Loạn Luân Thì Đã Sao?

Chương 7: Chương 7

- Đau...... *Ngó quanh*. Đây là đâu vậy? _ Tự Dương ngó quanh, ôm đầu đau đớn - Cậu là ai vậy? _ Như Anh thắc mắc - Tôi? Tôi........ là ai? - Cậu bị ốm hay làm sao không? *Đọ vào trán của anh* - *Đỏ mặt, ngập ngừng* K.... không...! - Được rồi, được rồi, cậu không có nhà đúng không? Ở nhà của tui đi! Rồi nhỡ cậu có nhớ ra gì thì nói tui heng! *Đứng dậy trống hông* - À, ừm...... Nếu không phiền.....! - Ổn thôi, à mà, tui toàn đồ con gái thui, phải mua cho cậu mấy bộ nhỉ!! - *Nhìn lại mình* Tại sao tôi không có quần áo thế này? - Chỉ là tui xem cơ thôi.... - Lạy cô, lần sau đừng xem của tôi, của quý đấy! - Rồi rồi mà!! *Vỗ vỗ cái vai =))*. Anh đợi ở nhà đi, tui đi mua quần áo với thức ăn nữa, trời sắp tối rồi. - Ừ, cảm ơn cô nhiều! - Không có gì! _ Rồi cô vác cặp ra ngoài Anh thì chỉ cười tủm tỉm rồi đắp chăn ngủ..... - Anou..... Tôi không biết dùng những đồ này..... *Hy nude* (phụt máu t mất T. T) - Hừm........ Đợi tui xíu nha. - Ừ 5 phút sau..... - Xong rồi đây ~~~ - Gì vậy? - Cho nước nóng vào bồn thôi mà - *Ngó vào* Nhỏ ghê - Thì nó có lớn bằng bồn của vua đâu trời -_- -..... *Anh đã nhảy vào bồn =))* -..... *Anh này cũng định nhảy vào bồn:))))* - Anh làm gì vậy? - Thì tắm chứ sao? Hỏi gì kì vậy? - Nhưng trai tắm với nhau....... - Chả có gì xảy ra đâu -........*Đỏ mặt* (Kawaii vc >.

Truyện khác cùng thể loại