Superman: lão bà muốn giết ta

Chương 89: đến hôn lễ

Doãn chí bình từ ngục giam trở lại nhà, quả nhiên hắn vừa trở về liền nhận được tin tức mới. Lương hán vũ lương đội trưởng ngày mai sẽ cùng đại tiểu thư của phủ thành chủ kết hôn, bởi vậy đối phương mời hà gia đến tham dự hôn lễ. Trong thư có nói rõ, trong hôn lễ sẽ mời tất cả những người có chức quyền cùng phú thương ở trong liễu thủy thành tham dự, chỉ có thường dân gia đình không thể tham gia, hi vọng hà gia có thể đến góp vui. Lời nói kiểu này hiển nhiên có chút ép buộc hà gia tới tham dự hôn lễ. Bởi vì rất đơn giản, chỉ có gia đình thường dân không tham gia, hà gia nếu sợ hãi không tham gia tự nhiên là ngầm thừa nhận gia đình mình chỉ là một cái gia đình thường dân, không phải là một cái tiểu phú gia tộc? Cái này đối với danh tiếng hà gia là một cái đả kích không nhỏ, nhiều năm tạo dựng lên hình tượng cũng sẽ ầm ầm đổ nát. Hơn nữa bọn hắn không đến có phải hay không là trong lòng có sợ hãi, bởi vì từng làm một ít chuyện có lỗi với phủ thành chủ? Hiển nhiên đối phương rất muốn hà gia phái người tới tham dự hôn lễ này, tốt nhất chính là doãn chí bình, nhưng nếu hà tuyết vân tham dự cũng không thành vấn đề. Dù sao kế hoạch đã soạn tốt, người soạn ra thế cục này không ai khác chính là lương hán vũ, chẳng qua hắn muốn làm cho vợ sắp cưới của hắn là liên mộc y xem mà thôi. Liên mộc y nếu nhìn thấy doãn chí bình ở trước mặt mình bị người bắt giải đi, như vậy trong lòng nàng sẽ cực kì sảng khoái, đây chính là món lễ vật tốt nhất mà liên mộc y cần. Nếu như người tới không phải doãn chí bình, như vậy cũng chỉ chậm trễ một ít thời gian mà thôi. Sau khi đại hôn hoàn thành, doãn chí bình cũng sẽ bị người của quan phủ bắt về quy án. Cuối cùng hắn cũng không thể nào thoát tội. Doãn chí bình nhìn thiếp mời, khóe miệng chợt kéo ra một nụ cười. Quả nhiên là hồng môn yến nha, các ngươi đã nhiệt tình như vậy ta cũng phải tìm cách đáp lại, nếu không sẽ hiện ra ta thất lễ. Doãn chí bình nghĩ xong liền nhanh chân rời đi chuẩn bị lễ vật, ngày mai hắn sẽ tham gia hôn lễ, xem đám người này biểu diễn. ............ Ngày tiếp theo, buổi sáng. Đại hôn diễn ra như thường lệ, tất cả quan khách đều đã đến đông đủ, ngồi vào bàn. Lúc này lương hán vũ cùng liên mộc y ngồi ở trên chủ vị, liên mộc lâm thành chủ đã vào nha, tiếp theo do bọn hắn tới tiếp khách. Đáng lí mà nói sau khi cử hành hôn lễ, liên mộc y sẽ được người đưa vào phòng tân hôn, nhưng bởi vì lương hán vũ giữ nàng lại nói cho nàng biết hôm nay sẽ có kịch vui để xem, bởi vậy liên mộc y mới ở lại chỗ này. Hơn nữa hôn lễ tổ chức ở phủ thành chủ, bởi vậy cho dù liên mộc y ở lại cũng sẽ không có người nói gì. Trong đại sảnh bày rất nhiều mâm cỗ, người thì nhỏ giọng nói chuyện vui cười, người thì ha ha cười to chúc rượu, bầu không khí rất sinh động. Cũng không ai dám nhắc tới chuyện liên mộc y từng bị sơn tặc bắt giữ làm áp trại phu nhân. Đám người ở đây đều là người thông minh, bọn hắn không muốn đắc tội thành chủ, bởi vì dám nói ra câu này sẽ bị thành chủ hận đến chết, sẽ không ai ở trong lúc này nói ra những lời ngu xuẩn như vậy, ít nhất là ở trong điều kiện không có chỗ tốt gì. " hà gia cô gia doãn chí bình cùng thê tử hà tuyết vân, nhị tiểu thư hà minh châu đến" . Một cái người hầu cao giọng hô lên, lúc này đám đông ồn ào đột nhiên nhỏ giọng lại rất nhiều. Rất nhiều người đều nhận ra được dị dạng, vội vàng im miệng, cả đại sảnh cứ như vậy chợt im ắng xuống. Chỉ cần không phải là người mù đều có thể nhận ra hiện trường bầu không khí có chút