Superman: lão bà muốn giết ta

Chương 80: vợ chồng sinh hoạt hàng ngày

Buổi sáng, hà tuyết vân tỉnh dậy. Nàng đầu tiên mở mắt ra ánh mắt có chút mờ mịt, sau đó liền quay đầu nhìn về phía doãn chí bình. Vừa nhìn một cái nàng liền ngạc nhiên ngây người. Doãn chí bình vậy mà thật sự đứng ở bên cạnh giường nàng canh chừng một đêm không nghỉ. Hắn vậy mà thật làm được? Hắn không sợ muỗi đốt chết sao? Chờ chút, sao trên người hắn không có vết muỗi đốt? Hà tuyết vân trong lòng chợt trào dâng hàng loạt câu hỏi. Nàng sở dĩ yên tâm đi ngủ là vì nàng không sợ doãn chí bình làm ra bất kì động tác đập muỗi nào có thể qua mắt được nàng. Chỉ cần trong đêm hắn dám làm thế, lấy bản năng của nàng nhất định sẽ lập tức tỉnh lại đồng thời phán hắn thất bại. Nhưng mà doãn chí bình cũng không hề làm thế, hắn thậm chí trên người cũng không có một vết muỗi cắn. Hắn cứ như vậy đứng đấy một đêm. Hà tuyết vân đầu óc nhanh chóng vận chuyển, nàng chợt đi tới bên người doãn chí bình ngửi ngửi, sau đó liền nhíu mày. Cũng không hề nghe thấy mùi của các loại thảo dược đuổi muỗi, hắn rốt cuộc làm sao chịu được một đêm? Đám muỗi này đều nghỉ làm sao? tại sao ta đã dùng thảo dược dẫn dụ bọn chúng đến đây bọn chúng còn không đến? Hà tuyết vân chợt đối với doãn chí bình hỏi: " ngươi thật sự đứng ở đây một đêm? không giở trò gì?" Doãn chí bình tự tin trả lời: " đương nhiên, chồng ngươi là ai, sao có thể làm khó được ta". " sao đám muỗi không đốt ngươi" . " vợ a, ngươi gọi tới đều là muỗi đực, muỗi đực không đốt người đấy" . " ngươi biết ta có ý gọi muỗi tới, vậy mà còn chấp nhận yêu cầu của ta? A không đúng, ngươi vốn không sợ muỗi đúng không?" Hà tuyết vân giống như bừng tỉnh đại ngộ, nàng phát hiện ra ý nghĩ chân thật của doãn chí bình. Hắn vốn không sợ muỗi, lần này nàng thử thách hắn hoàn toàn bị hắn khắc chế. Doãn chí bình cười ha ha: " làm sao có ai không sợ muỗi chứ, có điều chồng của ngươi anh tuấn vô song, người gặp người thích muỗi gặp muỗi yêu. Bọn chúng không cắn ta cũng là chuyện bình thường mà thôi". "không biết xấu hổ" . Hà tuyết vân nghe vậy liền không hỏi nữa, chỉ hừ lạnh một tiếng. " vợ a, vậy tối này chúng ta thế nào đây?" " ta hà tuyết vân nói được làm được, tối nay đến giờ đi ngủ ta sẽ gọi ngươi qua, nhớ tắm rửa sạch sẽ, ta ghét mùi mồ hôi quá nặng". Doãn chí bình nghe vậy cực kì kinh hỉ, tính cách của hà tuyết vân hắn khá rõ ràng, nàng nếu như đã đồng ý như vậy sẽ không đổi ý. Quá tốt rồi, tối nay ta nhất định phải tắm rửa thật thơm tho, phục vụ vợ cho tốt. Muahahahaha.... Doãn chí bình trong lòng cười to, tràn đầy khoái ý rời khỏi phòng của hà tuyết vân. Hắn đi không bao lâu, thị nữ tú nhi chợt chạy tới: " tiểu thư, cô gia vậy mà chịu nổi một đêm sao? Hắn không sợ muỗi cắn chết sao? Muốn sắc mà không cần mạng luôn sao?" Hà tuyết vân nghe vậy cảm giác rất khó chịu, đúng vậy a tên sắc lang này, đối với nàng đúng là muốn sắc không muốn mạng. Có điều... sao nàng cảm thấy vui đây? Khụ khụ... ta hà tuyết vân sao có thể vì có người ham mê ta mà vui vẻ, nhất là tên doãn chí bình kia. Hà tuyết vân không muốn nói nhiều: " chuẩn bị nước tắm cùng quần áo xong chưa, ta muốn ăn sáng sau đó luyện công". " đã chuẩn bị xong từ lâu, tiểu thư" . Hà tuyết vân ăn sáng xong liền đi ra trước sân bắt đầu luyện phách không quyền. Cho dù nàng được mọi người xưng là thiên tài tu luyện nhưng ở phía sau hai chữ thiên tài đấy nàng bỏ ra bao nhiêu mồ hôi không hề có người biết rõ. Đang vung quyền được tầm 10 phút, doãn chí bình vậy mà xuất hiện ở trong sân. Hà tuyết vân hơi dừng tay kinh ngạc nhìn hắn: " ngươi không ngủ sao?" Doãn chí bình xoa mái tóc còn ướt vì mới tắm xong, hắn nhún vai: " cảm giác quá chờ mong, quá kích thích, ngủ không nổi. Vừa vặn thấy ngươi đang luyện công, cho nên ra ngoài nhìn qua một chút". Hà tuyết vân nghe vậy mặt chợt hơi đỏ lên một cái. Nghĩ đến việc tối nay cùng đối phương ngủ chung một giường, tim nàng cũng có