Nhân thường

Chương 36: tranh đoạt

Đệ tử ngoại môn có gần chục vạn, cứ mỗi năm lại đào thải cả ngàn. Trong môn quy định đệ tử ngoại môn tới hai mươi hai tuổi chưa qua ngưng khí đều là phải rời môn, đệ tử nội môn mầm tốt tới mười tám tuổi chưa qua ngưng khí cũng bị đuổi tới ngoại môn. Đâu chỉ như vậy, ngay cả đệ tử qua ngưng khí, tiếp đó tới ba mươi lăm chưa tới hợp linh cũng là phải cuốn gói, rồi lại tiếp đó nữa. cả một quá trình đều là tranh đấu tài nguyên cùng đào thải kẻ yếu, chỉ có kẻ "mạnh" mới ở lại. Mạnh về cảnh giới, mạnh về tri thức, mạnh về... gia thế.... Tài nguyên đâu mà nuôi một lũ ăn bám, chúng lại lớn theo cấp số nhân và thời gian. Mười năm thu ngoại môn, chín tuổi thu nội môn, trong cả ngàn năm như vậy, số lượng là không tưởng. bởi vậy đây cũng là cách tốt nhất để loại bỏ, một tông môn mạnh là phải về chất lượng không phải số lượng. Lên tới cảnh giới thần, thánh phẩy tay một cái, hợp linh chết cả đàn, nhưng mạnh như tru thiên môn cũng chẳng có mấy kẻ, vì thế từ vương cảnh trở đi, đã có thể tìm một chỗ ở lại trong môn rồi. ... ngoại môn phong được chia làm hai, một bên là chỗ của chấp sự cùng thí luyện, khảo hạch. phía còn lại chia mười khu, phân làm giáp ất bính đinh... mỗi một khu lại ở một núi nhỏ tập luyện. Có đào thải cũng có đi lên, một năm có hai kẻ nội môn bị đẩy xuống ngoại môn, thì lại có ba kẻ ngoại môn đi vào nội môn. Tại sao lại chênh nhau như thế? Rất đơn giản, nội môn thải ra mới mười tám tuổi mà ngoại môn thải ra là hai mươi hai. chênh lệch tận bốn tuổi chưa tính, cách dậy dỗ nội ngoại là khác biệt. Trên thực tế, dù bị đẩy tới ngoại môn thì một hai năm sau bọn họ cũng sẽ lại quay lại nội môn mà thôi. Nếu một năm chỉ hai kẻ tiến vào nội môn vậy chẳng phải những đệ tử ở ngoại môn từ bé, cả đời này cũng không có cơ hội vào nội môn hay sao. Hàn tông tính ra, thực tế mỗi năm chỉ có một kẻ chân chính ngoại môn đi vào nội môn. cái khe hở này cũng là quá hẹp đi. Hàn tông cười khẩy, cái này cũng chỉ như là chịu phạt vài ba năm mà thôi, không phải chân chính bị đuổi. ở cảnh giới này, người bị đuổi chỉ có đệ tử ngoại môn. Người đề ra cái quy định này chắc chắn là một tên ở nội môn từ bé rồi. ... Trong mười khu, hàn tông ở khu mậu, chia thành khu là để dễ quản lý, tất nhiên chim hợp theo loài, vẫn có khu mạnh và yếu. Nơi này cường giả vi tôn, không phải thầy giáo vi tôn, người ta sẵn sàng tập luyện cùng ngươi nhưng chắc chắn sẽ không chia sẻ tâm đắc, hỗ trợ cho ngươi. rất rõ ràng, chẳng ai muốn kẻ khác hơn mình, trong một tổ chức càng là như thế. vượt trên người khác mới được trọng vọng, mới được nhiều lợi ích. Tông môn cũng không khuyến khích điều đó, họ dạy ngươi cầm kiếm lên giết người chứ không dạy ngươi giết thế nào, đó là cảm ngộ mỗi người, có chia sẻ cũng phải người xứng đáng bên trong, để lộ ra bên ngoài thì còn gì là độc quyền, độc tôn nữa. Nói một cách hợp lý, ai cũng đi dùng kiến thức của kẻ khác, vậy bản thân chỉ như khôi lỗi, hàng nhái mà thôi. phải tự động não cảm ngộ và cải tiến mới có căn cơ giúp cho ngày sau cảm ngộ tâm cảnh. Tông môn hay tổ chức sẽ không nuôi kẻ vô dụng, ngươi muốn không làm mà vẫn có ăn, vậy thì bố ngươi phải là tông chủ, lúc đó chả tên nào dám hé. thậm chí còn tranh nhau bợ đít ngươi nữa cơ. Quay lại với khu mậu, rộng tới chục dặm và chia cho gần một vạn người. bởi thế cứ cách vài trượng lại có một căn phòng của một tên đệ tử khác. "ngươi là kẻ vừa mới tới đây à?" . một giọng nói nam tử vang lên ngoài cửa "vâng sư huynh, có gì chỉ giáo?". Hàn tông nhìn ra ngoài, một nam thanh niên khoảng chừng mười ba, mười bốn đang nhìn hắn. Hiển nhiên việc một đệ tử mới nhập môn không phải ngày tuyển chọn là việc hiếm gặp, khiến không ít kẻ tò mò. "à chỉ giáo thì không có, chỉ là muốn hỏi ngươi có chân trong à?" . gã tò mò hỏi "không có, ta là được người giới thiệu mà thôi". hàn tông lắc đầu, chân trong quái gì cái con cáo già kia. "đấy ta biết ngay mà, bảo sao lại có người đi phá luật đem ngươi nhét vào đây, ra có người nhà" . gã vỗ tay cái đét một phát "tiểu đệ à, sư huynh họ lý tên siêu, năm nay vừa tròn mười bốn còn đệ?". lý siêu tiến đến khoác vai hàn tông, bộ dáng thân như tri kỷ. "ta.. à tiểu đệ là nguyên văn" . hàn tông hơi lao lao, hết lý gian giờ tới lý siêu, sau này liệu còn có lý thông?. "hừ, lý siêu ngươi đúng là biết trèo lên đầu người khác ngồi rồi đấy, tại khu mậu ta cũng dám tới đoạt người?" . đằng sau cánh cửa lại vang lên giọng một tên "mẹ kiếp thạch sùng, cái đất mậu hạng bét này cũng dám lưu giữ nhân tài như nguyên sư đệ đây ư?". lý siêu gân cổ lên chửi tên nam tử vừa tới. Hàn tông khoé miệng hơi giật một chút, cái tình huống gì thế này? Hai tên này nhảy vào tranh đấu miệng gay gắt, chẳng qua mấy chốc sự việc rõ ràng, chính là trong môn cũng có bè phái, mà bè phái thì càng mạnh lại càng có lợi. Thế giới cường giả mà, tông môn không hề cấm, nhất là lại ở khu ngoại môn, chỉ cần chân chính không sát hại đồng môn vậy thì hãy cứ xõa đi. "ồ đây chẳng phải con cờ hó luôn rúc váy con mụ bảo tiêu đây sao, rảnh rỗi chạy đến chỗ ta làm cái qué gì thế?" . Một gã nam tử đi tới nhìn qua lý siêu khinh khỉnh nói. Mà lý siêu đang hăng máu chửi bới với thạch sùng nhìn thấy kẻ này liền im bặt miệng, sợ hãi một vành. "vậy sao? ta thấy khối kẻ muốn rúc đầu vào trong váy nữ nhân chúng ta lắm mà không được đấy" . một giọng nữ nhân lảnh lót từ xa vang lên. Hàn tông nhìn nàng này cũng khoảng mười bảy mười tám rồi, khuôn mặt thanh tú, thân hình đầy đặn nẩy nở, váy hồng phấn bắt mắt. Lời này để bốn tên nam nhân bọn hắn co giật một phát, nói thật lời thật ý thật nhưng mà từ miệng một nữ nhân thì đúng là có chút... thô thật. "hoa sư tỷ, ta đang kết giao với nguyên sư đệ đây rất tốt, tên khốn kia liền chen ngang" . lý siêu nhìn hoa tiêu kể khổ. "rắm thối bỏ mẹ lên được, rõ ràng đây là đất mậu chúng ta, ta tới thăm viếng nguyên sư đệ là hợp tình đúng lý, lẽ nào một tên đất kỷ như ngươi nói lại đúng?" . thạch sùng tức giận tím mặt phản bác. "đạo tặc à, tuy nói là người trong đất mậu nhà ngươi nhưng mà chỉ cần nguyên