Không Phụ FULL

Chương 14: Chương 14

Khoảng sáu tuá "•i, tôi bá" ‹ bán vào trong cung làm cung ná "¯, khi ấy chính là lúc Phúc vương bá" ‹ đuá "•i xuá" ‘ng hoàng vá "‹, Thái hậu bá" ‹ đẩy xuá "‘ng đài cao, chàng chá" £t tá "›i, ngá" “i trên vá "‹ trí xa xôi không thá" ƒ chạm nhất. Khi ấy trong cung tôi theo các ma ma há "c ká" ¹ năng, lúc má "›i vào cung, tôi thưá" ng rất nhá "› nhà, cả đêm khóc lóc, ban đầu ma ma còn dá" — tôi, sau thì dá "©t khoát cầm tay tôi đánh tôi, cuá" ‘i cùng tôi đã rõ nÆ¡i này rá "‘t cuá" ™c khác á "Ÿ nhà, trưá" ›c kia á "Ÿ nhà, tuy nghèo, nhưng cha mẹ luôn chiá" u tôi, đá "" ng nói là đánh tay, ngay cả nặng lá "i cÅ©ng không có. Nếu không phải anh trai mắc bá" ‡nh nặng phải trá "‹, có khi há"  cÅ©ng sẽ chẳng hạ quyết tâm bán tôi đi. Nhưng chuyá "‡n xảy ra thì cá" © phải xảy ra, tôi bá "¥m mặt ngÆ¡ ngác nhìn ma ma, trên khuôn mặt già nua cá" §a bà trông vẠ" oán ghét không kiên nháº" n: “Khóc khóc khóc, chá "‰ biết khóc thôi! Trên đá" i chá "‰ má" ™t mình mày ấm á "©c thôi hả? Nếu không phải mày tay chân vá" ¥ng vá ", đun nưá" ›c thôi cÅ©ng không biết, tao lại bá "‹ nương nương đánh hay sao? ” Bà vá" "a nói vá" "a lôi ra cánh tay đầy vết thương, nhìn thấy mà giật mình, tôi giật nảy, vô thá" ©c muá "‘n tránh ra sau, nhưng mà bà lại níu tôi lại, đưa nắm tay tá" ›i trưá "›c mắt tôi: “Tá" ± mày chá "‘ng mắt mà trông! Tất cả đá" u là bá "Ÿi vì mày! ” Bà đánh tay tôi không khóc, nhưng mà khoảnh khắc ấy tôi lại thật sá" ± bá "‹ dá" a phát khóc. Tôi hiá "ƒu ra, ma ma ngày ngày phái tôi đi không phải lá" ›n nhất, Dương công công đám ma ma cưá "i lấy lòng cÅ©ng không phải lá" ›n nhất, cấp trên còn nương nương, và Hoàng thưá "£ng. Bà nói đúng —— trên đá" i này chá "‰ má" ™t mình mày ấm á "©c thôi sao?! Không, ai cÅ©ng đá" u đang ấm á "©c. Tôi không phải thảm nhất, cÅ©ng tuyá" ‡t đá "‘i không phải ấm á" ©c nhất. Tá "" đó vá " sau, tôi giấu hết nhá" ¯ng tính nết nhá " nhen tá" " há" “i á "Ÿ nhà, cần cù chăm chá" ‰, không dám đá "ƒ mình bá" ‹ đánh, cÅ©ng không muá "‘n hại các ma ma bá" ‹ đánh. Song khi đó, đúng lúc chàng dẠ"n binh vây bá" ©c tưá "ng cao lạnh lẽo này, nên lúc đầu Thái hậu má" ›i táo bạo như vậy —— đây là lá "i má" ™t đêm nào đó rá "i giưá" ng đi nhà xí, tôi nghe thấy các ma ma nói. Các bà nói, ngưá "i ấy sắp tấn công tá" ›i, nói Phúc vương chắc khó giá "¯ đưá" £c hoàng vá "‹, nói Thái hậu gần đây già đi mưá" i tuá "•i, sau khi nói xong, lại lo lắng hãi hùng đánh giá chung quanh, sá" £ có ai nghe lén thấy các bà nói chuyá "‡n. Tôi lặng lẽ trá" ‘n trong góc tưá "ng, nghe há" , nghi hoặc suy nghÄ©. Ngưá "i ấy là ai? Chàng sẽ đánh ngưá" £c lại bà Thái hậu đáng sá "£, và Phúc vương vô dá" ¥ng kia sao? Chàng sẽ như truyá "‡n thần thoại cha mẹ ká" ƒ tôi nghe, giá "‘ng thiên thần giáng trần sao? Tôi không biết. Khi đó, thậm chí tôi không biết tên chàng, nhưng hình tưá" £ng cá "§a chàng trong tim tôi, cÅ©ng đã bá" —ng dưng tá "a sáng. Vá"  sau trong má "™t đêm rá" ‘i loạn, binh lính trong cung qua tiếng gót sắt mang theo liá "‡t há" a há "" ng há "±c lan tràn, tôi và ma ma núp trong phòng, xa xa mà trông đám chá" § tá "­ rá" ‘i loạn trong mảnh đất má "™t dặm vuông, chúng tôi đá" u rất sá "£ hãi, ma ma đang run rẩy, nhưng mà há"  cÅ©ng không ai ngá " đưá" £c, tôi đang cưá "i trá" ™m, tôi nghÄ©, ngưá "i ấy rá" ‘t cá "¥c đến rá" “i. Chàng sẽ tác đá "™ng đến cuá" ™c đá "i cá" §a tôi. Khi đó tôi má "›i sáu tuá" •i, không hiá "ƒu gì, lại vì sá" ‘ mạng cá "§a mình sau này, hạ má" ™t câu chú giải hoàn má "¹ nhất. Chàng đăng cÆ¡, tất cả lại tá" ›i lần ná "¯a, nhưng đá" ‘i vá "›i tôi mà nói, lại như không có cái gì thay đá" •i. Đến khi tôi bảy tuá "•i, sư phá" ¥ nhận má "‡nh lá" ‡nh cá "§a chàng, tá" ›i chá "n lá" ±a mấy đá "©a bé gái, tôi nghe sương sương chuyá" ‡n này, tưá "Ÿng rằng chàng lại muá" ‘n chá "n phi tá" ­ trong đám con gái đá "‹a vá" ‹ hèn má "n chúng tôi, rất là hưng phấn, thậm chí cá" ‘ gắng muá "‘n đá" ƒ mình ăn mặc đẹp mắt má "™t chút. Nhưng mà vá"  sau má "›i hiá" ƒu đưá "£c, sư phá" ¥ muá "‘n chá" n, tất cả đá "u là nhá" ¯ng cô gái sau này đến đi theo thầy há "c tập võ công, bán mạng cho Hoàng đế. Đàn ông đương nhiên thân thá" ƒ cưá "ng tráng, nhưng có khi, bên ná" ¯ má "›i có hiá" ‡u quả bất ngá ", mưá" i ngón thon thon, lúc nào cÅ©ng có thá "ƒ hóa thành lá" £i trảo lấy mạng. —— đây đá "u là điá" u vá " sau sư phá" ¥ nói vá "›i tôi. Sư phá" ¥ tôi lúc ấy đi theo cạnh chàng làm ám vá "‡ thá" ‹ vá "‡ trưá" Ÿng, tên Phương Cá "‘c, cái tên bình thưá" ng không có gì lạ, tưá "›ng mạo bình thưá" ng không có gì lạ, toàn thân chính là gắng sá "©c ẩn tàng, cÅ©ng rất ít ngưá" i chú ý tá "›i thầy. Điá" u này nói ra hình như hÆ¡i đáng buá "“n, nhưng trên thá" ±c tế, đây chính là bản lÄ©nh mà ám vá "‡ như chúng tôi cần. CÅ©ng bá" Ÿi vì thế, sư phá "¥ lập công rất nhiá" u, tuá "•i cá" §a thầy ká "³ thật cÅ©ng không tính là quá lá" ›n, tầm như Hoàng thưá "£ng, nhưng trông lại lão thành hÆ¡n nhiá" u, tôi chá "‰ biết, trong chiến dá" ‹ch cá "±c ká" ³ trá "ng yếu ấy, công lao cá" §a thầy cá "±c cao, Hoàng thưá" £ng