chút gia tốc. Chẳng lẽ tối nay lại muốn cùng hắn một lần... Lần trước quá đau, lại còn bị dược lực phát tác, ta cũng không cảm giác quá rõ ràng... Hà tuyết vân vội vàng đem ý nghĩ này ném ra sau đầu, tập trung luyện võ của mình. Chợt doãn chí bình ở bên cạnh nàng vung ra một quyền. Oành~ Tiếng pháo nổ to đùng vang lên, dọa hà tuyết vân giật mình một cái. Nàng dùng ánh mắt khó có thể tin nổi nhìn doãn chí bình. Hắn vậy mà đột phá viên mãn phách không quyền? Hắn là làm sao làm được? Không thể nào, hắn chỉ mới tiếp xúc võ học, hắn sao có thể đột phá nhanh hơn ta nhiều như vậy, chẳng lẽ hắn là thiên tài chân chính sao? Hà tuyết vân trong lòng cảm giác cực kì kinh ngạc cùng có chút không cam lòng. Nàng luyện võ từ nhỏ, bây giờ lại bị một người vừa tiếp xúc võ học không lâu vượt qua, cảm giác này vô cùng tồi tệ. Nàng cảm giác nhiều năm cố gắng như vậy giống như đều đổ sông đổ bể, còn không bằng người ta bỏ ra một chút thiên phú đây. Doãn chí bình chợt cười hòa ái nói ra: " ta hôm qua may mắn đột phá, không cần phải kinh ngạc. Ngươi hôm trước không phải một quyền liền vượt qua nhập môn trực tiếp đạt tới tiểu thành sao? Ta trước đó đã có tiểu thành cấp độ, ở trong đại sảnh đột phá đại thành, lúc này đột phá viên mãn có gì lạ?" Hà tuyết vân nghĩ nghĩ, cảm giác hắn nói rất có lí. Nàng tâm lí lúc này hơi thăng bằng một chút, dù sao nàng cũng rõ ràng mình không phải là đồ ngốc, cố gắng vẫn sẽ có hồi báo xứng đáng, không phải thiên phú liền đại biểu tất cả. Doãn chí bình chợt nói: " còn nhớ ước hẹn của chúng ta sao? so xem ai đột phá viên mãn cảnh giới trước. Lần này có vẻ là ngươi thua a". Hà tuyết vân hừ một cái, sau đó ánh mắt đảo một vòng cười hì hì nói ra: " chúng ta cũng không cá cược thắng thua có thưởng gì. Ngươi đừng nghĩ chiếm được cái gì từ trên người của ta". Doãn chí bình nghe vậy ha ha cười to: " ngươi quá nhạy cảm rồi, ta còn chưa đến mức suốt ngày bức bách ngươi cùng ta ngủ, mặc dù ta thật sự rất muốn". Hà tuyết vân nghe vậy hừ nhẹ một tiếng quay đầu đi, mặt có chút đỏ lên. Doãn chí bình đi lại gần: " có muốn ta dạy cho ngươi không?" Hà tuyết vân trước đây là thiên tài, nàng cũng có ngạo khí của mình: " không cần, ta có thể tự mình cảm ngộ đột phá". Doãn chí bình lại nói: " có thể, ta tin tưởng ngươi làm được. Nhưng ngươi sẽ mất bao lâu? Hà gia nguy cơ sớm tối, ngươi có thời gian để hao phí sao?" Hà tuyết vân nghe vậy cả người cứng đờ một cái, ánh mắt phức tạp nhìn doãn chí bình. Doãn chí bình ôn nhu nói ra: " yên tâm, ta dạy cho ngươi cũng không cần ngươi bỏ ra cái gì, là vì hà gia của chúng ta, vì giữ mái nhà chung này không bị người xốc đi mất mà thôi. Ta là đang vì gia đình của ta mà cố gắng a". Hà tuyết vân nghe vậy cái mũi chợt ê ẩm một chút, cảm giác doãn chí bình thân ảnh lúc này giống như gánh vác rất nhiều thứ. Trong lòng nàng chợt có chút chua xót. Đây chính là những gì hắn đang âm thầm chịu đựng sao? vì ta, vì hà gia, vì cái nhà này mà suy nghĩ? Doãn chí bình cười ha ha nói ra: " được rồi, ta biểu diễn mấy lần, ngươi xem thử xem có thể học được bao nhiêu nha". Doãn chí bình ở trong sân đánh quyền, vừa đánh vừa cố gắng miêu ta thật chi tiết cách vận hành cơ bắp, lúc nào ra quyền, ra góc độ nào, lúc nào thu quyền,... Mỗi cái chi tiết hắn đều nói cực kì cụ thể, không hề bỏ qua chút nào. Hắn thật sự mong muốn hà tuyết vân có thể nhanh chóng nắm giữ phách không quyền. Đáng tiếc, truyền dạy là một chuyện, luyện thành lại là một chuyện khác. Hà tuyết vân vậy mà xem một hồi lâu đều không cách nào luyện thành. Doãn chí bình suy nghĩ một chút, chợt đi vào nhà cầm ra một cây bút, đồng thời nói với hà tuyết vân: " ngươi cởi áo ra". Tác: tặng hoa, thả like, đánh giá, comment để bạo chương nhanh hơn nha:3 Main bá; hậu cung hữu dụng; nvp có não; tình tiết không máu chó; không buff quá đà; cốt truyện đặc sắc tại #tới dị giới làm tiểu bạch kiểm. tới dị giới làm tiểu bạch kiểm

Truyện khác cùng thể loại