sư đệ đồng ý, vẫn có thể gia nhập bọn ta" . hoa tiêu không thèm chấp trẻ nhỏ như thạch sùng mà nhìn sang nam tử vừa tới họ đạo tên tặc này. "các vị tới thật là nhanh, không biết ta có thể nói vào một lời được không?" . đạo tặc còn chưa phản bác, lại ngoài cửa xuất hiện một nam tử tuấn tú, khoảng chừng hai mươi. "cục sư huynh" . nhìn thấy người này, bốn kẻ vừa tới sắc mặt thật khó coi nhưng mà cũng nhanh thay vào một bộ tươi cười lấy lòng. "mời cục sư huynh" . nữ tử hoa tiêu cười xoà. "đệ có phải nguyên sư đệ mới tới chăng?" . gã gật đầu trước hoa tiêu và đạo tặc, sau lại nhìn hàn tông mỉm cười. "bái kiến cục sư huynh, sư đệ đúng là vừa mới tới" . hàn tông hướng nam tử trước mắt chắp tay, hắn thích yên tĩnh nhưng những ngày này khẳng định rất phiền đây. "hẳn là nguyên sư đệ còn chưa biết, vậy để ta giới thiệu một chút. ta họ cục tên trưởng, giống như bọn họ, ta tới đây là muốn đệ gia nhập hội của chúng ta, sư đệ mới tới nên chưa biết. đệ tử chân chính ngoại môn chúng ta tu luyện rất khắc khổ, nhưng cơ hội lọt vào nội môn mỗi năm chỉ có một, cực khổ chăm bề." Gã lại thở dài nói tiếp "bởi vậy chúng ta mới thành lập lên hội nhóm nhằm giúp đỡ lẫn nhau, ngoài trừ kinh nghiệm tu luyện còn có hỗ trợ làm nhiệm vụ hoặc tài nguyên, quan trọng hơn cả là không bị kẻ khác bắt nạt. Nguyện sư đệ có ý nguyện gia nhập cực bá hội chúng ta không?". Nói đến đoạn cuối gã không khỏi nhìn hoa tiêu và đạo tặc thâm ý một cái. Hàn tông lúc đầu nếu mà được chọn, tất nhiên hắn sẽ không chọn bên nào, hắn tới đây không phải làm mấy cái chuyện ba lăng nhăng thế này. nhưng mà câu sau làm hắn nhíu mày. Lời mời chào của gã cục trưởng kia nhìn thì có vẻ tốt đẹp đấy, nhưng nghĩ theo một cách tiêu cực mà nói. Đừng nói là hội trưởng, nhóm trưởng, bất kỳ một thể chế, một tổ chức nào, người được hưởng lợi nhiều nhất vẫn là người đứng đầu. Người ta cho ngươi ăn bảy lạng đinh, ngươi cũng phải nhả lại cho người tám lạng sắt. giữa gần mười vạn đệ tử ngoại môn, chỉ có một kẻ đi vào, chưa cần nghĩ cũng biết, tài nguyên tranh đoạt phục vụ cho kẻ đó phải nhiều bao nhiêu. Nhưng hàn tông động tâm, bởi vì cái mặt hại không bằng cái mặt lợi. Đúng như những gì gã nói, một cây đũa ngươi có thể bẻ gãy, nhưng một nắm đũa thì không. hàn tông chân uớt chân ẩm mới vào đây, rất nhiều cái không biết, gần như là tất cả. nhưng có người hỗ trợ lại như hổ mọc thêm cánh bay giữa đồng bằng, đây là một cách trao đổi rất hợp lý. Mà cái giá không chọn ai thì lại rất tệ, ngươi sẽ bị đồng môn xa lánh, người người khó dễ, một số kẻ chướng mắt sẽ vì thế mà hại ngươi không ngóc đầu lên được. Thói đời luôn là vậy, hoặc ngươi theo số đông hoặc ngươi sẽ bị kỳ thị. "vậy đệ cung kính không bằng gật đầu, đệ chấp....." hàn tông đang hướng nam tử họ cục đồng ý thì chợt có tiếng người cắt ngang. "từ từ đã sư đệ, đi đâu mà vội mà vàng, nhỡ vấp phải đá nhỡ quàng phải dây mà ngã ra đấy thì biết làm sao?" . Mời đọc #stratholme thần hào đồng nhân wow siêu hài, siêu lầy. stratholme thần hào

Truyện khác cùng thể loại