng không làm khó, trương bang chủ mời ngồi". Trương đại kình hận hận ngồi xuống, trong ánh mắt lửa giận giống như núi lửa chuẩn bị phun trào. Hôm nay chính là ngày hắn mất mặt nhất trong đời, trương đại kình chắc chắn sẽ không bao giờ quên ngày hôm nay. Doãn chí bình lúc này nhìn đám người cao giọng nói: " ha ha, không biết còn ai cảm thấy doãn mỗ không thúch hợp ngồi ở đây nữa không?" Đám người một trận trầm mặc, doãn chí bình lại nói: " không có sao? a, như vậy doãn mỗ chỉ có thể ngồi ở mâm trên, các vị ở mâm dưới xin mời an tọa, ha ha ha". Doãn chí bình kéo tay hà tuyết vân ngồi xuống, còn không quên ném cho nàng một ánh mắt tràn đầy mỉm cười. Hà tuyết vân đôi mi thanh tú nhẹ nhàng lay động một cái, trong lòng tràn đầy vui mừng cùng tự hào. Bị nhiều người vây công cùng làm khó như vậy mà doãn chí bình không chút nao núng còn có thể phản công khiến đối phương sưng sẩm mặt mày, bản lĩnh như thế này quả thật để nàng lau mắt mà nhìn. " đây chính là bản lĩnh chân thật của ngươi sao?" Hà tuyết vân trong lòng âm thầm suy nghĩ, không biết lúc nào hai má đã ửng hồng lên. Vừa rồi doãn chí bình phong độ thong dong cùng tự tin thật sâu đánh vào tâm lí nàng, khiến cho nàng cảm giác được vô cùng an toàn. Nàng lúc đó chợt cảm giác, có nam nhân bản lĩnh như vậy che chở cuộc đời này quả thật đã quá may mắn cùng hạnh phúc. Nhưng rất nhanh hà tuyết vân vội vàng đem ý nghĩ này đánh tan, nguy hiểm còn chưa xong đây, không thể tự mãn. Tất cả chỉ mới là mở màn mà thôi. Main bá; hậu cung hữu dụng; nvp có não; tình tiết không máu chó; không buff quá đà; cốt truyện đặc sắc tại #tới dị giới làm tiểu bạch kiểm. tới dị giới làm tiểu bạch kiểm

Truyện khác cùng thể loại