quái lạ. Không ít người biết được nội tình thì càng thêm hứng thú chờ đợi màn kịch hấp dẫn tiếp theo. Doãn chí bình đi vào đại sảnh, ánh mắt sáng tỏ có thần, long hành hổ bộ, mang theo hà gia hai cái mĩ nhân rất nhanh liền đi vào đại sảnh. Hắn chắp tay nói ra: " hôm nay là ngày đại hỉ, chúc lương đội trưởng cùng liên tiểu thư hạnh phúc vĩnh bền, đầu bạc răng long". Lương hán vũ nghe vậy cũng mỉm cười chắp tay nói ra: " đa tạ lời chúc của doãn công tử, mời ngồi". Doãn chí bình ánh mắt đảo một vòng, hôm nay không chỉ có lương hán vũ cùng liên mộc y hai nhân vật chính, bạch lộc bá tước phủ cũng đến hai người, diệp thanh hà cùng diệp thanh sơn. Diệp thanh hà là đại công tử của bạch lộc bá tước phủ, còn diệp thanh sơn chính là nhị công tử, bọn hắn đại diện cho bạch lộc bá tước phủ đến chúc mừng. Ngòa ra còn có chương tri phủ, điền vĩ bộ khoái đại diện cho phía quan phủ. Trương đại kình, thạch tiếu hai vị bang chủ của cự kình bang cùng hắc lang bang, hai bang phái lớn nhất của liễu thủy thành. Ngoài ra chính là hàng loạt phú thương, người đọc sách, tú tài,... số lượng nhiều không đếm hết. Đây chính là toàn bộ giai cấp tinh anh của liễu thủy thành, hiển nhiên trong thiếp mời lói nói cũng không giả. Doãn chí bình chú ý tới lương lão phu tử cũng tới, hắn ngồi ở một bàn trong góc, rất điệu thấp. Tuy là bàn ở trong góc nhưng cũng là mâm trên, hiển nhiên thân phận của hắn ở liễu thủy thành rất được xem trọng. Doãn chí bình thấy cảnh này trong lòng cảm giác phong vân hội tụ, thanh thế làm rất lớn a. Hắn đang chuẩn bị ngồi xuống, lúc này trương đại kình chợt quát lên: " chờ đã, doãn chí bình, ngươi sao lại vô lễ như vậy?" Doãn chí bình sững sờ tại chỗ, hắn cũng không tiếp tục ngồi xuống mà hỏi: " không biết trương bang chủ lời ấy là có ý gì?" Trương đại kình cười lạnh nói ra: " ở đây là mâm trên, ngồi ở mâm trên toàn là người có chức quyền, học vị hoặc là đại phú thương. Hà gia của các ngươi chỉ là một cái tiểu gia tộc, các ngươi lại dám ngồi ở chỗ này? Không biết lễ phép gì sao? A, ta quên, ngươi doãn chí bình là một cái công nhân bốc vác không được học qua mấy chữ, sao có thể hiểu được lễ nghi". Trương đại kình một mặt khinh bỉ xem thường nhìn về phía doãn chí bình, trong ánh mắt tràn đầy trêu đùa ý vị. Hắn nói giống như hắn được học rất nhiều vậy, nhưng thực chất trương đại kình trương bang chủ cũng chỉ nhận biết mặt chữ mà thôi. Lời này vừa ra ở phía dưới không ít tú tài cùng người đọc sách lập tức hùa theo: " đúng vậy, doãn chí bình ngươi tuy có chút danh tiếng nhưng cũng không thể ngồi mâm trên a". " ngươi nếu như ngồi ở vị trí đấy chúng ta những người đọc sách này lại xem như thứ gì?" " không có học vấn chính là thô lỗ a". Không ít người lập tức đối với doãn chí bình triển khai phê bình, trong giọng điệu không che giấu được sự ưu việt. Bởi vì những người mở miệng đều là người đọc sách, bởi vậy bọn hắn đối với doãn chí bình xem thường, dù sao doãn chí bình cũng chỉ học vỡ lòng nhận biết chữ liền đi làm bốc vác, sau đó may mắn vào hà gia mới đổi đời. Đám người này tuy không có công danh, nhưng cái mũi luôn vểnh lên trời, tự cho bất phàm. Hà minh châu nghe đám người liên tục chỉ trích nhục mạ doãn chí bình trong lòng nổi giận, cái mũi nhẹ nhàng hừ lạnh một tiếng, răng ngà cắn chặt nhưng lại không thể làm gì. Tác: ăn cơm xong lên gõ chương:v Main bá; hậu cung hữu dụng; nvp có não; tình tiết không máu chó; không buff quá đà; cốt truyện đặc sắc tại #tới dị giới làm tiểu bạch kiểm. tới dị giới làm tiểu bạch kiểm

Truyện khác cùng thể loại