Superman: lão bà muốn giết ta
Chương 16: không sỉ nhục nhưng lại đau thấu tâm gan
Sáng sớm, hà tuyết vân cùng doãn chí bình đều ngủ không dậy nổi.
Quả thật hai người đều quá mệt mỏi, một đêm mưa phùn dầm dã, không ai không ướt a.
Cuối cùng vẫn là thị nữ chạy tới kêu gọi mới khiến hai người cực độ không miễn cưỡng rời giường:
" tiểu thư, cô gia, lão gia lão phu nhân cho các ngươi lên dâng trà buổi sáng. Phu nhân nói lễ không thể thiếu".
Doãn chí bình trong lòng mắng to 'đáng chết lễ nghi' nhưng vẫn là ngoan ngoãn ngồi dậy.
Ngửi một cái toàn thân mồ hôi, hắn vội vàng tắm rửa.
Hôm qua con trâu này cũng là một thân mồ hôi, còn chưa kịp tắm liền phải mò về phòng, vô cùng vất vả a.
Quả nhiên hắn tắm xong đổi một thân quần áo mới, yên tĩnh chờ đợi một hồi liền thấy hà tuyết vân từ trong nhà đi ra.
Nàng lúc này một thân màu đỏ váy dài, kết hợp với thân hình xinh đẹp của nàng liền có thể khiến người ta cảm giác cảnh đẹp ý vui.
Nàng so với bình thường hay mặc màu trắng y phục khác biệt rất lớn.
Hẳn là tâm lí một loại nào đó biến hóa đi?
Hà tuyết vân thấy doãn chí bình đứng ở trước cửa chờ mình hơi ngạc nhiên một cái, nhưng sau đó mặt lạnh liền đi qua hắn, xem hắn như không tồn tại.
Doãn chí bình thở dài trong lòng, quả nhiên là nàng hận ý còn rất nặng a.
Doãn chí bình sâu lắng nói ra:
" ta còn tưởng ngươi hôm nay sẽ cho ta một cái vỗ nhẹ, sau đó ta liền hộc máu mà chết đây. Dù sao nhị lưu cao thủ giết người cũng không cần đao to búa lớn a".
Tam lưu ngoại kình, nhị lưu nội kình cũng không phải chỉ để nói cho vui.
Hà tuyết vân bước chân hơi dừng, trên gương mặt chợt hiện vẻ đắng chát cùng thất lạc:
" đúng vậy, ta rất muốn giết ngươi, nhưng cũng không đơn giản như ngươi nói. Nhị lưu, ta cũng không phải cái gì nhị lưu".
Doãn chí bình nghe xong tâm lí chợt ngạc nhiên:
" ngươi không phải hà gia thiên tài, nhị lưu cao thủ, tương lai gánh trọng trách phát dương quang đại gia tộc sao? Chẳng lẽ lời đồn đều là giả?"
Hà tuyết vân nhìn trời, bầu trời có chút u ám, như là tâm tình của nàng lúc này:
" không giả, nhưng tin tức đó bây giờ đã là lỗi thời rồi. Ngươi có biết ta luyện công pháp là gì không?"
Doãn chí bình rất thức thời lắc đầu, hắn đối với giang hồ hiểu cực cạn, tiếp xúc đồ vật cực ít.
Hà tuyết vân nói ra:
" như phụ thân ta hà đại nghiệp tu luyện công pháp chính là nhị lưu công pháp, bởi vậy hắn cũng chỉ có thể dừng bước ở nhị lưu, cực khó bước chân vào nhất lưu hàng ngũ. Mà ta so với phụ thân may mắn, lúc nhỏ liền đạt được một bộ công pháp tên là 'băng cơ ngọc cốt' công. Đây là một bộ nhất lưu công pháp thậm chí còn hơn, không biết là trấn tông công pháp của môn phái nào thất lạc bị ta trong một lần kì ngộ đạt được. Luyện công này ta chỉ cần chuyên cần một chút, cho dù không có các loại đan dược phụ trợ tương lai cũng có thể dựa vào thiên phú cùng cố gắng có thể bước chân vào nhất lưu, so với phụ thân ta càng trở nên ưu tú. Nhưng mà công pháp này cũng có một cái nhược điểm, chí mạng nhược điểm khiến phụ thân ta không cách nào tu luyện. Công pháp này chính là dành riêng cho nữ nhân, hơn nữa nữ nhân tu luyện công pháp này nhất định phải còn nguyên sơ huyết. Trong quá trình tu luyện, trước khi đạt được tới nhất lưu nếu như cùng nam tử phát sinh quan hệ như vậy trực tiếp phá công, một thân tu vi tan thành mây khói".
Nói đến đây nàng trong miệng đắng chát chi ý đã không cách nào che giấu.
Doãn chí bình nghe vậy liền sửng sốt, trong lòng một cỗ cảm giác hổ thẹn liền xông lên đầu.
Phải biết thế giới này cũng không phải tiền tài chí thượng như thế giới cũ của hắn.
Thế giới này võ công mới là chí thượng.
Chặn người tiền tài như giết người cha mẹ, ở thế giới này ngăn người đột phá mới là như giết người cha mẹ.
Hắn cứ như vậy trong một đêm hủy đi hà tuyết vân nhiều năm cố gắng, trực tiếp chặt đứt con đường trở thành nhất lưu, thậm chí tông sư của nàng.
