Superman: lão bà muốn giết ta

Chương 108: lương hán vũ độc thủ

"không thể nào, không thể nào. Hà gia lấy đâu ra cung tiễn? bọn hắn làm sao lại có thể giết chết trương đại kình? Trương đại kình chính là nhị lưu cao thủ a, hắn ở liễu thủy thành cũng xem như đã là gần chạm đỉnh nhân vật, sao có thể dễ dàng bị hai tên thanh niên giết chết như vậy? Cung tiễn cũng là vật phẩm bị quản chế, chỉ có phủ thành chủ cùng bạch lộc bá tước phủ có được, bọn hắn chẳng lẽ mua từ phủ thành chủ sao? Không thể nào, lương hán vũ chắc chắn sẽ không bán bất cứ vũ khí gì cho bọn hắn chứ đừng nói là cung tiễn loại vật phẩm bị quản chế này, cho nên đáp án chỉ có thể là bạch lộc bá tước phủ. Bọn hắn mua vũ khí của bạch lộc bá tước phủ, ở trong phủ cũng mai phục sẵn cao thủ từ bạch lộc bá tước phủ, bởi vậy trương đại kình mới chết thảm?" Điền hoài nghĩa vừa sợ vừa giận, trong lòng điên cuồng suy đoán trương đại kình vì sao lại chết, cũng suy đoán đêm nay rốt cuộc là tình huống thế nào. Càng nghĩ hắn càng cảm giác được trong này có to lớn âm mưu, mà hắn chính là một con tốt trên bàn cờ này mà thôi. Nếu như bạch lộc bá tước phủ đã nhúng tay, như vậy hắc sơn trại của hắn lúc này đã cực kì suy yếu, chẳng lẽ tiếp theo bọn hắn muốn tấn công hắc sơn trại? Không đúng a, cho dù hắc sơn trại mất đi hai vị thủ lĩnh nhưng dựa vào nhân số cùng vị trí hiểm trở vẫn có thể cố thủ, bọn hắn muốn đánh hắc sơn trại cũng sẽ hao tổn không ít binh mã, bạch lộc bá tước phủ không phải người ngu sao có thể làm việc như vậy? Nhưng nếu không phải là như vậy, bọn hắn sao lại nhúng tay chuyện của hà gia? chờ một chút, chuyện ở hà gia chắc chắn là do bọn hắn làm sao? Trong lòng điền hoài nghĩa có hàng trăm câu hỏi điên cuồng lao qua khiến tâm trí hắn rối bời nhưng lại không cách nào có được câu trả lời. Điền hoài nghĩa vô cùng khó chịu, chỉ có thể trước hết đè lại trong lòng không hiểu chạy về vị trí mà lương hán vũ đã chuẩn bị đường lui cho hắn, lập tức rời khỏi liễu thủy thành trở về hắc sơn trại. Chỉ cần trở về hắc sơn trại thành công, như vậy hắn tạm thời sẽ an toàn, không ai có thể làm gì được hắn. Nhìn tường thành càng lúc càng gần, âm thanh của đám đông lộn xộn càng lúc càng xa, điền hoài nghĩa trong lòng dần yên tâm một chút. Rất nhanh hắn liền đã tới gần tường thành, cũng nhìn thấy dây thừng được móc ở phía trên mà lương hán vũ chuẩn bị cho hắn. Điền hoài nghĩa không nói hai lời, một cái đạp mạnh liền nhảy lên túm lấy dây thừng, nhanh nhẹn như một con sóc leo lên. Nhìn thấy bản thân sắp leo lên đến nơi, điền hoài nghĩa hơi thở phào nhẹ nhõm một cái. Nhưng đúng lúc này, ở phía trên trường thành chợt xuất hiện một cái gương mặt quen thuộc. Điền hoài nghĩa cho dù chỉ nhờ vào ánh trăng cũng có thể nhìn rõ ràng, gương mặt này chính là lương hán vũ. Lương hán vũ lúc này trên tay cầm đại đao, gương mặt đang lạnh lùng nhìn hắn. Sau đó ánh đao chợt lóe lên, dây thừng bị chặt đứt làm đôi. "không..." Điền hoài nghĩa rống to một tiếng, trong giọng nói tràn đầy khó tin cùng bất lực, phẫn hận đến cực điểm. Phốc phốc phốc~ Hắn còn chưa kịp rơi xuống đất, một loạt mưa tên chợt từ phía trên đổ ập xuống. Điền hoài nghĩa ở giữa không trung không cách nào mượn lực, mũi tên càng lúc càng gần, tính mạng lâm nguy, hắn chỉ có thể bạo phát nội lực đánh văng mũi tên ra xa bảo vệ bản thân. Quả nhiên là thủ lĩnh sơn tặc liền không đơn giản, trương đại kình cùng điền hoài nghĩa đều có thể bạo phát thực lực trong lúc nguy cấp để tự cứu bản thân một mạng. Nhưng còn chưa đợi điền hoài nghĩa vui mừng xong, lương hán vũ đã từ trên tường thành lao xuống, ánh đao sáng loáng, cắm thẳng vào tim hắn. Phốc~ Máu tươi vẩy ra, điền hoài nghĩa bị lương hán vũ đóng đinh trên mặt đất. "vì cái gì? vì sao lại phản bội chúng ta?" Lương hán vũ nhỏ giọng nói ra: " bởi vì ngươi