Superman: lão bà muốn giết ta

Chương 85: hà minh châu đau lòng

Nhìn thấy hà minh châu không đồng ý luyện công, hà tuyết vân nhíu mày lại: " minh châu, công pháp này là tài sản giá trị nhất của hà gia chúng ta, cũng là cơ duyên lớn nhất ta từng đạt được. Bây giờ ta đã... không thể tu luyện nó được nữa, bởi vậy tất cả hi vọng của hà gia chỉ có thể trông chờ vào ngươi. Dù sao ta bây giờ tu luyện công pháp là nhất lưu, tương tai rất khó có thể đạt tới cảnh giới tông sư. Ngươi được tu luyện loại công pháp này đã là cực kì may mắn, phải biết trên đời này cũng chỉ có 7 vị tông sư cao thủ mà thôi. Người khác nằm mơ cũng muốn có công pháp cấp tông sư đây, ngươi thì tốt, công pháp cấp tông sư bày trước mặt cho ngươi đi luyện ngươi cũng không chịu?" " ta không muốn luyện võ không được sao? ta chỉ muốn làm một người bình thường mà thôi". Hà tuyết vân thở dài: " nếu là trước đây nghe được quyết định của ngươi ta sẽ không phản đối, ta có đủ tự tin để bảo hộ ngươi một kiếp qua được vui vẻ thoải mái. Nhưng gần nhất ngươi không nhận ra tất cả mọi người đối với hà gia chúng ta tràn đầy ác ý sao? Ta bây giờ cũng không phải là rất mạnh, nói cho ngươi một bí mật ngươi nhất định không được nói cho người ngoài. Ta đã không còn là nhị lưu cao thủ nữa rồi, ta bây giờ chính là một cái bất nhập lưu võ giả, ngươi nói ta còn có thể thủ hộ được ngươi mọi lúc mọi nơi sao? Bởi vậy ngươi không có tu vi trong người khiến ta không yên tâm một chút nào. Ta cũng không muốn chuyện giống như mấy hôm trước xảy ra lần nữa, mấy người bố trí hồng môn yến mời ngươi tới ngươi liền bị bọn hắn bắt chẹt suýt chút nữa không cách nào phản kích. Nếu không phải ngươi gần nhất học được không ít thứ kì lạ ngươi hôm đó chỉ sợ đã bị đám người kia hung hăng xỉ nhục một phen rồi". Hà minh châu nghe vậy khóe mắt đỏ lên hét to: " ta không muốn học không muốn học. Tỉ tỉ, ngươi ép ta học võ công, ta muốn mách mẹ". Hà minh châu nói xong liền khóc thút thít quay người bỏ chạy, rất nhanh liền biến mất ở bên ngoài sân nhỏ. Doãn chí bình cùng hà tuyết vân nhìn thấy cảnh này đều sững sờ cả người. Bọn hắn không ngờ hà minh châu phản ứng lại lớn như vậy. Loli 3 đại tuyệt kĩ: khóc, nháo, mách phụ huynh. Đã rất lâu rồi doãn chí bình chưa thấy được nàng sử dụng đến 3 môn tuyệt kĩ này, không ngờ ngày hôm nay nàng lại lần nữa sử dụng, nhưng đối tượng bị trúng chiêu lại chính là chị gái của nàng, hà tuyết vân. Doãn chí bình không biết nên nói gì cho phải chỉ có thể nhẹ giọng khuyên lơn: " cứ từ từ, không nên quá ép buộc. hài tử tính cách luôn có chút phản nghịch, ngươi ép càng căng bắn ngược sẽ càng lớn. Nếu như có thể từ từ khuyên giải nàng chắc chắn sẽ hiểu được lo lắng của ngươi". Hà tuyết vân gật đầu: " hi vọng như vậy đi". Nàng nói xong liền ngồi ở trong sân suy nghĩ, không mất mấy phút thời gian tú nhi đã chạy tới hô: " tiểu thư, phu nhân cho gọi ngươi". Hà tuyết vân âm thầm cắn răng một cái, quả nhiên là vậy, nàng phản kháng rất mãnh liệt a. Hà tuyết vân đối với doãn chí bình nói: " ngươi cứ tu luyện, ta đi một lát liền về, không cần đi theo ta". Doãn chí bình gật gù đồng ý. Hà tuyết vân rất nhanh liền đi tới đại sảnh. Khả vi lúc này