Phải biết cha của nàng hà đại nghiệp cũng chỉ tu luyện công pháp nhị lưu, mà nàng trong tay có nhất lưu thậm chí tông sư công pháp, đây là cỡ nào nghịch thiên khí vận, chuyện như vậy một đời cũng khó mà xảy ra lần thứ hai.
Doãn chí bình tốt, vừa lên chính là hủy người ta tiền đồ, hủy người ta thiên tài con đường.
Hà tuyết vân không giết doãn chí bình, hắn lúc này đã cảm nhận được đêm hôm qua nước mắt của hà tuyết vân là có bao nhiêu đau lòng, bao nhiêu ủy khuất bất lực, bao nhiêu hận ý.
Tránh trương bân lại gặp doãn chí bình, quả thật hà tuyết vân cũng không biết nói sao cho đúng.
Hẳn là số phận của nàng đi?
Nhưng nàng chính là cực độ không cam tâm a.
Nàng sống rất tốt, không trêu ai ghẹo ai, không giết người vô tội.
Hà gia đang chờ nàng phát giương quang đại, võ học tiền đồ một mảnh quang minh, sao nàng lại phải chịu cảnh như thế này?
Nặng nề bầu không khí gần như muốn đem nàng ép sụp, doãn chí bình cũng không khá hơn chút nào.
Hắn chợt táo bạo xông lên, từ phía sau cầm lấy một tay của hà tuyết vân:
" tuyết vân, là ta nợ ngươi. Ta nhất định sẽ đền bù cho ngươi".
Hà tuyết vân băng lãnh âm thanh vang lên:
"thả ra".
Doãn chí bình quai quai thả tay nàng ra.
Hà tuyết vân cũng không thể hiện chán ghét chi ý, chỉ là lãnh đạm thu tay lại cầm chung một chỗ nói ra:
" đền bù cho ta? bằng cách nào? Bằng vào ngươi ở hà gia bốc vác chặt củi? Bằng vào ngươi ở bến tàu bốc vác? Bằng vào ngươi một địch năm có chút biết đánh? Bằng vào ngươi dựa vào thủ đoạn nào đó thành công đóng giả ái tâm lừa qua được con mắt của ta? Vẫn là bằng vào ngươi cái kia ngờ nghệch nụ cười?"
Nàng mỗi câu tuy hờ hững nhưng đều như dao găm vào tim hắn.
Doãn chí bình bỗng nhiên cảm giác được hắn giống như là một cái đại phản phái, hắn cần phải chết một trăm lần mới có thể trả lại cho thiên địa này một mảnh thanh minh.
Doãn chí bình hít sâu một hơi, hắn chợt đi lại gần đứng trước mặt nàng:
" bằng vào ta chính là phu quân của ngươi. Bằng vào ta cái này mét tám lăm thân cao, dù trời sụp xuống ta cũng sẽ thay ngươi gánh".
Hà tuyết vân nghe hắn lời nói hùng hồn, mắt to ẩn chứa lưu thủy chăm chú quan sát lấy hắn.
Hai người mắt ở giữa không trung giao hội một hồi, hà tuyết vân bỗng nhiên lạnh nhạt quay người:
" tuy không biết ngươi nói mét tám lăm là cái gì, nhưng nói phét thổi ngưu bức tùy tiện tìm một cái tiểu khất cái đối phương thổi cũng không kém ngươi. Có chăng ngươi nói so với đối phương càng hùng hồn một ít, càng giống thật đi. Tốt, đi thôi, đừng để phụ mẫu ta phải chờ".
Doãn chí bình yên lặng đi lên ngang hàng với nàng, hai người song song bước đi, người khác nếu nhìn vào còn tưởng là một đôi vợ chồng son vô cùng yêu thương nhau đi.
Rất nhanh hai người tiến vào đại sảnh, lúc này hà đại nghiệp cùng khả vi đều đang ngồi ở chính vị, hai bên là hai cái thị nữ bưng trà chờ sẵn.
Hai người cúi người dâng trà, dâng trà lễ rất nhanh liền hoàn thành.
Hà đại nghiệp cũng không nói cái gì đao to búa lớn lời nói, dù sao mọi người đều hiểu doãn chí bình thân phận ở hà gia là cái gì.
Thân phận này ngươi cũng không thể khuyên đối phương quyết chí tự cường, quân tử lấy lập thân tự cường làm gốc đi?
Mẹ của hà tuyết vân khả vi ngược lại ánh mắt hài lòng hơn.
Dù sao doãn chí bình hôm trước cứu con gái của nàng, để hà minh châu không bị rơi vào tay đám sơn tặc kia.
Nếu nàng thật rơi vào tay sơn tặc, khả vi quả thật muốn khóc tê tâm liệt phế.
Đang ở lúc bầu không khí hài hòa này một cái nụ cười tràn đầy ngông cuồng từ phía ngoài cửa vang lên:
" ha ha ha, hà gia chủ ngươi thật đúng là không cho trương bân ta mặt mũi a. Vậy mà lại lén lút tổ chức hôn lễ, để cho con gái ngươi thành hôn. Ngươi thật to gan, đây là muốn cùng cự kình bang chúng ta là địch sao?"
Main bá; hậu cung hữu dụng; nvp có não; tình tiết không máu chó; không buff quá đà; cốt truyện đặc sắc tại #tới dị giới làm tiểu bạch kiểm. tới dị giới làm tiểu bạch kiểm





