Nước Mắt Bồ Công Anh

Chương 20: Nỗi nhớ mang tên vương khôi nguyên!!!

" Nhớ về một người, nhớ tất cả, nhớ những gì nhỏ nhặt nhất! Bấy nhiêu thôi? Chưa đủ để gọi là yêu!"   "Vâng cậu ấy là Khôi Nguyên. Bạn có thể gọi người ấy là gì cũng  được. Bởi khi ấy với tôi, cậu ấy vừa là người anh trai, vừa là người bạn và  cũng có thể xem là mối tình đầu.  Lần đầu tiên tôi gặp cậu ấy là cuối năm lớp 9. Hôm ấy tôi một mình  ở quán trà sữa- một nơi có thể coi là yên tĩnh nhất giữa lòng thành phố không  biết ngủ ấy.  Lúc ấy tôi mải mê theo đuỗi những suy nghĩ của riêng mình nên  chẳng hề biết có một người đang ngồi vào phía đối diện. Khi tôi quay lại thì rất  bất ngờ khi nhận ra cậu ấy..."   Miền kí ức đang từ từ sống dậy. Đan cố gắng sắp xếp những mảng  ghép quá khứ kia....  _ Anh là ai?- Đan nhớ như in câu đầu tiên mình đã nói với Nguyên  Nhưng người con trai đáng ghét ấy không trả lời lại cô bé, chỉ nhìn  Đan chăm chú rồi khẽ nhếch môi tạo nên một nụ cười...  Một nụ cười vô cùng lạ lẫm.  Không phải khinh bỉ  Không phải vui vẻ  Không phải đau đớn hay thất vọng....  Một nụ cười mà tới tận bây giờ hay chính xác ngay cả lúc này Đan  cũng không thể lí giải nổi. Nhưng không thể phủ nhận đó là một nụ cười đẹp  , rất đẹp, chỉ dành riêng cho cậu ta...  Nếu lúc đó là những cô gái khác ắt hẳn họ sẽ giả vờ hỏi những câu  đại loại như: " Tại sao lại ngồi bàn tôi?" hay " Mời anh đi cho" với nét bực bội  nhưng đôi mắt lấp lánh nét cười. Con gái mà, ai chẳng thích được quan tâm...  Nhưng lúc ấy, Đan chỉ lặng lẽ chờ đợi câu trả lời mà không nói gì.  Sau đó khi vẫn không có kết quả, cô bé chỉ chớp mắt khó hỉu rồi quay sang  chỗ khác, hướng ánh nhìn ra con sông trước mặt.  Cậu bạn ngồi đối diện có vẻ bị "khớp". Ánh mắt nhìn Đan ngạc  nhiên như thể "Chưa ai lại có phản ứng như cô ấy cả!"   Một lúc sau khi Đan vẫn " án binh bất động" như thế thì cậu đột  nhiên đứng dậy, quay đi  Đan cứ ngỡ cậu ta chán nản khi ngồi chung với cô bé. Mà Đan với  cậu ta có quen nhau đâu mà chán với không chán. Càng nghĩ Đan càng thấy  buồn cười  Khẽ lắc đầu, Đan cúi xuống định chuyển bài trong hearphone thì  bất thình lình một bàn tay kéo cô bé đứng dậy và lôi đi...  Đan vẫn chưa hết sững sờ nên cứ để cậu ta kéo đi như một cái  máy. Đan cũng chẳng hiểu vì sao mình lại để cậu ta lôi lên xe, thậm chí cũng  chẳng biết đã lên xe như thế nào...  Cho đến khi tiếng chuông nhà thờ ở đâu đó vang lên Đan mới sực  tỉnh rồi hốt hoảng nhận ra mình đang ở một thánh đường lạ hoắc. Còn cậu  ta... thản nhiên ngồi bên phía đối diện.  Đến lúc này, Đan mới nổi điên thực sự  _ Tại sao lại đưa tôi đến đây? Tôi quen anh?- Dù cố kìm nén nhưng Đan không  khỏi ngăn mình hét lên  _ Giờ thì trông cô bé mới giống một cô bé mới lớn đấy!- Lần đầu tiên anh ta  mở miệng, một giọng nói trầm, đậm chất Bắc Bộ  _ Anh nói đi! Muốn gì ở tôi?- Đan hậm hực  _ Từ từ nào! Tôi chỉ muốn tìm một người để nói chuyện thôi mà!- Câu nói làm  Đan sôi máu, anh ta nói như thể Đan là người quen của anh ta không bằng  _ Nhưng tôi không quen cậu! Đồ ngớ ngẩn  _ Tôi biết chứ. Vậy thì giờ làm quen đi. Tôi là Khôi Nguyên. Vương Khôi Nguyên  _ Cái gì?- Đan shock thật sự- Cái này mà gọi là làm quen, bắt cóc thì có!  _ Sao cũng vậy cả thôi!- Cậu ta hờ hững nhún vai  _ Thôi đi! Ở đây mà nói chuyện với Chúa của cậu, tôi không rãnh- Đan quay  lưng, bước vội về phía cửa  _ Đừng bỏ tôi....!  Đan chợt khựng lại...  Đan thực sự không hiểu điều gì đã khiến mình khi ấy phải dừng  bước...  Có thể vì vừa tha thiết, vừa đau đớn nhưng bất lực kia  Có thể vì sự vô thức và hoảng loạn trong câu nói.  Có thể vì sự cô đơn bao trùm cả con người ban nãy còn đầy sự kiêu  hãnh...  Cũng có thể vì trái tim Đan mách bảo phải dừng lại. Thế thôi!  Cô bé bước tới, nhìn người con trai đang úp mặt vào lòng bàn tay  một lúc lâu.  Khẽ lại gần, ngồi vào băng ghế mà cậu ta đang ngồi, Đan bắt đầu đếm số-  một việc cô bé vẫn thường làm khi buộc phải đợi. Cuối cùng thì cậu ta cũng  ngẩng lên khi Đan đếm tới 999...  Đan quay sang kẻ kì lạ ấy, ánh mắt chờ đợi. Cậu ta cũng nhìn cô bé  hồi lâu rồi mới lên tiếng, giọng nhỏ hơn khiến Đan phải chú ý lắm mới nghe  được.  Nguyên nói không nhiều, nhưng những lời cậu ấy nói ra đều rất khó  khăn, dường như điều ấy làm cậu nhóc đau xé lòng...  _ Tôi vừa mất mẹ!  Đan sững sờ. 4 chữ đó chẳng khác nào lưỡi dao cứa mạnh vào tim  cô bé...

Truyện khác cùng thể loại