Superman: lão bà muốn giết ta

Chương 41: lão phu tử hảo cảm, đi mua võ công

Lão phu tử công nhận hà minh châu là liễu thủy thành đệ nhất kì nữ, không phải tài nữ. Tài nữ vị trí rất nhiều nữ nhân đều đang tranh dành, trong đó ứng cử viên sáng giá nhất chính là con gái của phủ thành chủ liên mộc y. Hà minh châu thấy mọi người chấn kinh rất hãnh diện, đây chính là nhờ tỉ phu dạy nàng a. Đang ở lúc phu tử chuẩn bị rời đi, doãn chí bình nhanh chân lên trước nói ra: " phu tử xin chờ đã". Lương phu tử quay người lại, đánh giá doãn chí bình một lát liền hỏi: " ngươi là doãn chí bình sao? ta có nghe danh tiếng của ngươi. Không biết ngươi trình độ học vấn thế nào?" Doãn chí bình không chút nào tự ti trả lời: " ta trước đây nhà nghèo nhưng nhơ cha mẹ yêu thương cũng học xong vỡ lòng". Lão phu tử nghe vậy liền thở dài một cái sau đó đối với hà minh châu nói: " cố gắng tiếp tục phát huy sở trường của ngươi, tương lai không chừng thật có thể được hoàng thượng chú ý tới, đặc cách phong thưởng. Không cần cùng mấy người chỉ biết cờ bạc đi quá gần, miễn cho mai một tài năng". Doãn chí bình bị phu tử khinh thường, khóe mắt giật giật. Hà minh châu nghe vậy liền muốn cãi lại lão phu tử, dù sao nàng có được thời khắc phong quan này đều là nhờ doãn chí bình dạy. Phu tử xem thường doãn chí bình khác gì xem thường nàng? Nhưng doãn chí bình lúc này liền cản nàng lại. Hắn chợt nói: " đánh bạc thắng cũng là một loại bản sự, còn hơn đánh bạc thua đem tiền của cha dùng để dưỡng lão cũng tiêu sạch". Vừa nãy đứng ở một bên nghe hai người lời qua tiếng lại tranh luận doãn chí bình cũng nghe được không ít thông tin hữu ích. Lương lão phu tử một đời anh minh, thậm chí từng làm quan. Nhưng hắn lại không dạy được con trai, để con trai của hắn nghiện cờ bạc, cuối cùng đem gia sản đánh thua sạch sẽ, liên lụy đến cả chính hắn. Bởi vậy lão phu tử cuối cùng phải từ chức quan trở về liễu thủy thành làm một cái phu tử, sống đạm mạc qua ngày. Lão phu tử bởi vậy mới đối với dân cờ bạc thành kiến cực sâu. Lão phu tử nghe đến đây biết hắn ý tứ, cả người giận đến phát run nhưng lại không nói gì. Con trai hắn chính là hắn chỗ đau, vĩnh viễn không lành. Con trai của hắn thật sự là bất học vô thuật, ăn tàn phá hoại a. Doãn chí bình hạ giọng nói: " lương lão phu tử, ta cũng không phải là đến để chọc tức ngươi. Ta muốn nói là phiền ngài mang theo hà minh châu tiểu cô nương này đi học. Nàng tuy không thích học văn nhưng ta vẫn mong nàng học được đạo lí làm người. Tiết của ngài nàng có thể không quá tập trung, nhưng chắc chắn sẽ không trốn tiết". Lão phu tử nghe vậy sắc mặt hơi hạ xuống, doãn chí bình vô cùng lễ phép, thái độ cung kính cho hắn một cái bậc thang để hắn hạ xuống. Lão phu tử hiểu được đạo lí liền thuận thế nói: " được, hà minh châu ngươi tới đây, cùng ta lên lớp thôi". Hà minh châu có chút không tình nguyện, nhưng đối mặt với doãn chí bình sắc mặt nghiêm túc nàng đành phải lon ton chạy tới, theo sau lão phu tử. Doãn chí bình lại nói: " lương lão phu tử, lúc nào có thời gian không bằng dẫn ta gặp con trai ngươi một lần, nói không chừng ta có thể trị hết thói xấu ham mê đánh bạc của hắn đây". Lương lão phu tử nghe xong câu này trợn tròn mắt, hắn cảm giác đầu tiên chính là khó tin. Doãn chí bình vừa rồi cùng hắn lời qua tiếng lại không chút nào nhường nhịn kính già yêu trẻ vậy mà bây giờ lại muốn giúp hắn? Lão phu tử nghĩ một chút vẫn là sâu thẳm thở dài nói ra: " ta cùng ta nhi tử nói hết nước hết cái nhưng cũng không cách nào thay đổi được hắn. Ngươi một cái người ngoài, làm sao có thể làm được". Lão phu tử không tin doãn chí bình có thể làm được, hắn đây là đang nói phét hoặc khách sáo mà thôi. Doãn chí bình cười nói: " ta so với ngươi càng hiểu người đánh bạc tâm lí, ta so với ngươi càng hiểu đối phó con bạc. Chỉ cần lão phu tử phối hợp ta, ta có tỉ lệ rất cao sẽ thành công trù bỏ thói xấu của hắn". Lão phu tử nghe doãn chí bình nói chắc nịch như vậy cảm giác khá tin tưởng, lại