Nước Mắt Bồ Công Anh

Chương 28: Dạ tiệc (1)

" Bước ra thế giới mới biết mình nhỏ bé đến nhường nào..."   Chiếc limo dài, màu đen sang trọng dừng lại trước một khách sạn hàng đầu  thành phố....  Mọi người quay lại nhìn...  Một người đàn ông dáng dong dỏng cao, đĩnh đạc trong bộ vets  đen phẳng nếp, mái tóc hoa râm gọn gàng, cặp kính gọng vàng tôn thêm sự  nghiêm nghị trên gương mặt góc cạnh...  Cửa xe khép lại...  Cánh phóng viên ùa tới  _ Ông Hà! Ông có thể nói qua về kế hoạch sắp tới không?  _ Ông Hà! Dự án này phải chăng liều lĩnh?  ....  Hàng loạt câu hỏi được đặt ra. Ông Hà lần lượt, tế nhị trả lời từng  câu hỏi của cánh phóng viên  _ Cảm ơn các bạn đã quan tâm! Còn bây giờ xin phép các bạn nhường đường  cho chúng tôi!  " Chúng tôi"   Tất nhiên những phóng viên dù tầm thường đến cỡ nào cũng không  thiếu sắc bén để nhận ra cụm từ " chúng tôi" ấy!  Tức khắc, mọi người như ngẩn ra. Tới lúc này họ mới nhận thấy  chiếc limo ấy chưa hề dời đi, người lái xe vẫn cung kính đứng ở bên cánh cửa  xe còn lại...  Cạch..  Cửa xe bật mở...  Một đôi chân mang cao gót màu bạc có những viên đã sáng lấp  lánh bước ra.  Không khí như đông cứng lại...  Hà Minh Lương, nhà kinh doanh bất động sản đại tài chưa bao giờ  đến những bữa tiệc cùng với bất kì ai. Nay lại là một cô gái. Mặc dù đã đứng  tuổi nhưng ông vẫn là niềm mơ ước của bao người phụ nữ...  Ai cũng chăm chú nhìn cô gái ây...  Mái tóc đen nhánh xõa tung, xoăn nhẹ về phía đuôi được chải bồng  có chủ đích. Một chiếc đầm voan dài, lệch vai màu trắng tinh khôi, nhẹ nhàng  rũ xuống. Những phụ kiện đi kèm không có gì nhiều nhưng vẫn tôn lên vẻ trẻ  trung, tinh khôi và năng động....  Nhìn ánh mắt của mọi người, Đan chợt nhớ đến một buổi  chiều "cực hình"   Từ làm tóc, trang điểm đến lựa chọn quần áo đều hết sực công  phu...  Nhất là khâu chọn trang phục. Đây có lẽ là khâu khiến mọi người  đau đầu nhất. Làm sao để chọn được trang phục vừa không làm mất đi vẻ trẻ  trung của Đan nhưng vẫn đứng đắn và quí phái bên cạnh một người đàn ông  đứng tuổi...  Cuối cùng, sau hàng chục bộ váy, cũng chọn được chiếc này. Một  chiếc đầm với chất liệu mềm mại, chỉ có một dây chéo vai được kết bằng  những hoa hồng vải kim tuyến phần dưới xếp li điệu đà.  Ngập ngừng trước những ánh mắt tò mò của mọi người, Đan bước  lại khoác tay ba...  _ Ông Hà! Đây là...?- Phóng viên lập tức xúm lại  _ Phải chăng đây là niềm hạnh phúc muộn màng của ông?- Có nhiều người  không ngại ngần đặt câu hỏi mang tính khiêu khích này  _ " Niềm hạnh phúc muộn màng"?- Ba Đan bật cười trước câu hỏi ngớ ngẩn ấy-  Không! Đây là con gái tôi!  Trong lúc mọi người còn đang ngỡ ngàng thì hai cha con cô bé đã  vào trong đại sảnh, nơi bữa tiệc linh đình đang diễn ra...  Bây giờ thì Đan đã hiểu chính xác cụm từ " những bữa tiệc xa hoa  của giới kinh doanh". Cả không gian chìm trong sự dịu dàng và tinh tế bởi ánh  sáng dịu nhẹ của chùm đèn treo trần cầu kì. Mọi người ai cũng thanh lịch  trong những bộ lễ phục đắt tiền...  Bản nhạc đột ngột thay đổi tiết tấu...  Mọi người bước về phía ông Hà, những cái bắt tay, những cái ôm,  những câu ca tụng nghe giả dối đến lạ. Đan chợt nhận ra sự ngán ngẫm của  ba mình chẳng sai chút nào.  _ Chào anh! Chào cháu! Cô bé xinh đẹp!- Ông Vương (Ba Huy) lên tiếng thật  hiền  Đan gật đầu chào đáp lễ  _ Cháu chào bác ạ!  _ Đó giống như một lời tán tỉnh phải không?- Bà Lan Anh bất ngờ xuất hiện.  Chiếc đầm tím dịu dàng, kín đáo nhưng rất gợi cảm bởi tương phản rõ rệt vơi  làn da trắng ngần. Mái tóc nâu được bới cao để lộ chiếc cổ thanh tú. Trông bà  trẻ hơn rất nhiều so với tuổi của mình.  _ Tán tỉnh? Không hề!- Ông Vương trợn mắt- Đó chỉ là sự thật thôi! Mà sao  anh lại tán tỉnh người khác khi vợ mình ở đây chứ?  _ Cũng phải thôi! Anh đâu xấu tới mức lại tán tỉnh bạn gái của con trai mình  nhỉ?  _ Tất nhiên rồi!  Họ nhìn nhau rồi nhìn khuôn mặt đỏ hồng vì ngượng của Đan bật  cười thích thú.  Cô bé chợt siết chặt cánh tay ba mình. Liệu có bao giờ ba lại có được niềm  hạnh phúc ấy?  Đan đã nhiều lần nghĩ đến việc này. Thực lòng cô bé mong ba tìm  được cho mình một người phụ nữ khi về già. Cuộc đời ba không thể chỉ sống  mà tôn thờ mãi một tình yêu dành cho mẹ. 17 năm, đã là quá nhiều rồi.  Nhưng khi nghĩ đến mẹ, sự ích kỉ của Đan lại trỗi dậy...  " Mẹ sẽ để ba tìm cho mình một người phụ nữ khac phải không  mẹ? Mẹ sẽ không ích kỉ như con thế này đâu phải không mẹ? Hãy nhờ một  thiên sứ tốt xuất hiện để yêu ba con mẹ nhé!" - Đan nhủ thầm  Lúc này ánh đến đã chuyển sang tông màu khác, mọi người bước  ra sàn khiêu vũ...

Truyện khác cùng thể loại