Phán quan

Chương 106: Chương 106

"Anh..." Không đi ra nữa ư? Hạ Tiều thì thào, trái tim trễ một nhịp, cuối cùng cũng hiểu 'điên' mà Bốc Ninh nói đến tột cùng có nghĩa là gì. Cánh tay hướng về phía cửa lồng rụt lại, vô thức muốn đưa về, song lại bị Văn Thời tóm lấy và vươn ra trước. "Anh!" Hạ Tiều lật đật gọi một tiếng, nhưng bàn tay đã đụng phải một thứ. -- Đó có vẻ là một áng sương mù ẩm ướt, giống như sương mù có thể trông thấy ở khắp nơi trong rừng núi. Họ còn có thể nhìn xuyên thấu mảng xanh nhạt mờ mịt kia và thấy được chim muông đột nhiên rung động giữa các nhánh cây. Nhưng lúc Hạ Tiều đụng vào, những vết nứt màu vàng to lớn và rõ rệt lập tức lan tràn trong sương ẩm. Như thể từ đầu đến cuối luôn có một bức tường pha lê khổng lồ không gì so sánh được đứng sừng sững ở đây, biết bao nhiêu người từng đi qua chỗ này suốt hơn nghìn năm, nhưng không một ai có thể nhìn thấy. Mãi đến giờ phút này đây, nó mới được lộ ra lần đầu. Luồng khí mãnh liệt thấu xương đổ trào ra từ trong các khe hở và mạnh mẽ bẻ gãy cỏ cây. Hạ Tiều bỗng nghiêng mặt, tránh đi luồng khí mạnh đến nỗi đủ để xé rách làn da, bàn tay run rẩy dữ dội dưới sức đẩy của gió. Những luồng khí kia cuốn theo sự rét lạnh riêng biệt của đằng đỉnh núi cao, kết sương dọc theo ngón tay của cậu, từ đầu ngón bó thẳng tới cổ tay. Cảm giác ấy thì cực kỳ thống khổ, nhưng cậu lại nếm được một hương vị quen thuộc trong nỗi đau này. Giống như là... hồn về quê cũ. Ngay khoảnh khắc này, cậu ngửi thấy mùi máu khô cạn một cách rõ ràng nhất, y hệt cái mùi trong lúc cậu đi ra khỏi đại trận phong ấn thay Văn Thời năm đó. Đây là thời khắc khi mà Hạ Tiều và lồng gần nhau nhất và cũng liên kết sâu sắc nhất. Có lẽ cũng vì lẽ đó, cậu thình lình ngộ ra sự dứt khoát của Văn Thời. Không ra thì cứ không ra thôi. Hạ Tiều tự nhủ: Vẫn còn mình ở đây, mình ở lại với họ. Chẳng phải rối nên làm vậy ư? Sinh ra thì đứng bên cạnh rối chủ, vĩnh viễn không rời. Trước kia, cậu không biết mấy điều này, nhưng bây giờ bắt đầu hiểu ra thì cũng không tính là muộn. Nhưng trong chớp mắt cậu vừa xoay tay phá vỡ cửa lồng và định bước vô theo sau lưng Văn Thời, có người đẩy cậu một cái không nhẹ không mạnh... Hạ Tiều gần như là ngỡ ngàng. Cậu vô thức nhìn về phía bàn tay trên ngực, nhất thời không rõ có chuyện gì đang xảy ra, chỉ nghe một làn gió lớn rít vào lỗ tai mình, mà mùi máu khô hỗn tạp kia lại phai nhạt trong phút chốc. Đợi đến khi kịp thời nhận ra, cậu đã đứng ngoài lồng. Vết nứt màu vàng vừa bị cậu phá nhanh chóng nối liền dưới tác dụng của một nguồn sức mạnh khác -- Cửa lồng đang đóng lại, mà cậu lại bị Văn Thời đẩy ra ngoài. Cậu đều đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, cuối cùng lại bị Văn Thời đẩy ra khỏi lồng. "Anh!!!" Hạ Tiều bỗng đi tới một bước, ngón tay bới vết nứt ra, thử thành lập một mối liên kết với lồng lần nữa. Nhưng dẫu cho dùng sức ra sao, cậu cũng không tìm được cảm giác trước đó. ... Cứ như là mối liên kết đó đã bị cắt đứt. Ngoại trừ Văn Thời đã đi vào lồng, cậu không nghĩ ra người thứ hai có thể làm được điều này. Văn Thời không định dẫn ai theo. Từ đầu chí cuối, Văn Thời chẳng hề có dự định dẫn ai khác vào cái lồng này cả. Nhận ra điều này, máu trong người Hạ Tiều xộc thẳng lên đầu, trái tim lại như rơi vào hầm băng. Mắt cậu chợt đỏ hoen, cố hết sức muốn kéo mở cửa lồng đi vào theo, gân xanh trên mu bàn tay và cần cổ đều nổi lên hết trơn: "Anh, anh để em vô đi!" "Anh đừng có đi một mình chứ!" Hạ Tiều khản giọng thốt lên trong gió: "Anh không được đi một mình! Em là dẫn đường, anh đã nói là để em dẫn đường cơ mà --" Cậu nghe giọng nói cuốn theo gió trên đỉnh núi của Văn Thời truyền tới từ bên trong vết nứt hẹp dài: "Cậu đã dẫn đường xong xuôi, chuyện kế tiếp không liên quan tới cậu nữa." "Không phải như vậy --" Hạ Tiều cuống lên, "Anh! Anh đừng -- em vô đó chung với anh. Em phải ở bên cạnh anh! Rối toàn như vậy hết mà, anh --" "Ai xem cậu là rối." Lời của Văn Thời chôn vùi trong tiếng gió thét dài. Nhưng thực ra, anh cũng chưa đi xa. Hạ Tiều trông thấy bóng lưng thẳng tắp của anh, xuyên qua vết nứt thấy anh nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt cũng không dừng lại bao lâu: "Cậu cũng đã nói, cậu gọi anh là anh mà." Phút giây ấy, tất cả vết nứt hoàn toàn nối liền, tiếng gió lạnh lẽo thổi đến từ trên đỉnh núi cũng im bặt. Cửa lồng đóng chặt, tay của Hạ Tiều chợt nhẹ bâng, rơi thẳng xuống do chẳng còn điểm tựa. Dưới quán tính, cậu lảo đảo mấy bước, lúc ngẩng đầu lên lại, xung quanh chỉ còn lại sương mù mỏng nhất. Cậu mù mịt đứng dậy, nhưng lại không nghe thấy tiếng núi. *** Ngoài lồng còn chưa tới đầu thu mà trong lồng cũng đã rét đậm. Gió thổi còn kinh hoàng hơn so với trước đó khi mà khe hở hiện ra, dấy lên đống tuyết phân tán trên mặt đất, góp thành xoáy rồi nhào tới. Văn Thời bị lạc giữa làn tuyết. Bắt đầu từ lúc bước vào lồng, anh đã cảm thấy mảnh vỡ linh tướng trong cơ thể đang chấn động và hòa thành một với tiếng gió vù vù nghẹn ngào. Có lẽ là do tác động của linh tướng, cũng có lẽ là do ở đây quá nặng khí lạnh, ngón tay trái đang buông thõng nối với trái tim anh co rút đau đớn một đợt. Văn Thời xoay mặt né gió tuyết, ngón cái ghì chặt khớp xương từ ngón trỏ đến ngón áp út, phát ra tiếng ken két khẽ khàng. Rồi một lúc lâu sau, cơn đau cứng nhắc này mới dần dịu bớt. Gió tuyết quá mạnh, khắp nơi đều mờ nhạt. Anh nhấc chân nhưng lại không biết nên đi hướng nào, cuối cùng cất bước dựa vào trực giác. ... Lâu lắm rồi anh chưa được trải nghiệm cảm giác rét lạnh thấu xương là gì. Nhưng nơi này thực sự rất lạnh. Không chỉ lạnh thôi đâu, cánh đồng tuyết ở đây vừa trông một cái là trải dài tám trăm dặm, đâu đâu cũng yên ắng. Ngoài anh ra, như thể không còn ai khác trên cả thế gian nữa. Người anh lạnh tanh, trong xương thì đau buốt, linh tướng đâm vào một thể xác rỗng tuếch, đến nỗi anh có một ảo giác -- rằng dường như đó giờ anh vẫn luôn bị kẹt trong đây... Đường sá xa xôi, lại chẳng hề thấy điểm dừng. Anh đã có chút quên béng mình từ đâu tới đây. Không nhớ mình đã đi bao lâu rồi, có lẽ là ba ngày, hoặc cũng có lẽ là ba năm... Văn Thời bỗng nghe một tiếng đổ rào rào khẽ vang lên, tựa như tuyết đọng lắc mình rơi xuống từ trên cành