nghĩ đến việc hắn đánh thắng 13 vạn lượng bạc liền càng vui vẻ. Nói không chừng thật sự thành công đây. Dù sao thử một cái nếu không thành công hắn cũng không ít miếng thịt nào a. Nếu thành vậy hắn lại có được một đứa con trai không nghiện cờ bạc, kiếm bộn không lỗ a. Lão phu tử liền kinh hỉ nói ra: " lời ấy là thật?" " đương nhiên là thật". " vậy được, hôm nào nhất định phải nhờ doãn công tử giúp ta một tay a. Nếu thành công ta lương tri đạo sẽ khắc ghi ân huệ này sâu trong tâm khảm" . Doãn chí bình hòa ái mỉm cười: " phu tử quá lời, mau xuất phát kẻo muộn giờ lên lớp a". " được được..." Nói xong phu tử liền mang hà minh châu rời đi, doãn chí bình cũng theo đường cũ trở về hà gia. Hắn cũng không biết lúc này có hai người đang ngồi ở tầng hai tửu điếm gần đó chú ý toàn bộ biến hóa bên này. Lão nhân nói ra: " công tử, ngươi thấy thế nào?" Diệp thanh hà cười nói: " ra ăn sáng mà thôi, không ngờ lại gặp được chuyện thú vị như vậy. Tiểu cô nương hà minh châu lập luận rất khá, ta tạm thời trong thời gian ngắn cũng chưa tìm thấy cái gì lỗ hổng. Cái tin tức này nếu truyền tới kinh thành vào hoàng cung chắc chắn sẽ gây ra tranh cãi rất lớn. Nhưng ta càng cảm thấy bọn hắn đang đứng trước một cái kì ngộ to lớn hơn nhiều". Diệp đại phúc lúc này nghĩ một lát liền nói: " công tử nói là sự kiện kia?" " không sai, chính nó. nhưng tiền đề là bọn hắn phải làm thỏa mãn được hoàng thượng, như vậy mới có thể đón đầu kì ngộ này a". Diệp thanh hà vừa uống trà vừa cười nói, hắn đứng ở vị trí cao, so với đám người doãn chí bình có thấy thấy rõ ràng càng nhiều thứ. Nhờ vào ưu thế thông tin, hắn đã có thể dự đoán được biến đổi trong triều, mà doãn chí bình cũng không biết hắn tương lai đang phải đối mặt với cái gì. Lúc này doãn chí bình đã về tới nhà, vừa vào cửa một cái nha hoàn đã chạy tới trước mặt hắn: " cô gia, lão gia lão phu nhân cho gọi ngươi". Doãn chí bình nghe vậy liền tiến vào đại sảnh, đối với hai người vái chào. Hà đại nghiệp lúc này mở miệng: " con rể đã về a. ngươi đem sự tình nói rõ một chút, ngươi cùng vân nhi rốt cuộc là muốn làm trò gì a? Các ngươi hôm qua vừa cưới, sáng hôm nay vân nhi đã chạy trở về hà gia, đây quả thật để chúng ta không hiểu nổi a". Doãn chí bình nghe vậy cười nói: " không có gì, giữa ta và tuyết vân xảy ra một ít hiểu lầm, nhưng nhạc phụ nhạc mẫu không cần lo lắng, chúng ta quan hệ vẫn rất tốt. Chỉ là các ngươi nhìn vào sẽ hơi khó hiểu mà thôi, không chỉ các ngươi, người khác cũng là như vậy". Khả vi nghe vậy thở dài: " các ngươi những người trẻ tuổi này a... haizz.. thật không biết nói thế nào mới tốt". Doãn chí bình: " tiếp theo ta vẫn sẽ ở hà gia, phòng ở như cũ không cần sửa soạn bất cứ thứ gì. nhà bên kia ta thỉnh thoảng cho người qua quét dọn là được rồi". Hà đại nghiệp nghe vậy cũng cảm thán: " có tiền thật tốt... nhưng cũng không thể tùy tiện tiêu lung tung như vậy a". Doãn chí bình cười ha ha: " nhạc phụ không cần lo, ta không phải loại người hay tiêu tiền phung phí không mục đích. Trên đời này ta có thể tiết kiệm rất nhiều thứ, nhưng đối với tuyết vân ta không cách nào tiết kiệm". Hà đại nghiệp cùng khả vi nghe xong câu này cả hai nhìn nhau một cái, cảm giác trong lòng ấm áp. Con rể thật sự là yêu tuyết vân nhà hắn a. Có thể từ trong câu nói này nghe ra được tình cảm của hắn đối với hà tuyết vân là cỡ nào sâu đậm. Nhạc phụ nhạc mẫu vô cùng yên tâm. Doãn chí bình từ trong đại sảnh đi ra lại chạy ra ngoài, hắn lúc này chợt nhớ ra bản thân hắn tuy có được năng lực hấp thu ánh nắng mặt trời mạnh lên nhưng vẫn giống như trước đây không phải võ giả, không biết võ công. Ở thế giới võ hiệp này, không biết võ công liền phải ăn thiệt thòi lớn. Bởi vậy hắn quyết định lần này phải đi mua một ít võ công cao cấp, trở về tu luyện thật tốt. Main bá; hậu cung hữu dụng; nvp có não; tình tiết không máu chó; không buff quá đà; cốt truyện đặc sắc tại #tới dị giới làm tiểu bạch kiểm. tới dị giới làm tiểu bạch kiểm

Truyện khác cùng thể loại