Phán quan

Chương 69: Chương 69

"Không biết. Chú thực sự không hề cảm nhận được bất cứ sự ngọ nguậy nào cả. Tiểu Húc cũng chẳng la lên tiếng nào hết mà." Làn da trắng nõn của Trương Nhã Lâm đã biến thành màu miến, nhưng hắn nói chuyện không hề bá láp. "Dù trường hợp là nó đã bị ai đó bắt đi trong lúc ngủ đi chăng nữa, người bắt nó cũng buộc phải tới gần nó trước. Gã cách dây rối gần như thế, dù cho Tiểu Húc không lập tức tỉnh lại, bản thân dây rối cũng sẽ gây thương tích với người lạ đang tiếp cận mình với mục đích không rõ..." Hắn càng nói mày càng nhíu chặt, ngừng một lát mới lắc đầu bảo: "Nhưng chẳng có gì cả, sóng êm biển lặng. Đây mới là điều khiến chú cảm thấy kỳ quái nhất." "Vậy tiếng động vừa rồi là sao?" Văn Thời hất cằm về phía đống bừa bộn trong phòng hắn. Trương Nhã Lâm ngoảnh đầu thấy giá gỗ và thau rửa mặt đang nằm lăn lóc trên sàn, biểu cảm càng khó nhìn hơn, muốn nói rồi lại thôi. "Chú mày nói gì đi chứ." Trương Lam đập hắn một phát không hề khách khí, "Lắp bắp cái gì?" Trương Nhã Lâm liếc Văn Thời và Tạ Vấn một cái, bày ra dáng vẻ không muốn kể cho người ngoài nghe. Tiếc là ông trời cũng đang ăn hiếp hắn. Khi hắn đang do dự, một cửa phòng khác cũng bị mở 'ầm' ra. Lão Mao kéo Hạ Tiều mặt mày yếu ớt xuất hiện: "Sao thế? Tôi vừa định đi ra, ai dè thằng cu này lại bị tâm ma đè rồi khóc tùm lum từa lưa với hai cây cột giường." Văn Thời: "... Cậu lại nhìn thấy vụ gì nữa?" Hạ Tiều nói với một nỗi lòng chua xót: "Anh đuổi em đi." Văn Thời: "?" Anh không biết lúc thường mình ngược đãi thằng ngốc này như thế nào, mà lại có thể tạo nên bóng ma trong lòng dữ dội như thế đối với đối phương, nếu không hù dọa thì lại là đuổi đi. Theo lý thuyết, rối hiếm khi có tâm ma lắm... Đương nhiên, lẽ ra rối cũng sẽ không có nhiều cảm xúc như thế. Vì vậy, Hạ Tiều thực sự là một tác phẩm khác người. Tuy thế, một suy nghĩ quỷ dị hơn lại nổi lên trong đầu Văn Thời... Không phải cái thứ khác người này lại được tạo ra bằng chính bàn tay của anh đó chứ? Lúc anh đang thất thần, Trương Lam nói với Trương Nhã Lâm: "Giờ thì tốt rồi, ai cũng đã có mặt, chú mày nói được rồi đấy." Trương Nhã Lâm xụ mặt lặng thinh một lát, cuối cùng vẫn trầm giọng mở miệng: "Em đang mơ thì chợt bừng tỉnh, lúc tỉnh lại không chỉ Tiểu Húc mất tiêu, dây rối của em còn đang quấn lên giá gỗ đó nữa." Hắn vừa thu lại sợi dây theo phản xạ có điều kiện, một trận cong keng đã vang dội. Trong số các Phán Quan đời này, không ai có thể nghi ngờ năng lực của Trương Nhã Lâm, nếu không hắn đã không chiếm được một vị trí như thế trên bức danh phả. Có thể lặng lẽ bắt người đi dưới mí mắt của hắn mà còn gỡ cả dây rối và cột lên một nơi khác, ngẫm lại mới thấy thực ra đây là một việc rất đáng sợ. Dưới tình huống thông thường, nó có thể khiến mọi người ở đây lạnh cả sống lưng... Ai ngờ Văn Thời không những chẳng thấy sau lưng lạnh ngắt, còn nhìn về phía hắn bằng một ánh mắt buồn bực, hỏi: "Đầu còn lại của dây rối quấn lên vật sống hay vật chết mà chú cũng không thể phân biệt ư?" "..." Trương Nhã Lâm muốn bỏ nghề. Anh nói như thế, hắn gật đầu cũng không phải, lắc đầu cũng chẳng đúng, chỉ cảm thấy mặt mũi gia đình bị vứt mẹ xuống cống. Nhưng thực lực của đại đồ đệ Thẩm gia không dễ khinh thường đến vậy, xếp hạng trên bức danh phả đã gần như ngang hàng với hắn. Một kẻ điên cuồng như thế, nói chuyện dễ bị ghim thì cũng khá dễ hiểu thôi. Nhưng bà mẹ nó Tạ Vấn và nhân viên tiệm của nó lại bị quần què gì thế? Hai thằng này có lập trường giai cấp gì mà có thể nhìn hắn bằng ánh mắt giống hệt Văn Thời? Dưới ánh nhìn chăm chú của mấy người đứng đây, Trương Nhã Lâm cảm thấy mình đang gặp quỷ. Hắn tự dưng nhớ lại trước khi rời khỏi nhà, Tiểu Hắc từng bói một quẻ cho hắn, bảo rằng họ sẽ dễ bị khuất nhục và khiếp sợ trong chuyến này. Hắn cứ tưởng đuổi theo chiếc xe heo đã là điểm kết thúc rồi chứ... Giờ xem ra có lẽ đó chỉ là điểm xuất phát thôi. "Quên đi, xử lý việc cấp bách trước, chúng ta tìm Tiểu Húc trở về đã. Nếu không đợi đến lúc thoát khỏi đây, chị mày phải giải thích với chị Bích Linh như thế nào đây." Trương Lam xoay người với một vẻ mặt tái mét, hấp tấp định đi xuống lầu. "Chị đi đâu vậy?" Trương Nhã Lâm hỏi. "Tìm Lục Văn Quyên hỏi thăm Chu Húc sẽ bị đưa tới đâu. Chị mày phải đi bắt người." Trương Lam nói. Cô còn chưa đi tới đầu cầu thang đã nghe tên ma ốm Tạ Vấn này lên tiếng: "Trước đó dì đuổi theo xe cũng bằng cách hỏi han suốt ngày như thế này hả? Vậy chắc cũng không dễ dàng gì nhở." Trương Lam đột ngột thắng gấp một phát, lại xanh mặt lùi về. Cô thực sự hấp tấp đến nỗi ngu luôn, thế mà lại quên mất bùa truy tung chỉ cần hất một cái là có được thứ mình cần kia. Nhưng Tạ Vấn cũng là một thằng khốn, đưa ra đề nghị bằng một giọng điệu khách khí như vậy, nghe kỹ lại thì mẹ nó toàn đang châm biếm. Một tên ma ốm cứ nói thế suốt ngày, kiên trì tới giờ phút này mà vẫn chưa bị ai đánh cũng không dễ dàng gì cho kham. Trương Lam nghĩ vậy rồi ném ra một lá bùa truy tung. Lá bùa lóe lên chút ánh lửa trong mưa bụi rồi nhanh chóng bị bao phủ trong bóng đêm. Văn Thời vừa nghiêng đầu nhìn sang chỗ đó đã nghe Tạ Vấn đứng kế bên khẽ nói một câu "Rơi xuống đất rồi." Bùa truy tung rơi thẳng xuống đất là một kết cục vô cùng không tốt, thường có nghĩa là mục tiêu bị đuổi theo không tồn tại. Nếu kẻ bị truy là vật sống, thế thì 80 đến 90% là đã chết. Nếu thứ bị truy là linh vật, thì điều đó cho thấy nó đã biến mất khỏi thế gian. Bốn chữ này là điều rất nhạy cảm khi lọt vào tai của Phán Quan chuyên tu bùa chú. Trương Lam loáng thoáng nghe thấy lời đó rồi nổ tung ngay tại chỗ: "Rơi xuống đất cái gì? Ai nói là rơi xuống đất hả? Rõ ràng dì mày còn đang nhìn chằm chằm --" Cô cầm điện thoại di động, thứ đang được bật trên màn hình không phải app, mà là một bản đồ, trên đó có tám hướng và mấy con dấu líu nhíu. Một điểm đỏ nhỏ bị kẹp giữa mấy chữ rậm rạp đó. Cô vừa nói được phân nửa, điểm đỏ nhỏ đã lóe lên một cái, song lại từ từ biến mất khỏi bản đồ. Sắc mặt của Trương Lam lập tức thay đổi. "Sao vậy chị?" Trương Nhã Lâm hỏi. Trương Lam nhìn chòng chọc vào nơi điểm đỏ nhỏ ấy biến mất, chớp mắt nói trong vẻ mờ mịt: "Rơi xuống đất thiệt rồi..." Trương Nhã Lâm nói hầu như ngay lập tức: "Không đời nào." Trương Lam cũng không dám tin, lại vứt ngay ra một lá bùa truy tung khác, sau đó nhìn điểm đỏ nhỏ mới xuất hiện trên bản đồ đó không chớp mắt. Nhưng chưa tới hai giây, điểm đỏ nhỏ này cũng đã mất tăm. Cô ném ra bốn, năm lá bùa truy tung liên tiếp, ánh mắt dán chặt lên màn hình điện thoại, nhưng vẫn nhận được một kết quả tương tự. Lần nào điểm đỏ nhỏ ấy cũng không kiên trì nổi ba giây mà đã biến mất... tất cả đều rơi xuống đất. Chị em Trương gia cảm thấy bối rối, mặt không còn chút máu. Nhưng Tạ Vấn lại chỉ vào điện thoại của cô và nói: "Đổi người khác thử xem." Trương Lam khá sửng sốt, nhớ lại lời Lục Văn Quyên nói, Chu Húc sẽ bị ai đó dẫn đi cúng tế cho thần núi, thế thì bên cạnh nó hẳn còn có một trưởng thôn. Vì thế cô không nói hai lời đã ném ra một lá bùa truy tung, lần này đổi mục tiêu thành Lão Ngô trưởng thôn. Ai ngờ điểm đổ nhỏ trên màn hình chỉ sáng lên chưa tới ba giây mà cũng đã mất tăm. Điều này khiến mọi người sững sờ: "Lá này cũng rơi xuống đất nữa hả?" "Dì đang truy người hay truy linh vậy?" Văn Thời hỏi một câu. Trương Lam: "... Hồi này dì mày chỉ hơi nóng nảy nên bị rối thôi, chứ không tới mức phạm phải sai lầm thiểu năng này đâu. Truy trưởng thôn thì đương nhiên phải truy linh rồi, mồ mả đầy cả thôn đó mà, dì mày đuổi theo người sống làm gì." Cô vừa nói vừa hất bùa ra ngoài như thể xem tiền là nước. Sau khi truy tung trưởng thôn suốt ba lần nhưng không nhận được kết quả khả thi, cô đổi hẳn mục tiêu, đuổi hết mọi người trong thôn một lần, bao gồm cả Lục Văn Quyên. Ai dè lá nào cũng rơi xuống đất. Văn Thời thực sự không nhịn nổi phải hỏi: "Lá bùa của dì thực sự không có vấn đề gì chứ?" Trương Lam: "Nói nhảm, đương nhiên là không rồi." Hai giây sau, cô