cao. Anh ngơ ngác ngước mắt rồi nhìn thấy rừng tùng chạy dài lên trên. Đó là một nơi mà anh đã từng rất quen thuộc, là sườn Tây của núi Tùng Vân. Trên thực tế, anh không nên cảm thấy bất ngờ, thậm chí đúng ra phải sớm lường trước mình sẽ nhìn thấy núi Tùng Vân ở đây. Nhưng khi anh đi tới đỉnh núi, xuyên qua bóng cây và trông thấy hai ngôi nhà kia, anh vẫn ngớ ra suốt một hồi lâu. Có thể là trước đó anh đã đi quá xa vào trong tuyết... Do đó, trong tích tắc này, anh mới giật mình cảm thấy mình rốt cuộc cũng đã trở về nhà. Trên núi và dưới núi cứ như là hai thế giới. Lúc anh đến, tuyết rơi trắng xóa, đỉnh núi lại là một đêm trời trong. Bạn đang Trăng khuyết treo cao trên trá "i, các vì tinh tú thì giăng kín. Anh không biết lúc này là ngày tháng năm nào, hiá" ‡n đang là mấy giá ", chá" ‰ thấy có má "™t ngưá" i đang ngá "“i dá" ±a trên nhánh tùng xanh đằng trưá "›c mình. Mái tóc dài cá" §a ngưá "i ấy đưá" £c cá "™t lại gá" n gàng, má "™t chân cong lại, dây buá" ™c eo màu xanh hầu như không có nếp nhăn, vạt áo trắng thật dài thòng xuá "‘ng xuôi nhánh cây. Dây rá" ‘i trắng quấn quanh các ngón tay, ánh mắt cá "§a ngưá" i ấy lại dá "" ng á "Ÿ nÆ¡i trăng khuyết, không nói má" ™t lá "i nào. Không biết ngưá" i ấy đã nhìn như vậy bao lâu rá "“i. Văn Thá" i sá "¯ng sá"  rất lâu rá "“i chá" £t nhận ra… đó là bản thân anh. Đây quả là má "™t cảnh tưá" £ng cá "±c ká" ³ quái dá "‹ —— mình nhìn má" ™t ‘mình’ khác. Nhưng khi Văn Thá "i trông thấy bóng dáng trên cây, mảnh vá" ¡ linh tưá "›ng trong thân thá" ƒ cÅ©ng chấn đá "™ng theo. Anh tá" ± dưng có phần không rõ mình đến tá "™t cùng là ai. Anh cá" © cảm thấy như mình vá "" a xông vào tù giam, song lại như đang ngá "“i trên nhánh tùng xanh, ngắm nhìn vầng trăng khuyết trông tá" ±a móc câu kia. … Ngón tay trái lại đá "™t ngá" ™t bá "‹ nhá" ©c, thông thẳng tá "›i tim. Văn Thá" i bá "‹ ná" —i đau bó buá "™c đến cong ngưá" i. Anh ngắt đá "‘t ngón tay khó chá" ‹u nhất ná " và nhắm hai mắt lại. Anh đang tá" " tá" " làm dá" ‹u bá "›t sá" ± đau nhá "©c thì nghe cánh cá" ­a cách đó không xa kêu má "™t tiếng “kẹt”, tiếng bưá" ›c chân sàn sạt đá "u đá" u vá "ng đến rá" “i dá "" ng lại bên mình. Hô hấp cá "§a Văn Thá" i cũng ngá "" ng theo. Ít lâu sau, anh nghe má "™t giá" ng nói trầm ấm vang lên: “Cả đêm không ngá "§, canh me ai đấy? ” Văn Thá" i bá "—ng má" Ÿ mắt ra, quên mất cả cÆ¡n đau trên ngón tay ná "‘i liá" n vá "›i tim. Anh thấy bên hông mình thắt dây băng màu xanh, áo dài trắng ngần rÅ© xuá" ‘ng. Sau ót là thân cá "• tùng cá" ©ng cáp, trưá "›c mắt là trăng khuyết. Anh má"  má "‹t xoay đầu, trông thấy ngưá" i khoác áo choàng đá " ná"  đang cầm đèn lá "“ng đá" ©ng dưá "›i tán cây nhìn mình. Trần Bất Đáo… Văn Thá" i chá "£t nhúc nhích bá"  môi, nhưng lại không thá "ƒ nói ra tiếng. Cá" • há "ng anh khô ráo, như thá" ƒ đã lâu lắm rá "“i chưa uá" ‘ng nưá "›c. Chá" ‰ cần vá "" a má "Ÿ miá" ‡ng, câu chá "¯ sẽ tắc nghẹn á" Ÿ trong đó. “Sao chá "‰ nhìn chằm chằm mà chẳng nói câu nào hết vậy. ” Đá" “ng tá "­ cá" §a Trần Bất Đáo phản chiếu ánh đèn lá "“ng, “Là nằm mÆ¡ nói má" ›, hay là