cÅ©ng cá "±c kì tin cậy thầy. Vá"  sau, sư phá "¥ chá" n trúng tôi, còn có mấy nha đầu khác, mấy nha đầu kia tôi đã không nhá "› ná" •i tên, há " vui váº" nhận sá "± chá" n lá "±a, Không lâu sau lại không chá" ‹u ná "•i nhá" ¯ng cuá "™c huấn luyá" ‡n đáng sá "£ nên bá"  trá "‘n, há"  đương nhiên không có cách nào chạy đi, mà tôi cÅ©ng không còn gặp há " ná" ¯a. Sư phá "¥ dùng tính mạng cá" §a há ", dạy dá" — nhá "¯ng ngưá" i á "Ÿ lại như chúng tôi má" ™t đạo lý: Chá "‰ có chết, không có trá" ‘n. Thá "±c tế, mấy đá" ©a con gái chá " đá" £i đưá "£c thá" ±c sá "± rất ít, mà thậm chí ngay cả tôi há"  cÅ©ng không gặp đưá "£c, má" i ngưá "i đưá" £c huấn luyá "‡n tá" " nhá"  sẽ bá "‹ tách ra, tôi há" c tiên pháp (*cách dùng roi) má "™t năm, còn há" c cầm ká "³ thư há" a, vá " sau sư phá" ¥ phát hiá "‡n tôi giá" i thật, đá "•i lại đá" ƒ tôi luyá "‡n tập tiá" …n thuật, đây là má "™t quyết đá" ‹nh sáng suá "‘t, tôi yêu vÅ© tiá" …n, chúng cÅ©ng bạn cùng tôi sá "‘ng trá" n kiếp sá "‘ng sát thá" §. Tôi biết sư phá "¥ rất hài lòng vá" ›i tôi, thầy luôn nói tôi tiến tá "›i chá" ‹u há "c, vá"  sau tất có thá "ƒ giúp bá" ‡ hạ phân ưu giải nạn. Thầy nhất đá "‹nh không ngá" , tôi cá "‘ gắng liá" u mạng như vậy, chính là vì trong bá "‡ hạ thầy nhắc đến. Tôi muá" ‘n tiếp cận chàng, dùng phương thá "©c duy nhất tôi có đá" § khả năng. Hi sinh má "™t chút, thì có sao đâu? Tôi mưá" i tuá "•i lần đầu đá" ™ng thá "§ giết ngưá" i, đó là má "™t tên thích khách mưu toan chui vào cung trong, tôi dùng má" ™t tên bắn trúng đầu thích khách, hắn bá "—ng dưng cá" ©ng ngắc, máu tươi chảy ra, tôi đá "©ng trên tưá" ng rào, nhìn huyết dá "‹ch tràn ra, vậy mà cÅ©ng không cảm thấy sá" £ hãi, chá "‰ cảm thấy hưng phấn. Tôi nghÄ©, tất cả đá" u là tôi làm, chàng sẽ ngá "£i khen tôi thế nào. Chuyá" ‡n khác tôi cÅ©ng không lạ, tôi chá "‰ mong có thá" ƒ nhìn mặt chàng má "™t lần, không cần gần bao nhiêu, chá" ‰ cần có thá "ƒ tá" " xa nhìn má" ™t chút vậy thôi, tôi liá "n thá" a mãn. Mà chắc cao xanh thương hại tôi, sư phá "¥ vậy mà lại thật sá" ± dẠ"n tôi đi gặp chàng. HÆ¡n ná" ¯a, gần như vậy, tôi bèn quá "³ gá" ‘i bên chân chàng, chung quanh là mùi gá "— trầm hương dá" … ngá "­i, nghe nói mùi gá" — trầm hương thế này, chá "‰ á" Ÿ cá "±c nam có, giá trá" ‹ ngàn vàng, thá "© này cho chàng dùng là cá" ±c kì xá "©ng đôi, cÅ©ng chá" ‰ có thá "ƒ là chàng dùng thôi. Sư phá" ¥ bẩm báo chuyá "‡n tôi làm, thầy má" Ÿ miá "‡ng, giá" ng rất quạnh quẽ, lại mang theo ý cưá "i: “Má" ›i mưá "i tuá" •i? Thật sá "± là khó lưá" ng, huá "‘ng chi còn là má" ™t cô bé. Má "™t tiá" ƒu cô nương mưá "i tuá" •i, lại giết đưá "£c má" ™t thích khách...! Phương Cá "‘c, ngươi thật sá" ± là có bản lÄ©nh. ” Sư phá "¥ cúi đầu nói: “Là đá" ©a bé này mình có bản lÄ©nh. ” Chàng như cưá "i cưá" i, nói: “á "ªm, tên nó là gì? ” Tôi đã quên sư phá" ¥ trả lá "i thế nào, bá" Ÿi vì đến giá ", tôi đã quên tôi tính danh vá" ‘n có. Ban sÆ¡ tôi có má "™t cái tên, vá"  sau lúc tiến cung, đá "•i má" ™t lần, lúc bá "‹ sư phá" ¥ chá "n, lại đá" •i má "™t lần ná" ¯a. Bây giá ", tôi tên Khúc Má" ‹. Tôi chá "‰ nhá" › rõ năm đó chàng nói: “Bình thân đi. ” Sau đó tôi và sư phá "¥ đá" ©ng lên, tôi rá "‘t cá" ¥c có cÆ¡ há "™i trông thấy chàng. So vá" ›i dáng vẠ" đẹp mắt nhất tôi có khả năng tưá" Ÿng tưá "£ng, chàng còn đẹp  mắt hÆ¡n. Tôi tên gì, thì liên quan gì đâu? Chàng muá" ‘n tôi là ai, tôi chính là kẠ" đó. Cho dù rất lâu sau đó, tôi má" ›i biết đưá "£c hàm nghÄ©a cá" §a cái kia tên. Khúc Má "‹, thú mai*. *[曲魅; Khúc Má" ‹] đá "c là / qÅ" mèi/; [娶梅; thú mai] đá "c là / qǔ méi/; nghÄ©a là “cưá" ›i mai”. Hai tá "" này khác nhau á "Ÿ thanh đá" c. Chàng lại dùng tên tôi, đá "ƒ ká" · niá "‡m ngưá" i chàng yêu chân chính. Cô ta thích hoa mai, chàng đã tá "" ng tặng má "™t bó hoa mai to cho cô ta, ấy cÅ©ng là chuyá" ‡n xảy ra khi tôi vẠ"n còn nÆ¡m ná" ›p lo sá "£ làm viá" ‡c dưá "›i tay ma ma trong cung, quá khá" © cá "§a chàng tôi chưa tá" "ng tham dá" ±, mà ngay cả tương lai, cÅ©ng khó mà xâm lấn, chá "‰ vì cô ta. Há" ©a Bích Chiêu. Gặp chàng rá "“i, đá" ™ng lá "±c cá" §a tôi càng ngày càng đá "§, chá" ‰ hi vá "ng mình có thá" ƒ có nhiá "u cÆ¡ há" ™i lập công hÆ¡n, đáng tiếc tuá "•i tôi rá" ‘t cuá "™c là nhá"  quá, vẠ"n phải đi theo sư phá" ¥ há "c võ công. Sư phá" ¥ thông minh nhanh trí, nhìn ngay ra ý nghÄ© cá "§a tôi, thầy như má" ™t ngưá "i phá" ¥ thân hòa ái há "i tôi: “Con thích Hoàng thưá" £ng à? ” Khi đó phải chăng tôi ngưá "£ng ngùng, gật đầu như má" —i má "™t thiếu ná" ¯ má "›i biết yêu: “Dạ! ” Nhưng mà sư phá" ¥ lại cho tôi má "™t bạt tai. “Bất ká" ³ má "™t ná" ¯ tá "­ nào trên thế gian, không nên thích nhất, chính là Hoàng thưá" £ng. Huá "‘ng chi, con còn là ám vá" ‡ cá "§a Hoàng thưá" £ng! ” trưá "›c đó mặc dù sư phá" ¥ cÅ©ng nghiêm khắc, song là lần đầu trông dá "a ngưá" i như thế. Tôi đăm đăm nhìn sư phá "¥, lúc nhất thá" i không nên lá "i má" ™t câu nào. Sư phá "¥ lại nén giận, nói: “Con phải nhá" › ká "¹, con tuyá" ‡t đá "‘i không thá" ƒ thích Hoàng thưá "£ng. Nếu còn còn cần mạng, nếu con còn muá" ‘n bảo vá "‡ Hoàng thưá" £ng. ” Tôi rất không hiá "ƒu, tôi thích Hoàng thưá" £ng, và tôi bảo vá "‡ Hoàng thưá" £ng, có gì xung đá "™t? Chẳng lẽ không phải tôi thích Hoàng thưá" £ng, má "›i có thá" ƒ càng cá "‘ gắng bảo vá" ‡ Hoàng thưá "£ng sao? Khi đó mặc dù tôi nghi hoặc, lại ngại sư phá" ¥ trông quá má "©c đáng sá" £, chá "‰ có thá" ƒ làm bá "™ đá" “ng ý. Nhưng tôi thích, làm sao có thá "ƒ nói không có là không có. Tá" " đó vá"  sau, tôi càng khắc khá "•, cÅ©ng tấp nập lập công, rá" ‘t cá "¥c, tôi có thá" ƒ đến gần chàng, mặc dù chá "‰ là á" Ÿ ngoài phòng, á "Ÿ má" ™t nÆ¡i cách chàng hÆ¡i xa, nhưng cÅ©ng tá "‘t hÆ¡n trưá" ›c đó rất rất nhiá "u. Lúc tôi á" Ÿ bên ngoài phòng, có thá "ƒ tưá" Ÿng tưá "£ng dáng chàng nói chuyá" ‡n vá "›i ngưá" i khác trong thư phòng, nhất đá "‹nh nghiêm túc lại nghiêm túc, như khi ngá" £i khen tôi lần ấy, uy nghiêm, nhưng nhu hòa, chàng có khí chất bẩm sinh khiến ngưá "i ta e ngại, lại váº" n trông ra là má "™t ngưá" i rất dá "‹u dàng. Lúc nào, tôi má" ›i có thá "ƒ trông thấy sá" ± dá "‹u dàng chân chính cá" §a chàng nhá "‰? Tôi vá" ‘n là nghÄ© như vậy, tưá "Ÿng tưá" £ng chàng nhu hòa cưá "i má" ™t tiếng, sẽ trông thế nào. Nhưng tôi không ngá ", rất nhanh là tôi đưá" £c nhìn thấy, nhưng lại là chàng vá "›i má" ™t cô gái khác. Tôi biết, chàng có má "™t Hoàng hậu, là chàng mang tá" ›i tá "" dân gian, bá "Ÿi vì cô gái này, Hoàng thưá" £ng thậm chí bá "‹ mấy đại thần đàm tiếu rất nhiá" u, lúc tôi nghe đưá "£c ít chuyá" ‡n này, liá "n nghÄ©, hẳn chàng yêu ná" ¯ nhân kia, không thì cÅ©ng sẽ chẳng chá "‹u áp lá" ±c mang cô ta trá "Ÿ vá" , còn phong cô ta là Hoàng hậu. Nhưng...! Đế vương chẳng phải đá "u là đa tình, lại không chung tình sao? Không phải chàng sắp cần nạp phi sao? Chàng và Hoàng hậu bên nhau đã nhiá" u năm như vậy, chẳng lẽ không nên lãnh đạm vá "›i nhau đến má" ©c không chá "‹u ná" •i sao? Nhưng tôi không ngá " tôi đoán sai toàn bá" ™. Hoàng hậu không ra ngoài, rá "‘t cá" ¥c có má "™t lần cô ta có mặt á" Ÿ Quá "³nh Lâm yến năm đó, mặc trưá" ng bào chính thá "©c, treo trên mặt ná" ¥ cưá "i, tôi không nhìn ra tuá" •i cá "§a cô ta, cô ta như tiá" ƒu cô nương, ngá "“i xuá" ‘ng bên ngưá "i Hoàng thưá" £ng. Hoàng thưá "£ng mặt ngoài không nhìn cô ta, lại sẽ sàng cầm tay cô ta dưá" ›i vạt áo, cô ta cưá "i liếc mắt nhìn Hoàng thưá" £ng, im lặng không lên tiếng nắm lại, khóe miá "‡ng hai ngưá" i đá "u mang ná" ¥ cưá "i như có như không, lại không phải vì ánh đèn đầy ngá" £p phòng hôm đó, không phải vì hai trạng nguyên Long, Cá "‘ năm đó, mà là vì