lại từ từ thốt lên một chữ 'á' trong sự ngờ vực. Khoảnh khắc đó, bà cô họ Trương cảm thấy hơi hoang mang Hồ Quỳnh Hương. Để chứng minh lá bùa của mình rất ổn, cô lại thả ra vài lá bùa tuần tra. Nếu hai người nọ phải lên núi, thì cái thôn vắng này chỉ có mỗi một vùng núi lớn kia thôi. Lật hết mọi nơi sẽ có thể tìm được chút dấu vết bị để lại. Nhưng ít lâu sau, bùa tuần tra được thả ra lượn lờ bay về, kết quả mà họ nhận được lại hết sức quỷ dị -- không có bất cứ vết tích nào của Chu Húc trong cả cái thôn này. Điều quỷ dị hơn là không chỉ nó, ngay cả dấu vết của trưởng thôn và thôn dân cũng chẳng thấy đâu. "Chuyện gì thế này? Chúng ta vào một cái lồng giả rồi hả?" Trương Lam lờ mờ. Đừng nói là cô, ngay cả Văn Thời cũng hơi rối trước cảnh này. Truyện chính ở ++ TrumT ruyen. net ++ Lúc bấy giờ, mưa đã nhỏ hơn khi nãy, nước trữ lâu chảy ào ào dọc xuống mép tường, chỉ có thể nghe thấy tiếng chứ không biết nó chảy đi đâu. Nghe riết sẽ mang đến cho người ta một cảm giác trống rỗng xa vời, như thể chỉ còn lại vài người bọn họ trong nguyên cái lồng này thôi. Văn Thời nghe Tạ Vấn chợt nói khẽ: "Cũng may." Anh ngoảnh đầu: "Cũng may gì?" Tạ Vấn phủ tay lên lan can hành lang, ánh mắt lướt qua mấy nơi đã được xác định, có vẻ là những chỗ Trương Lam vừa vứt bùa truy tung đi, biểu cảm như đang suy tư gì đó. Bị Văn Thời hỏi tới, hắn mới xoay đầu liếc mấy người còn lại một cái: "Cũng may là còn nhiều người ở đây." Văn Thời chưa hiểu: "Nhiều người thì sao?" "Nếu chỉ có một người xông vào --" Ngón trỏ gầy lớn của Tạ Vấn quẹt một cái, "Mà lại gặp phải tình huống này, nói không chừng trong lúc hoảng thần sẽ nghi ngờ rằng chẳng có thứ nào khác trong cái lồng này ngoài mình ra, mọi thứ đều chỉ là suy tưởng của bản thân, rằng mình mới là chủ lồng, chẳng qua là trước đó chưa nhận ra thôi." Văn Thời bỗng dưng hiểu ý của hắn. Trước nay họ chỉ toàn giải lồng giùm người khác, không biết cảm giác bản thân trở thành chủ lồng là gì. Nhưng ngẫm lại, khoảnh khắc vừa tỉnh ngộ có lẽ chính là quá trình sởn gai ốc và đau khổ nhất trên đời này. May thay, các chủ lồng ấy đều đã được đánh thức. Khi họ vừa tỉnh lại, ít nhất bên cạnh còn có một Phán Quan sẽ tiễn họ đi. Khí lạnh vọt thẳng lên sống lưng của mấy người khác trước lời nói của Tạ Vấn. Họ không dám nghĩ nhiều, sôi nổi đổi chủ đề. Trương Lam lại móc ra một xấp bùa, định kéo Trương Nhã Lâm đi lật ngược cái thôn này, ít nhất phải biết rõ bọn họ đã đi đâu. Văn Thời lại không rời khỏi hành lang. Anh chú ý nơi ánh mắt của Tạ Vấn rơi xuống, nhớ lại một phen và mơ hồ mò trúng một đầu sợi -- Trước đó khi Trương Lam ném ra bùa truy tung, mấy lá đuổi theo