đang ngồi ở chủ vị, cũng không hề thấy hà đại nghiệp ở đâu. Hà tuyết vân đi vào chợt đối với đám người hầu ra lệnh: "đóng cửa lại, tất cả các ngươi cách xa chỗ này một chút". " vâng, tiểu thư" . Đám người hầu rất nhanh liền rời đi, khả vi nhìn hành động của nàng tuy có hơi ngạc nhiên nhưng cũng không nói gì. Chờ đám người hầu rời xa nàng mới nói ra: " tuyết vân, ngươi cùng minh châu rốt cuộc là có chuyện gì? tại sao minh châu lại chạy tới chỗ ta khóc lóc nói ngươi bắt nạt nàng?" Hà tuyết vân nhìn hà minh châu, nàng lúc này đứng ở một bên, hai mắt ướt lệ đỏ bừng. Hà minh châu cũng không nhìn nàng, nói đúng hơn là không dám đối mặt. Hà tuyết vân nói ra: " không có gì, chỉ là ta muốn nàng luyện công mà thôi. Mẹ, ngươi cũng biết ta trong tay có một môn công pháp tốt a, ta muốn truyền nó cho nàng, dù sao ta đã không thể tu luyện nó được nữa". Khả vi nghe vậy cả kinh đứng bật dậy: " cái gì? ngươi không thể tu luyện nó được nữa? chẳng lẽ... tuyết vân, ngươi cùng chí bình ngủ chung rồi?" Hà tuyết vân mặt hơi đỏ lên: " ngủ chung thì chưa, nhưng trước đó có một ít sự cố, ta đã không còn là tấm thân xử nữ nữa rồi, bởi vậy đã phá công". Khả vi nghe đến đây sắc mặt tái nhợt, con gái nàng là thiên tài, năm nay 17 tuổi liền là nhị lưu cao thủ, đây chính là niềm tự hào to lớn nhất của hà gia. Nay nàng chợt nói cho ngươi biết nàng đã phá công, ngươi có thể không sợ ngây người sao? Hà tuyết vân giải thích: " mẹ, ngươi không cần phải lo lắng, ta không phải là xử nữ nhưng người gây ra việc này cũng là chí bình. Ngươi cũng không cần hận hắn, bởi vì ta phá công nhưng hà gia phát triển càng lúc càng nhanh. Nếu cho ta đến cầm lái hà gia cũng không thể ở trong thời gian ngắn như vậy đạt được hiệu quả này. Hơn nữa trước đây ta tu luyện có thiếu sót, vừa vặn lúc này bổ sung những thiếu sót này. Chỉ cần cho ta một thời gian ngắn, ta chắc chắn có thể nhanh chóng đền bù thiếu sót đồng thời đạt tới cảnh giới như xưa. Không chỉ thế, ta so với lúc trước sẽ càng lợi hại". Khả vi nghe vậy hơi thở phào một cái, nàng nghĩ nghĩ sau đó nói: " hà gia chúng ta gần nhất.." " mẹ, gần nhất hà gia đúng là ở đầu sóng ngọn gió gặp không ít rắc rối, nhưng cha cùng chí bình vẫn có thể chống đỡ, hơn nữa chống đỡ còn rất tốt, ta hoàn toàn có đủ thời gian này". Khả vi lúc này mới yên tâm, nàng lại chờ mong hỏi: " vậy ngươi có cảm giác được cơ thể có gì đặc thù sao? ví dụ như buồn nôn?" Hà tuyết vân nghe vậy đỏ mặt: " mẹ, ta cũng chưa có thứ kia, ngươi chớ nghĩ lung tung, ta còn rất trẻ đây". Khả vi nghe vậy có chút đáng tiếc nói ra: " thì ra là vậy a, được rồi, nói chính sự đi. Ngươi muốn minh châu luyện công ta có thể hiểu ý nghĩ của ngươi, nhưng sao lại khiến minh châu khóc lóc thế kia?" Hà tuyết vân nhìn hà minh châu nói: " cái này phải hỏi nàng, minh châu, ngươi nghĩ thế nào thì nói ra đi. Ngươi cũng không nhỏ, đã hiểu không ít thế sự, đã mấy lần cảm thụ ác ý của người ngoài đối với hà gia. Ngươi không thể cứ làm tiểu hài tử giận hờn vu vơ không nói lí, ngươi không muốn học cũng phải có lí do hợp lí mới được. Như vậy ta sẽ không ép ngươi nữa". Khả vi có chút ủng hộ: " đúng a, minh châu ngươi không thể không nói lí