là sơn tặc. Bởi vì giết ngươi có thể giúp ta thăng quan tiến chức. Bởi vì ngươi được ta thả vào thành, nếu tin tức này lộ ra rất nguy hiểm. Bởi vì ta vừa nhận được tin báo, các ngươi đám phế vật này vậy mà thất bại, một cái hà gia nho nhỏ cũng không thể xử lí nổi, như vậy cùng rác rưởi có khác gì? mà rác rưởi tốt nhất đều nên biến mất mới tốt". Lương hán vũ lạnh lẽo nhìn điền hoài nghĩa nói ra, điền hoài nghĩa nghe xong lời này của hắn hai mắt trợn trừng dữ tợn: " ta có làm ma cũng sẽ không tha cho ngươi.." Nói xong câu này hắn liền đoạn khí, mang theo vô tận hận ý chết đi. Lương hán vũ rút đao ra chặt xuống đầu của điền hoài nghĩa, đối với đám quan binh ra lệnh: " tất cả theo ta tới hà gia, đã đến lúc thủ vệ quân chúng ta làm việc, bảo vệ trị an cùng hòa bình của liễu thủy thành". Rất nhanh một đoàn người liền nối đuôi nhau xuất hiện ở cổng hà gia, mà lúc này trước cổng hà gia đã đứng một đám bộ khoái, nhưng bọn hắn cũng chưa thể xông vào hà gia, bởi vì lúc này có mấy cái hộ vệ của hà gia đang chắn cửa. Lương hán vũ ngồi ở trên ngựa, ánh mắt cao cao tại thượng liếc xuống, khuôn mặt lạnh lùng nói ra: " hà gia nửa đêm bốc lửa lớn còn có tiếng binh khí chiến đấu, chúng ta là phủ vệ quân có trách nhiệm đến đây kiểm tra tình hình. Hà gia hộ vệ mau tránh ra". Một tên hộ vệ liền nói: " hà gia phát sinh hỏa hoạn cùng chiến đấu cũng đã rất lâu, thành vệ quân cớ gì bây giờ mới xuất hiện?" Lương hán vũ lập tức quát: " to gan, một cái nho nhỏ hộ vệ cũng dám ở trước mặt ta làm càn?" Nói xong hắn chợt rút ra một cái roi da, từ trên cao quất mạnh một cái, nhắm ngay vị hộ vệ này. Ba~ Roi da đánh phá không khí phát ra một tiếng nổ đùng, tốc độ vô cùng tấn mãnh, góc độ xảo trá. Cho dù là tam lưu cao thủ ở đây gặp phải một đòn này chỉ sợ cũng khó mà né tránh, chỉ cần trúng liền mất một lớp da, đừng nói một tên hộ vệ bất nhập lưu. Mọi người nhìn thấy cảnh này đều kinh hãi lùi lại một bước, bọn hắn cũng không muốn bị chiến đấu lan đến gần a. Lương hán vũ cười lạnh nhìn roi da quất tới trước người hộ vệ, chỉ thiếu một chút nữa đối phương sẽ bị hắn quất máu me be bét, trong lòng liền cảm giác sảng khoái. Hà gia đắc tội hắn đã sâu đến mức cho dù chỉ trừng trị một cái hạ nhân của hà gia cũng để cho hắn cảm giác được vui vẻ. Cũng không biết là nên nói hà gia đắc tội quá ác, vẫn là lương hán vũ bụng dạ quá hẹp hòi. Đúng lúc này một cái hắc ảnh chợt lóe lên, tuy xuất hiện sau nhưng lại đến trước, nhanh chân chặn ở trước mặt của tên hộ vệ này. Ba~ Roi da chợt đánh lên trên một tấm thuẫn sắt, huyết nhục tung bay tràng cảnh cũng không hề xuất hiện, lương hán vũ sắc mặt chợt lạnh xuống. Kéo xuống tấm chắn, khuôn mặt của doãn chí bình xuất hiện phía sau lạnh lùng nhìn lương hán vũ nói: " lương đội trưởng khuôn mặt thật lớn a, hộ vệ của phủ chúng ta chỉ hỏi ngươi một câu ngươi liền hạ tử thủ, chẳng lẽ trên đời này không ai được phép hỏi ngươi sao?" Lương hán vũ hừ lạnh nói ra: " hắn cản trở bản đội trưởng làm việc, cho dù đánh chết cũng là chết đúng tội. Ngươi nếu không muốn bị giống như hắn thì mau tránh ra, chúng ta phải vào bên trong kiểm tra tình hình của hà gia". Doãn chí bình nhìn thấy đối phương thái độ ác liệt trong lòng không vui nhưng cũng không cách nào. Phía sau lưng hắn còn một đám lớn quân đội, mỗi người đều đeo đao sáng loáng, thái độ hung hung, hiển nhiên một lời không hợp liền có thể động thủ. Xem xét một chút thời gian, bên trong dọn dẹp hẳn cũng đã xong xuôi, doãn chí bình nói: " vậy được, mời lương đội trưởng vào kiểm tra, hà gia của chúng ta cũng là người bị hại, bị tặc nhân tập kích mà thôi". Main bá; hậu cung hữu dụng; nvp có não; tình tiết không máu chó; không buff quá đà; cốt truyện đặc sắc tại #tới dị giới làm tiểu bạch kiểm. tới dị giới làm tiểu bạch kiểm

Truyện khác cùng thể loại