Chu Húc hình như đều biến mất tại cùng một địa điểm. Nhưng trong ấn tượng của anh, Trương Lam chỉ vứt đại, chứ cũng không vứt sang hướng đó. Vì vậy điểm rơi đó là bởi trùng hợp? Vì hướng gió? Hay do nguyên nhân nào khác? Để nghiệm chứng cho điều này, Văn Thời cũng cầm lấy một tờ giấy vàng. Anh không giỏi vẽ bùa, nên chỉ gấp một con chim giấy, gần giống với hình dạng của con mà anh đã thả ra để đuổi theo linh tướng, nhưng mà mục tiêu bị truy lần này là Chu Húc. Chim giấy được thả ra khỏi hành lang, xòe cánh vỗ vỗ, quả nhiên nó bay tới hướng lá bùa trước đó biến mất, một đốm lửa lóe lên sau hai giây. Anh lại gấp con thứ hai, đổi mục tiêu bị truy thành Lão Ngô trưởng thôn. Trong dự đoán, chim giấy vẫn dừng ở cùng một vị trí sau khi bay đi. Tạ Vấn dựa lên lan can nhìn anh gấp giấy nãy giờ, tựa như đây là một điều rất đáng xem, thực ra ngón tay của anh chỉ chuyển động vài cái thôi. Chim giấy thứ ba của Văn Thời đuổi theo Lục Văn Quyên. Lần này, chim giấy đổi hướng, dừng lại ở một điểm khác. Anh vừa nhíu mày đã nghe Tạ Vấn bảo: "Đừng vội quạu quọ, lá bùa đuổi theo dì ta trước đó cũng dừng lại ở điểm kia." "Vậy ra có lẽ là chúng trùng với nhau hả?" Văn Thời hỏi. Tạ Vấn gật đầu một cái nói: "Ừ." Văn Thời thử một đống, phát hiện mặc dù mục tiêu truy tung rất khác nhau, nhưng bùa giấy và chim giấy lại chỉ có duy nhất bảy, tám điểm rơi. Nhưng từ góc nhìn của họ thì lại khó thể phân rõ, tốt nhất là mượn bản đồ trên điện thoại của bà cô họ Trương. Trương Lam đóng góp đồ đạc vô cùng hào phóng, còn cống hiến vài lá bùa, bởi thế họ nhanh chóng đánh dấu được mọi điểm rơi. Góc nhìn toàn cảnh hết sức trực quan, ngón tay của Văn Thời lướt sơ qua mấy điểm kia, điều kỳ quặc lập tức hiện ra. "Nhìn giống trận quá." Trương Lam nghiêng cổ nhìn trái phải, "Nhưng dì chỉ hiểu sơ sơ về trận pháp nên không thể nhìn ra đây là loại nào." Trong số những người ở đây, Văn Thời và Trương Nhã Lâm học rối thuật, Trương Lam thì tu bùa chú. Nếu nói đến người thông thạo trận pháp... thế thì chỉ còn lại ai đó thôi. Bạn đang Văn Thá "i liếc Tạ Vấn má" ™t cái, đang đá "‹nh má" Ÿ miá "‡ng, anh lại nghe má" ™t giá "ng nói nghiêm túc khác vang lên: “Đây là má" ™t loại cá "­a cá" §a trận pháp. ” Anh ngoảnh đầu thấy chàng bảo vá "‡ thưá" ng đi theo Trương Lam. “Tiá "ƒu Hắc! ” Trương Lam gá" i đá "‘i phương, “Tá" ›i đây, mò mẠ"m linh vật cá" §a Bá "‘c Ninh trong cÆ¡ thá" ƒ cậu rá "“i nói lên đôi điá" u đi. ” Bản thân Trương Nhã Lâm say mê rá "‘i thuật, bắt mấy con rá" ‘i há "c nhá" ¯ng điá "u khác thay mình. Tiá" ƒu Hắc đưá "£c nặn ra bằng chính linh vật cá" §a Bá "‘c Ninh, quả thá" ±c có dính chút linh tính cá "§a lão tá" • tông. Ngoại trá "" thưá "ng ra quáº" thuật chá "c tá" ©c ngưá "i khác, cậu ấy cÅ©ng hiá" ƒu vá " trận pháp. Tiá" ƒu Hắc chá "‰ tá" ›i cá "­a phòng ngá" § và nói: “Há "‡t như nó vậy, cánh cá" ­a đưá "£c má" Ÿ ra sẽ ná "‘i liá" n vá "›i nhá" ¯ng nÆ¡i khác, hoặc đá "ƒ má" ™t vài thá "© tá" ›i lui má "™t cách tá" ± nhiên. Mấy thá "© như thế này trong trận pháp đưá" £c gá "i là cá" ­a kèm theo tên đưá "£c đặt. ” Văn Thá" i lại rất rõ vá " vá" ¥ này, dù sao tên cá "§a cá" ­a vô tưá "›ng cÅ©ng tá" " đó mà ra. Nó đưá" £c gá "i là vô tưá" ›ng vì lần nào anh cÅ©ng không biết mình sẽ đi tá "›i nÆ¡i nào. Dù sao đi chăng ná" ¯a, đằng sau cánh cá "­a luôn là má" ™t vùng trá "i hư vô, chá" ‰ có bóng tá "‘i mãi không thá" ƒ nhìn thấy ánh sáng. Không phá "¥ sá" ± mong đá "£i cá" §a má "i ngưá" i, Tiá "ƒu Hắc đã vẽ ra mắt trận cho há" . Nếu đã đưá "£c gá" i là cá "­a, thì nó có thá" ƒ liên kết vá "›i má" ™t nÆ¡i khác, và đó chính là kết quả mà bùa truy tung đã tìm ra. Chắc chắn đến 90% là Chu Húc đã biến mất tá "" chá "— đó. Vì thế khi mưa vá" "a ngá" "ng, trá" i còn chưa sáng hẳn, bá "n Văn Thá" i đã đá "‘i chiếu theo mắt trận và đi tá" ›i má "™t mảnh ruá" ™ng hoang trong thôn. Vá "‹ trí cá" §a mảnh ruá "™ng đó khá khéo, rất gần vá" ›i cá "­a sau và bếp nhà Lá" ¥c Văn Quyên, chá "‰ cách má" ™t bá " ruá" ™ng rất dài mà thôi. Sau má "™t đêm mưa, ruá" ™ng đã đá "ng nưá" ›c, trông như má "™t tấm gương loang lá" • phản chiếu bầu trá "i xám xá" ‹t. Bá "n Văn Thá" i ôm cây đá "£i thá"  bên bá " ruá" ™ng. Chưa tá "›i ná" ­a tiếng sau, mặt nưá "›c nhìn tá" ±a tấm gương đó tá "± dưng dấy lên má" ™t đá "£t gá" £n sóng và dần tách ra trong khi trá "i lại chẳng có má" ™t miếng gió. Má "i ngưá" i nhìn nÆ¡i đó không chá "›p mắt. Vài giây sau, má" ™t quả đầu tóc dài thòn bay phÆ¡i phá "›i ra tá" " nÆ¡i đó. Sau đó là quả đầu thá" © hai, thá "© ba… Tiếp theo, nhiá" u cánh tay tái nhá "£t lại vá" t ra khá "i bùn ưá" ›t. Mấy cánh tay đó chá "‘ng lên mặt đất vá" ›i má "™t tư thế vô cùng vặn vẹo há" ‡t như đám nhá "‡n. Hạ Tiá" u vá "" a thấy đá "™ng tác quen thuá" ™c kia đã thá "‘t lên trong sá" ± sá "£ hãi: “Huá" ‡ cô! ” Thá "±c sá" ± giá "‘ng như đúc đám huá" ‡ cô bò lên sau cÆ¡n mưa, chá "‰ là khi con đi đầu hất mặt khá" i bùn ưá "›c, má" i ngưá "i lại nhìn thấy… Lá" ¥c Văn Quyên. Văn Thá "i chá" £t nhá "› tá" ›i lá "i Lá" ¥c Văn Quyên tá "" ng nói trưá "›c đó. Bản thân dì ta vá" "a tá" ›i đây không bao lâu đã gặp phải má "™t cÆ¡n mưa to. Có không biết bao nhiêu huá" ‡ cô bò lên trong mưa, chúng bắt ngưá "i khắp nÆ¡i trong thôn. Chá" ‰ cần bắt đưá "£c thôn dân, chúng sẽ hút sạch. Sau đó nghe đá" “n đâu là có vài huá "‡ cô còn má" c ra mặt cá "§a thôn dân ná" ¯a. … Nếu thá "±c ra ngưá" i cả thôn đã sá "›m bá" ‹ hút sạch thì sao? Suy nghÄ© này không khá "i trá" —i dậy trong đầu Văn Thá "i. Như đá" ƒ xác nhận, có vô sá "‘ khuôn mặt liên tá" ¥c má "c ra trên mảnh ruá" ™ng kia, cái nào cÅ©ng khá quen mắt, chúng đá "u là thôn dân há"  tá "" ng thấy hôm qua á "Ÿ Đại Má" ™c. Chúng bò trên mặt đất vài bưá "›c bằng tá" © chi rá "“i vặn méo gân cá" ‘t đá "©ng dậy, điá" u chá "‰nh bản thân thành dáng ngưá" i bình thưá "ng trong tiếng xương kêu ‘răng rắc’ và lá" ¥c tá "¥c đi vào trong thôn. Ai dè vá" "a đi đưá" £c vài bưá "›c, cả bá" n đã nhìn thấy ngưá "i phía sau bá"  ruá "™ng. Văn Thá" i nhìn chúng chăm chú. Chúng cÅ©ng nhìn chằm chằm vào Văn Thá "i. Có lẽ do má" ›i bò lên tá "" dưá "›i đất, trên ngưá" i chúng có má "™t mùi hương ká" ³ dá "‹, không khó ngá" ­i, còn hÆ¡i quen thuá "™c ná" ¯a, khá gần vá "›i nhá" ¯ng oán sát mà Văn Thá "i tá" "ng ăn trưá" ›c kia. Mặc dù vá "‹ giác bình thưá" ng đã khôi phá "¥c đưá" £c phần nào, nhưng chá "£t ngá" ­i trúng mùi như thế, Văn Thá "i váº" n cảm thấy hÆ¡i đói bá "¥ng theo phản xạ có điá" u kiá "‡n. Vì thế, anh liếm môi dưá" ›i, trái cá "• cÅ©ng trưá" £t lên trưá "£t xuá" ‘ng theo. Đám huá "‡ cô: “…” Có lẽ không thá" ƒ ngá " lại có ngưá" i nhìn thấy mình mà cÅ©ng đói bá "¥ng cho đưá" £c, chúng nhất thá "i sá" £ ngây ngưá "i. Vài giây sau, chúng nhanh chân chạy biến, quay đầu nhảy ngưá" £c vào trong ruá "™ng. Hai chá" ‹ em Trương Lam và Trương Nhã Lâm ngÆ¡ ngác vì chính bưá "›c ngoặt không biết tá" " đâu ra này, hoàn toàn quên mất cả viá" ‡c phản á "©ng. Nhưng Văn Thá" i lại dá "… dàng hất thẳng dây rá" ‘i ra ngoài. Sá "£i bông trắng dài ngoẵng xé gió kêu bặt bặt tá" ±a cái roi, quấn quanh mấy thá "© đó rá" “i trói chặt chúng lại. Bá "n chúng giãy giá" ¥a trong điên cuá "“ng, lá" ±c mạnh dã man, vặn vẹo muá "‘n chui xuá" ‘ng má "™t điá" ƒm nào đó trong ruá "™ng. Vì bá" ‹ tác đá "™ng bên ngoài đã ép khiến nó khép chậm lại hÆ¡n, cái điá" ƒm đó dần hình thành má "™t lá" ‘c xoáy, nhìn như cái lá "— vá" "a bá" ‹ ai đó dưá "›i nưá" ›c xé rách. Đó hẳn là cá "­a thông vá" ›i bên kia, chẳng qua là không á "•n đá" ‹nh cho lắm. Vì thế má "™t tay khác cá" §a Văn Thá "i cÅ©ng túm lôi đôi chút. Trong phút chá" ‘c, mưa gió đã ná "•i lên. Má" ™t cái bóng dài khá "•ng lá" “ vá "¥t qua đá" ‰nh đầu cá "§a má" i ngưá "i, cuá" ‘n theo gió mạnh xông thẳng tá "›i chá" — lá "‘c xoáy giá" ¯a tiếng xiá "ng xích kim loại ma sát leng keng. Trong tiếng va chạm rá" n vang, cá "­a vào cuá" ‘i cùng cÅ©ng hiá "‡n ra, nhưng mà nó vô cùng sâu