Mộng Ảo [bts]
Chương 26: Chương 26
"Ngày 26 tháng 2. Hôm nay cấp trên điều mình đến Học Viện Nghệ Thuật Quốc Gia vì hình như có nhóm idol gì đó có thành viên tốt nghiệp thì phải. Mình đang đứng ngay cổng hội trường thì tự dưng chả hiểu ở đâu chui ra một cậu sinh viên với mái đầu tròn vo, trên người còn đeo cái túi Iron Man cũng tròn một cục. Em ấy cúi người tìm lúi húi khắp hành lang làm mình cũng tò mò nhìn trộm mấy lần. Một lúc sau nhóc ấy ngẩng đầu lên và phi thẳng đến chỗ mình với một khuôn mặt không khác gì thỏ con mất cà rốt. Người gì đâu vừa thơm vừa trắng trẻo trời ơi lúc đấy mình nhũn hết tay chân ra ấy! Em thỏ tròn tròn mếu máo bảo mình là CHÚ cảnh sát ơi cháu để cái túi đựng laptop có hình Iron Man ở đâu mất tiêu rồi í, chú tìm giúp cháu với. Tổn thương quá đi mất, tại sao lại gọi mình là chú cơ chứ huhu. Trông Kim Taehyung phong độ ngời ngời này già đến thế sao? Ngày 27 tháng 2. Hôm qua mình tìm thấy túi laptop của thỏ con nên gọi trường báo nhóc đến sở để làm thủ tục nhận lại. Em thỏ tròn có cái tên đẹp lắm, là Jeon Jungkook. Đến sở cứ tròn xoe mắt nhìn nhìn làm mình muốn trêu quá đi mất. Mình bảo là vì là tài sản có giá trị nên mình sẽ phải lấy số điện thoại của em ấy để theo dõi sau khi hoàn tất thủ tục. Thế mà cũng tin mình, Jungkook khờ, như vậy ra đường người ta dắt đi đâu mất thì sao. Ngày 1 tháng 3. Hồi hộp quá, mình nhắn Katalk bảo Jungkook là mình muốn gặp em ấy để " kiểm tra quá trình hoàn trả tài sản.
" Bịa khơi khơi vậy mà em ấy cũng tin sái cổ, hẹn sau giờ học sẽ gặp mình ở quán cafe gần trường. Mình đã thay bốn cái áo rồi mất thêm mười lăm phút để chỉnh tóc đấy, em ấy xinh trai như vậy làm mình áp lực quá... Ngày 12 tháng 3. Dạo này bận quá chẳng viết nhật kí thường xuyên được. Yoongi hyung mới thăng chức nên bắt mình ở lại sở làm việc thâu đêm cùng ảnh, mình sắp chết mất. Mà dạo này mình bắt đầu lờ mờ nhìn thấy các hồn ma rồi, trước kia chỉ là cảm nhận thấy sự hiện diện của họ thôi. Namjoon hyung bảo mình là thực chất họ không đáng sợ như trong phim đâu, mà rất đáng thương ấy. Điểm sáng của đời mình hẳn phải là Jungkook rồi. Chúng mình nói chuyện rất nhiều, những khi rảnh mình cũng rủ em ấy đi chơi. Em ấy tốt bụng và hài hước lắm ôi trời ơi cứ nghĩ về em ấy là tim mình lại đập thình thịch!! Mình nghĩ là mình thích em ấy mất rồi... Ngày 29 tháng 3. TRỜI ƠI TRỜI ƠI TRỜI ƠI!!! Thần linh thổ địa ơi ra đây mà xem Jeon xinh-mẹ-nó-đẹp-nhất-thế-giới Jungkook vừa nhắn Katalk mời mình đi ăn để cảm ơn vì đã giúp em ấy này!!! Ngày 1 tháng 4. Hôm nay đi ăn với Jungkookie, nghe em ấy kể đủ thứ chuyện. Em ấy từ Busan lên Seoul để học thanh nhạc, còn kể là tính nhút nhát nên em ấy có ít bạn lắm, nhưng mà, "
Vì nhìn hyung có vẻ hiền lành nên em mới dám hỏi ấy ạ, chứ bình thường em không dám nói chuyện với các chú công an đâu.
