Màu Xám Đen

Chương 221: Chương 221

Dumbledore lợi dụng bóng đêm rời đi, sáng sớm hôm sau dù Sirius đã tỉnh dậy nhưng hắn vẫn cảm thấy buồn nôn, đầu óc choáng váng, nói năng thì lộn xộn không rõ ràng. Ông ấy gần như hấp hối, cả người ông ấy lộ ra vẻ đáng thương mà thường ngày không hề có giống y như một con chó bị rút mất xương sống vậy. Nhưng chúng tôi cũng không cần phải quá lo lắng vì Dumbledore từng nói cho chúng tôi biết hậu quả, chỉ cần uống vài lọ ma dược và nghỉ ngơi mấy ngày là có thể khôi phục được như cũ, thậm chí còn không phải đưa đến St. Mungo. Sirius đáng thương, ông ấy sẽ làm được gì nếu mấy ngày này Lupin không ở bên cạnh chăm sóc ông ấy đây? Kreacher vẫn phục vụ chúng tôi rất chu đáo nhưng nó vẫn từ chối phục vụ chủ nhân của nó. Dolly thì không quan tâm đến hắn và cũng không thể trông cậy vào Mia, còn chúng tôi là trẻ vị thành niên không có kinh nghiệm chăm sóc người khác, mà...... Blaise? Tôi nghĩ ông ấy thà ở một mình còn hơn. May mà loại dược liệu để tạo thành ma dược ông ấy cần dùng không quá khó tìm, trong kho nhà Black có một ít còn nhứng thứ khác chúng tôi có thể đặt hàng qua thư, nếu không phải có người để phun độc hằng ngày thì bậc thầy ma dược là ngài Snape chắc chắn sẽ không tình nguyện làm một công việc mà mình không vừa ý như vậy, làm cho ông ấy cảm nhận được cái gì là sống không bằng chết. Mỗi ngày nhật báo tiên tri đều đăng danh sách những người mất tích, tử vong hoặc là một chuyện ly kỳ cổ quái nào đó. Thi thể của hiệu trưởng Duemstrang ông Karkaroff được tìm thấy trong một căn nhà gỗ nhỏ, trong nhà có dấu hiệu của ma thuật hắc ám. "Hiện giờ trong hẻm xéo không có ai cả." Ron nói: "Mấy chủ cửa hàng cũng bị bắt đi rồi......" Ron thấy chúng tôi đều nhìn về phía cậu thì nhún vai nói: "Hôm qua Bill tới nói cho tớ biết." "Là Tử Thần Thực Tử làm?" Harry thì thào nói: "Nhưng họ bắt mấy chủ cửa hàng đó đi làm gì?" "Dù sao nơi đó cũng không an toàn rồi." Ron nói xong thì xúc một thìa kem cho lên miệng, khuôn mặt cũng lập tức tươi tỉnh hơn. "Tôi cảm thấy bây giờ chỗ nào trong giới phép thuật cũng không được an toàn." Tôi nhìn vẻ mặt thỏa mãn của Ron một chút rồi đẩy kem ra cũng không muốn ăn. "Không ngoài dự đoán --" Hermione nhỏ giọng nói: "Hiện tại không chỉ có thế giới pháp thuật không an toàn mà thế giới Muggle cũng vậy...... Mấy ngày trước tớ có xem qua mấy tờ báo của Muggle số người mất tích và tử vong cũng đang gia tăng, còn có người bị nổ tung một cách kỳ quái -- còn có ảnh Muggle phát cuồng ở đảo Hershey, nhưng họ lại chỉ cho rằng những người kia mắc bệnh điên thôi." Tôi bất giác cắn răng cảm thấy lợi đều ê ẩm: "Nếu như tử thần thực tử vẫn tiếp tục tùy ý như vậy chỉ sợ...... Tớ nghĩ có thể sẽ lộ sự tồn tại của thế giới phép thuật." Tôi và Hermione hai mặt nhìn nhau, Ron vẫn không rõ tình hình mà nhìn hai chúng tôi. "Được rồi, " Ron nói: "Tớ đoán trước khi được nhập học thì phù thủy chúng ta cũng không được đến hẻm Xéo một mình, đúng không?" "Dĩ nhiên." Lupin đi từ ngoài cửa vào, ông ấy đặt mấy bức thư trước mặt chúng tôi: "Đây là danh sách những gì cần chẩn bị cho năm học mới." "Oh, vậy ai sẽ đưa chúng cháu tới hẻm Xéo?" Harry nhìn ông ấy. "Tôi nghĩ các cháu không thể đi." Lupin nói: "Các cháu cứ đưa dánh sách cho tôi, ngày mai tôi sẽ đi mua sách mới cho các cháu." "Hẻm Xéo đã hỗn loạn đến loại trình độ này rồi <img src=" http://sstruyen. com/images/data/10450/q5---chuong-222-chuong-221-1528186824. 4166. jpg " onerror=" loadDefault(this) " data-pagespeed-url-hash=4015719203 onload=" pagespeed. CriticalImages. checkImageForCriticality(this); "/>

Truyện khác cùng thể loại