thẳm, nhìn không thấy điá" ƒm cuá "‘i. Trương Lam rá" ‘t cuá "™c cÅ©ng hoàn há" “n, má "™t dãy bao gá" “m bá "‘n lá bùa đập tá" ›i kèm theo ánh vàng và dán chặt lên bá "‘n phía cá" §a cá "­a vào. Hai tay cá" §a Trương Nhã Lâm quấn đầy dây rá "‘i, dáº" n Tiá "ƒu Hắc đi vô đầu tiên. Cá" ­a vào má "‹t mù sương đen. Chá" ‰ trong má "™t chá" ›p mắt, há " đã mất bóng, ngay cả giá" ng nói cá "§a biến mất. Nhằm má" ¥c đích an toàn, Văn Thá "i buá" ™c má "™t sá" £i dây rá "‘i cho Hạ Tiá" u, đá "ƒ cậu và Lão Mao đi trưá" ›c, còn bản thân vá "‘n đá" ‹nh đi sau cùng, song lại bá "‹ Tạ Vấn đẩy nhẹ má" ™t cái và bảo: “Đi trưá "›c đi. ” Thá" ±c ra trong nhá "¯ng mảnh vá" ¥n ký á "©c mà anh đã nhá" › ra, dưá "ng như lúc nào anh cÅ©ng đi sau lưng ngưá" i ngày. Tá "" nhá " đến lá" ›n, tá "" lúc phải ngá "­a đầu nhìn lên cho đến khi chá" ‰ cần khẽ ngưá "›c mắt đôi chút, anh chưa tá" "ng biết mình đã đi bao xa. Lúc bé đã quen trá" Ÿ thành cái đuôi cá "§a ngưá" i ta, sau khi lá "›n lại có chút tư tâm không thá" ƒ tiết lá "™. Vì chá" ‰ cần đá "‘i phương không quay đầu lại, anh sẽ có thá" ƒ nhìn mãi nhìn mãi, không cần lia sang chá "— khác bằng dáng váº" kiêu ngạo mà lại lạnh nhạt kia. … Văn Thá "i hÆ¡i lưá" ¡ng lá "± rá" “i vẠ"n nghe lá" i đi vô trưá "›c. Lúc sắp vào, anh vô thá" ©c thả ra má "™t sá" £i dây rá "‘i, muá" ‘n cá "™t lên ngưá" i Tạ Vấn tá "±a như lúc á" Ÿ trong cái lá "“ng trưá" ›c đó. Tay vá "" a giÆ¡ ra, anh má "›i đá" ™t ngá "™t nhận thá" ©c, thá "±c ra làm thế này thì hÆ¡i thá" "a thãi. “Sao thế? ” Tạ Vấn khá sá" ­ng sá "‘t, ánh mắt rÆ¡i xuá" ‘ng tay anh. Khoảnh khắc ấy, Văn Thá "i hiếm khi lại cảm thấy hÆ¡i xấu há" •. Anh nhìn sang hưá "›ng khác, ấn đưá" ng khẽ nhíu lại, miá "‡ng thì nói: “Không có gì hết, tôi đi vào trưá" ›c đây. ” Môi cá "§a Tạ Vấn khẽ nhúc nhích, như thá" ƒ còn đá "‹nh nói gì đó, nhưng anh đã xoay ngưá" i bưá "›c vào bóng tá" ‘i mất tiêu. Vá "" a bá "‹ bao vây bá" Ÿi má "™t không gian đen như má" ±c, Văn Thá "i má" ›i lập tá "©c thả tay xuá" ‘ng. Anh chưa ká "‹p thu lại mấy sá" £i dây rá "‘i quấn quanh năm ngón. Chúng lòng thòng vá" ›i các đá "™ dài không đá" “ng đá "u, bá" ‹ làn gió không thá "ƒ nhìn thấy thá" •i qua mà cảm thấy khá vắng vẠ". Anh hÆ¡i cuá" ™n lại ngón tay cá "©ng đá" , đang đá "‹nh buá" ™c chặt mấy sá "£i dây, nhưng đã cảm nhận đưá" £c má "™t bàn tay duá" —i tá "›i tá" " phía sau và cầm lấy tay mình. Bàn tay đó gầy mà sạch, khá" ›p xương cân đá "‘i, ngón tay rất dài, chạm vào má" ›i cảm thấy vá "" a ấm vá "" a lạnh. Dù anh có nhắm mắt thì cÅ©ng biết dáng vẠ" cá" §a nó là gì. HẾT CHƯƠNG 69 („• ֊ •„).

Truyện khác cùng thể loại