nhau. Vì đôi bàn tay giao nhau ấy, lần đầu tiên tôi hận tôi vì đưá" £c sư phá "¥ huấn luyá" ‡n mà có thá "ƒ nhìn thấy rõ tá" " xa như vậy. Sau đó là má" i rưá "£u, Hoàng thưá" £ng và Hoàng hậu kính hai vá "‹ Trạng Nguyên và bách quan theo thá" © tá "±, Hoàng thưá" £ng lại lập tá "©c rót đầy rưá" £u, hÆ¡i nghiêng đầu, nâng chén vá "›i Hoàng hậu, mắt nhìn Hoàng hậu, ánh mắt so vá" ›i há "“ nưá" ›c sau lưng đưá "£c ánh sao chiếu đến còn dá" ‹u dàng hÆ¡n. Hoàng hậu cưá "i má" ™t tiếng, cÅ©ng rót rưá "£u, lập tá" ©c uá "‘ng má" ™t hÆ¡i cạn sạch. Giá "¯a hai ngưá" i ăn ý vô cùng, như không ai chen vào lá "t ná" •i, tôi chá "‰ nhìn, đã cảm thấy trong lòng tá" "ng cÆ¡n đau đá" ›n, ngưá "i tôi yêu và ngưá" i khác ân ái vô cùng, mà tôi lại không thá "ƒ không trÆ¡ mắt nhìn —— thậm chí, có lẽ căn bản chàng không nhá" › tôi có tá "“n tại, không biết tâm ý cá" §a tôi nóng bá "ng như vậy. Tôi chú ý tá" ›i tay Hoàng hậu, mưá "i ngón thon thả, xem ra chính là đưá" £c Hoàng thưá "£ng nuôi trong là cÆ¡m ngon áo đẹp yêu thương chiá" u chuá "™ng, mà tôi thì sao? Tôi nhìn vết chai thật dày trên tay mình, còn cả vết sẹo trên mu bàn tay, ngay cả cưá" i cÅ©ng cưá "i không ná" •i. Dung mạo cá "§a cô ta cÅ©ng đẹp mắt, không phải dung mạo khuynh quá" ‘c khuynh thành gì, nhưng cặp mắt kia lại sáng lóng lánh, không nhìn ra tuá "•i, thảng như chá" ‰ má "™t thiếu ná" ¯ ngây thÆ¡ má "›i vào đá" i, không nhuá "‘m bá" ¥i trần, lúc cưá "i lên, híp thành má" ™t vầng trăng cong cong, chá "‰ nhìn thôi cÅ©ng khiến tâm trạng ngưá" i ta tá "‘t lên. Mà tôi trải qua nhiá" u giết chóc như vậy nhiá "u máu tươi như vậy...! Sá" ›m có đôi mắt chẳng biết thoạt nhìn là tang thương lại đáng buá "“n như thế nào. Làn da cá" §a cô ta rất trắng, da trắng nõn nà cÅ©ng không khoa trương má "™t chút nào, mà tôi trải qua dầm mưa dãi nắng, làn da đen đúa mà thô ráp. Tôi so sánh tá" "ng điá" u tá "" ng điá "u vá" ›i cô ta, lòng càng ngày càng lạnh, cảm giác ghen ghét kia, cÅ©ng càng ngày càng mãnh liá "‡t. Dá" ±a vào đâu, dá "±a vào đâu thá" © tôi liá "u mạng muá" ‘n có đưá "£c, cô ta tùy tiá" ‡n là có đưá "£c luôn? Tôi muá" ‘n Hoàng thưá "£ng liếc tôi má" ™t cái, muá "‘n đến hao mòn, bất chấp nguy hiá" ƒm đến tính mạng. Mà cô ta, cô ta không làm gì, chá "‰ là ngá" “i á "Ÿ đó say mê xem đám ngưá" i trên sân khấu, ánh mắt Hoàng thưá "£ng sẽ không há"  dá "‹ch chuyá" ƒn khá "i ngưá" i cô ta! Tôi không cam tâm. Tôi chưa tá "" ng minh xác cảm nhận đưá "£c sá" ± tá "“n tại cá" §a “Đá "‘ ká" ‹â€ như vậy, giá "‘ng má" ™t cây gai, đâm