" JUNGKOOKIE CUỐI CÙNG CŨNG GỌI MÌNH LÀ HYUNG RỒI HÁ HÁ!!! Ăn xong mình đưa Jungkookie về kí túc xá của em ấy. Lần đầu tiên ngồi xe mình nên khi Jungkookie nhìn thấy mấy con búp bê Marvel mình gắn trên xe thì cười toe hỏi là hyung cũng thích Marvel ạ. Thực ra mình là fan DC... Mấy cái này là mình mới gắn hôm qua thôi và bởi vì em ấy thích Iron Man nên từ giờ mình cũng sẽ thích Marvel. Rồi mình đã hôn nhẹ em ấy một cái... Mình thề mình không cố ý! Giọng thì trọ trẹ đáng yêu người thì sạch sẽ thơm tho xinh xẻo tính tình dễ thương nhũn tim như vậy tự nhiên mình không kìm được. Em ấy sẽ không ghét mình chứ đúng không...? Ngày 3 tháng 4. Đất mẹ dịu hiền của con ơi ra đây mà xem hôm nay Jeon đáng-mẹ-nó-yêu-nhất-quả-đất Jungkook đến sở tìm tôi!! Người gì đâu mà đi đến đâu là toả sáng đến đấy thế cơ chứ, làm cả Yoongi hyung cũng ngẩng đầu lên liếc một cái. Jungkookie bảo mình là hyung chưa ăn thì đi ăn với em được không ạ? Mình còn đang sợ em ấy sẽ ghét mình làm ba ngày vừa rồi buồn thiu người, lay lắt như tàu lá chuối, còn không dám liên lạc với em ấy nữa cơ mà. Nhưng mà đúng lúc đấy Yoongi hyung lôi mình đi điều tra nên mình không đi với Jungkookie được. Nhìn em ấy hơi xụ mặt xuống mình suýt chết vì đau lòng luôn trời ơi xin lỗi em nhiều lắm. Đến tối mình không chịu được chạy đến kí túc xá của em ấy. Xong mình tỏ tình với em ấy rồi. Và lại hôn em ấy một cái nữa. Eo ơi mình thề Jungkookie là tạo vật mềm mại nhất thế giới này luôn ấy CHÚA ƠI môi em ấy mềm nhũn tim mình luôn. Mình ôm em ấy trong tay xong em ấy ngại đỏ hết cả hai tai không dám nhìn mình vì gần quá. Và em ấy đã lí nhí là em cũng thích Taehyungiesjksjkskj mình thề mình sắp vỡ tim với NGƯỜI YÊU CỦA MÌNH rồi. Ngày 3 tháng 5. Hôm nay Jungkook tặng quà kỉ niệm một tháng hẹn hò cho mình! Em ấy tặng mình một đôi dép bông đi trong nhà hình con hổ con, mình thích cực kì luôn í*. Jungkookie bảo mình là nhìn mặt con hổ thấy giống mặt mình lúc cười ngố nên em đã mua ngay cho mình. Mình thì đã tặng em một bộ quần áo mới, quần yếm cùng áo phông màu vàng. Em ấy thích lắm luôn, nói rằng sẽ giặt chúng thật sạch để giữ được bền. *: xem lại chương 17. Ngày 3 tháng 7. Kỉ niệm ba tháng hẹn hò nên mình đã đưa Jungkookie đi ăn thứ em ấy thích nhất trần đời: pizza. Nói thế cũng không đúng vì Jungkookie của mình có khi nào không thích ăn cái gì đâu. Chỉ là em ấy đặc biệt thích các thứ đồ làm từ tinh bột và có phô mai nên mình đưa đi ăn pizza thôi. Hôm nay em ấy mặc đúng bộ đồ mình tặng hồi kỉ niệm một tháng, áo phông vàng quần yếm với một đôi giày trắng. Không ngờ em ấy thích đến vậy. Ba tháng vừa rồi đẹp như mơ vậy thật sự luôn ấy. Jungkookie học ở trường rất ngoan, học xong hay chạy tới sở đưa đồ ăn đồ uống cho mình vì biết mình hay bỏ bữa, anh em trong tổ cũng hay có phần luôn nên mọi người ở sở quý người yêu mình lắm. Đến Yoongi hyung như cục đá cứng ngắc nào đấy trên vỉa hè mà thỉnh thoảng còn gửi mình đồ ăn mang về cho Jungkookie cơ mà. Namjoon hyung chưa gặp Jungkookie bao giờ nhưng cũng có vẻ muốn gặp lắm. Mỗi lần em ấy tới sở mọi người lại bảo mình có phước vì người yêu vừa ngoan vừa giỏi, lại còn đẹp trai, đến nỗi mình chỉ muốn