được, tỉ tỉ cũng muốn tốt cho ngươi đây". Hà minh châu cắn răng nói ra: " công pháp kia nhiều hạn chế như vậy, sao ta lại phải luyện, ta không muốn luyện". Hà tuyết vân thở dài: " nếu lo lắng cơ thể tích tụ hàn khí, như vậy chí bình có thể xử lí giúp ngươi. Còn nếu ngươi lo lắng trong thời gian tu luyện không thể phá thân khiến cho ngươi không gần gũi được một người đàn ông nào đó, như vậy ta chỉ có thể nói cho ngươi. Hà minh châu, ngươi không muốn đem người khác thiện ý hiểu nhầm thành đối phương đối tốt với ngươi, cho dù có đối tốt với ngươi cũng là vì ngươi là em gái của ta, là em dâu của hắn. Hơn nữa ngươi đối với hắn sùng bái là bởi vì hắn hiểu biết nhiều thứ mới lạ, cho nên ngươi cảm giác đối phương rất thú vị. Sau này ngươi đi ra khỏi hà gia gặp gỡ nhiều người ngươi sẽ biết trên đời này cũng không thiếu người đàn ông thú vị cùng xuất sắc. Không cần đem sùng bái hiểu nhầm là tình cảm cùng rung động". Khả vi nghe hà tuyết vân nói xong câu này cả người run rẩy một cái, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn hà minh châu. Hà minh châu nghe vậy rống to: " hừ, bên ngoài có nhiều đàn ông xuất sắc không giả, nhưng anh rể là người giỏi nhất, xuất sắc nhất, không có một trong. Ngươi không thể hiểu được anh rể có bao nhiêu xuất sắc đâu". Khả vi lúc này hoàn toàn đã hiểu giữa hai chị em này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì. Nàng lúc này cũng cực kì hoảng, không trách hà tuyết vân cho tất cả đám người hầu tránh xa đại sảnh, nếu để người ta biết được chuyện nhà hắn chỉ sợ sẽ bị người cười rụng răng. Hà tuyết vân không nặng không nhẹ nói: "minh châu, ta biết ngươi tuổi nhỏ nên dễ dàng rung động không trách ngươi, ngươi lúc này sai còn có thể sửa, cần phải sửa". Hà minh châu nghe vậy cực kì ủy khuất, nước mắt tuôn ra nhìn về phía khả vi: " mẹ, ngươi nói một câu công bằng xem? tỉ tỉ chính là đang bắt nạt ta a". Khả vi cũng hít sâu một hơi nói ra: " minh châu, lần này ngươi sai thật rồi. Để ngươi đi đến bước này mà không phát hiện cũng có lỗi của ta. Minh châu, bây giờ sửa còn kịp a". Khả vi tràn đầy từ ái nói ra, hà minh châu ánh mắt trợn lên nhìn cả hai người. Một cái là mẹ nàng, một cái là chị gái ruột của nàng, cả hai lúc này đều đang nói nàng sai. Chẳng lẽ nàng sai thật rồi sao? nàng không nên rung động, không nên yêu thích hắn? Khả vi thấy hà minh châu càng lúc càng ủy khuất, có dấu hiệu muốn khóc càng lớn, nàng sợ chậm trễ lại xảy ra chuyện vội vàng ôm lấy hà minh châu nói ra: " minh châu, khóc đi, khóc đi... hôm nay để mẹ cùng ngươi tâm sự được không?" Hà tuyết vân nhìn hà minh châu một hồi, nàng trong lòng cũng rất đau lòng, nhưng chỉ có thể như vậy. Thà lúc này để hà minh châu đau một lần rồi nhận rõ hiện thực còn hơn để nàng càng chìm càng sâu, đến mức không nhận rõ hiện thực cùng tương lai phải đối mặt cái gì. Lúc đó nếu như ra đại sự chỉ sợ nàng sẽ không gượng dậy nổi a. Tác: tặng hoa, thả like, đánh giá, comment để bạo chương nhanh hơn nha:3 Main bá; hậu cung hữu dụng; nvp có não; tình tiết không máu chó; không buff quá đà; cốt truyện đặc sắc tại #tới dị giới làm tiểu bạch kiểm. tới dị giới làm tiểu bạch kiểm

Truyện khác cùng thể loại