không canh đại bàng, đá "•i sang canh ta rá" “i? ” Hắn nói, nâng đèn lên đá "ƒ rá" i sáng hai bên. Má "™t thoắt kế tiếp, má" ™t chú chim to bằng diá "u hâu lưá" £n xuá "‘ng tá" " chá" — cao hÆ¡n trên cây, bay quanh hắn má "™t vòng rá" “i cuá "‘i cùng đáp lên bá"  vai cá "§a Văn Thá" i. Văn Thá "i nháy mắt má" ™t cái trong làn gió thoáng qua tá "" đá "™ng tác thu cánh cá" §a Kim sí Đại bàng, lúc này má "›i lên tiếng rằng: “Không có. ” Giá" ng anh cá "±c khàn, nhưng vì lá" i đáp ngắn ngá "§n, nên chá" ‰ có anh má "›i có thá" ƒ nghe ra. “Lại là há "i ba câu đáp ná" ­a câu. Lúc đầu ta không nên cho con Kim sí Đại bàng, đúng ra phải cho con má "™t chú chim sáo, đá" ƒ nó còn có thá "ƒ dạy con cách láº" o mép. ” Trần Bất Đáo cưá "i quá" Ÿ trách má "™t câu thật giả không biết đưá" ng đâu mà lần. Trái cá "• cá" §a Văn Thá "i hÆ¡i chuyá" ƒn đá "™ng, cuá" ‘ng há "ng cuá" ‘i cùng cÅ©ng không còn khô đến không nói nên lá "i ná" ¯a. Anh lung tung bá "• sung má" ™t câu: “Không có canh me. ” “Vậy thì đi ngá "§. ” Trần Bất Đáo nghiêng mặt sang ngôi nhà sau lưng và giÆ¡ tay vá" ›i Văn Thá "i. Văn Thá" i cá "¥p mắt nhìn tay cá" §a hắn, há "“i lâu sau má" ›i đưa tay nắm lấy rá "“i nhảy xuá" ‘ng tá "" trên nhánh tùng. Có lẽ vì tay cá "§a bản thân Văn Thá" i thì cá "©ng như băng nên má" ›i cảm thấy ấm áp đến lạ thưá "ng khi nắm bàn tay cá" §a hắn, ngay cả ná "—i đau sâu sắc trên ngón tay cÅ©ng đưá" £c xoa dá "‹u phân ná" ­a. Trần Bất Đáo vá "‘n chá" ‰ cho anh mưá "£n chút lá" ±c. Ngưá "i đã rÆ¡i xuá" ‘ng, hắn bèn buông lá "ng tay. HÆ¡i ấm bao quanh vá" "a rá" i khá "i, tay cá" §a Văn Thá "i lập tá" ©c lạnh lại. Anh hÆ¡i sá "­ng sá" ‘t, sau đó niết ngón đau nhất má "™t cái, khá" ›p ná "‘i á" Ÿ đó đá "u cá" ©ng ngắc đến ná "—i ngả sang màu xanh. Chắc là sá" ± cá "©ng ngắc trong nháy mắt ấy trông giá" ‘ng má "™t sá" ± giá "¯ lại vô thá" ©c nào đó, hoặc chắc do tay anh thá "±c sá" ± quá lạnh, mà sau má "™t lúc lâu, hÆ¡i ấm ná"  lại bao lấy anh. Ngưá "i ná"  không ngoái đầu lại, dẠ"n anh đi vá"  phía ngôi nhà: “Sao lại lạnh quá vậy? Ta luôn trêu con là má "™t đá" ‘ng tuyết, con tưá "Ÿng là thật ư? ” Văn Thá" i nhìn góc nghiêng cao cao, áo trong tuyết trắng và áo choàng đá " gắn trên vai cá" §a đá "‘i phương, váº" n là bá "™ dáng mưa gió không thá" ƒ tiếp cận đó. Bá "—ng nhiên, anh không nhá" › ná "•i tại sao mình lại tá" ›i đây. … Anh dưá "ng như là phải á" Ÿ đây. “Trần Bất Đáo. ” Anh má "Ÿ miá" ‡ng gá "i ngưá" i ná " má" ™t tiếng. Đá "‘i phương không trả lá" i ngay lập tá "©c. Sau ít lâu, hắn má" ›i “á "" m” má "™t tiếng trầm trầm, đưa mắt nhìn vá"  phía anh: “Gá "i ta làm gì đấy? ” Văn Thá" i lặng thinh chá "‘c lát rá" “i nói: “Không có gì. ” Chẳng qua là rõ ràng ngày nào cÅ©ng có thể thấy anh, nhưng em lại cá "© cảm giác như mình đã không thấy anh suá" ‘t má "™t khoảng thá" i gian dài dăng dẳng. ▓▒░(°◡°)░▒▓ Chú thích nhẹ: Nhập vá "ng (tên chương): vá" ng á "Ÿ đây là vá" ng tưá "Ÿng, nhá" ¯ng điá "u ngông cuá" “ng, xằng bậy, aka tình yêu chá "›m ná" Ÿ cá "§a bé Văn thá" i đó. HẾT CHƯƠNG 106 („• ֊ •„).

Truyện khác cùng thể loại