giấu Jungkookie đi thôi, của mình cơ mà! Ngày 4 tháng 9. Lâu lắm rồi không viết nhật kí, mình được điều vào đội chuyên điều tra án mạng rồi nên bận điên đầu. Mình đã quen với việc thấy các bóng ma lờ mờ suốt ngày rồi, họ chẳng làm gì cả, chỉ lững lờ trôi thôi. Đôi khi ở một vụ án nào đó họ lảng vảng gần cái xác của mình và nhớ ra một vài chi tiết, họ sẽ nói cho mình và có khi rất có ích cho quá trình điều tra. Namjoon hyung nói với Yoongi hyung về năng lực của mình rồi, sếp cũng chỉ nhún vai và bảo mình là phải biết cách mà sử dụng cho tối ưu khả năng thôi. Trông Yoongi hyung thế thôi chứ ảnh thương mình lắm mình biết mà hehe. Không dành được nhiều thời gian cho Jungkookie nên mình thấy rất có lỗi với em ấy, nhưng người yêu mình chẳng giận mình gì cả, luôn thấu hiểu và chăm sóc mình, mình đúng là may mắn nhất thế giới nên mới yêu được em. Lát nữa mình được về sớm, sẽ qua chơi game với em, Jungkookie giỏi chơi Overwatch lắm, vậy mà em dạy hoài mình vẫn lẹt đẹt. Jungkookie thật sự rất thích quà mình tặng thì phải, em mặc cái bộ áo vàng quần yếm suốt, kính cũng thay thành cái gọng tròn mình tặng hồi kỉ niệm hai tháng, cái balo mình tặng hôm nọ sinh nhật em thì mới giặt sạch sẽ và hôm nay đeo luôn rồi. Cưng quá đi mất yêu em yêu em!"
Đính kèm là một chiếc ảnh polaroid, Jungkook đeo kính gọng tròn, mặc áo phông vàng cùng quần yếm và đi đôi giày trắng, khuôn mặt ngơ ngác với đôi mắt mở to vì Taehyung chụp trộm. Cậu nhận ra bộ dạng này, mỉm cười, bảo sao cái hôm Taehyung "mua thêm mấy bộ đồ em thích" cho cậu đó, cậu lại ngay lập tức chọn bộ quần áo này trong khi thắc mắc sao anh ấy lại biết rõ gu của cậu thế.* Thì ra không phải là anh rõ gu của cậu, mà là tiềm thức cậu vốn dĩ đã quen thuộc với bộ đồ này rồi.
*xem lại chương 19
"Ngày 24 tháng 12. Giáng Sinh trắng với tuyết phủ đầy khắp nơi, và mình đã hỏi Jungkookie liệu em ấy có muốn chuyển vào sống chung với mình không. Hôm nay không phải ca trực của mình nên mình đã đưa Jungkookie đi chơi từ sáng. Vì cả hai đứa đều không uống được coffee nên mình đã mua latte ngũ cốc rồi đi dạo dọc công viên sông Hàn với nhau. Jungkookie tính tình an nhiên nhút nhát nên không thích những chỗ quá xô bồ, vừa đi bộ vừa co người vào trong cái áo bông to sụ làm em ấy nhìn cứ nhỏ tí tẹo lại còn tròn vo. Hôm nay có nắng nên lạnh hơn mọi ngày, mũi Jungkookie cứ đỏ ửng lên làm mình thấy vừa thương vừa xinh quá đi mất. Ăn trưa xong thì trời bắt đầu có tuyết nên chúng mình đi chơi game. Jungkookie giỏi lắm, chơi gì thắng nấy từ đua xe đến nhảy, cười toe toét nhìn đến là mềm lòng. Mình giả vờ dỗi vì em ấy thắng nhiều quá mà em cuống quýt hết lên sau đó chạy ra nhón chân lên hôn má mình một cái xin lỗi. Như thế thì giận em kiểu gì đây hả em ơi! Có ai chỉ tôi cách giận con người tên Jeon Jungkook lâu một tý được không? Tụi mình ăn tối sớm, sau đó mình đưa em ấy đi xem nhạc kịch, vở Những người khốn khổ suất diễn đặc biệt đêm Giáng Sinh. Mình thích xem nhạc kịch nên may mắn nhờ được nhờ người quen mua hộ, suất diễn này là công phu nhất năm đấy. Jungkookie có thiên hướng nghệ thuật, lại còn có tâm hồn rất nhạy cảm, đảm bảo em ấy sẽ rất thích cho mà xem."