thật sâu vào trong tim tôi, trong mắt cá "§a tôi. Dá" ±a vào đâu? Rá "‘t cuá" ™c dá "±a vào đâu? Tôi nhìn chằm chặp ná" ¯ nhân kia, tay cÅ©ng nắm thật chặt, má "™t khắc sau, có ngưá" i gõ đầu cá "§a tôi má" ™t cái, sau đó là giá "ng sư phá" ¥ nhàn nhạt: “Có gặp nguy hiá "ƒm đâu, con khẩn trương như vậy làm cái gì, vá" "a rá" “i đầu con suýt chút ná "¯a là ná" • ra. ” Tôi giật nảy mình, nhìn vá " phía sư phá" ¥, tôi tá "± nhận là võ công đã  tá" ‘t lên rất nhiá "u, nhưng mà sư phá" ¥ yên lặng đi đến bên cạnh tôi, vậy mà tôi không cảm nhận đưá "£c gì, võ công cá" §a sư phá "¥ thá" ±c sá "±...! sâu không thá" ƒ lưá "ng. “Sư phá" ¥. ” Tôi cúi đầu xuá "‘ng. Sư phá" ¥ nhìn tôi má "™t cái, khẽ thá" Ÿ dài, nói: “Ta nói rá "“i, đá" "ng thích ngưá" i con không nên thích. ” Tôi không có trả lá "i. Vì sao? Vì sao cô ta có thá" ƒ công khai ngá "“i á" Ÿ bên cạnh chàng, thích chàng, cÅ©ng đưá "£c chàng thích như thế. Mà tôi, lại ngay cả quyá" n đá "ƒ thích, cÅ©ng không có? Tôi vá" ‘n cho là, có thá "ƒ chiếu cá" ‘ Hoàng thưá "£ng, chính là vinh quang lá" ›n nhất, ai ngá " lại không phải như thế, khi tôi lập công hiá" ƒn hách, danh tá "± gần như chá" ‰ sau sư phá "¥, tôi bá" ‹ phái đi bảo vá "‡ Hoàng hậu. Tôi không thá" ƒ tin ná "•i. Nhưng sư phá" ¥ lại nói vá "›i tôi, lúc trưá" ›c thậm chí có mấy lần Hoàng thưá "£ng muá" ‘n cho sư phá "¥ đi bảo vá" ‡ Hoàng hậu, chá "‰ là dù sao nam ná" ¯ khác biá "‡t, thá" ±c sá "± không tiá" ‡n. Cho nên má "›i bảo sư phá" ¥ chá "n lá" ±a mấy ná "¯ ám vá" ‡ trong đám cung ná "¯ nhá" . Bây giá " tôi là ưu tú nhất, nên phải đi bảo vá" ‡ Hoàng hậu. Tôi bá "—ng nhiên rất muá" ‘n cưá "i. Ra, ngay cả bản lÄ©nh tôi váº" n lấy làm kiêu ngạo, thân phận trông như thì nặng, cÅ©ng đá "u bá" Ÿi vì ná "¯ nhân kia? Ý nghÄ©a sá" ± tá "“n tại cá" §a tôi, ngày qua ngày vất vả luyá "‡n tập cá" §a tôi, sá "± ưu tú sau khi nếm tận sinh tá" ­ cá "§a tôi... CÅ©ng chẳng phải giá" ‘ng chính tôi cho rằng, là vì chàng. Mà là vì Hoàng hậu? Khoảnh khắc ấy thậm chí tôi rất muá "‘n khóc, tôi muá" ‘n há "i trá" i, nếu quả thật có thần minh, sao thần minh phải tra tấn tôi đến bưá "›c này? Hết lần này tá" ›i lần khác tôi bá "‹ ép phải nhận ra sá" ± nhá " bé cá" §a tôi. Nhưng cho dù thá "‘ng khá" • như vậy, má "‡nh lá" ‡nh cá "§a chàng, tôi váº" n không thá "ƒ không chấp hành, tôi bắt đầu bảo vá" ‡ ná "¯ nhân tôi ghét nhất, hận nhất. Tôi ưá" ›c gì cô ta sẽ chết lập tá "©c, nhưng tôi phải bảo vá" ‡ cô ta, không thá "ƒ đá" ƒ cô ta bá "‹ thương má" ™t sá "£i tóc. Quá buá" “n cưá "i, ý trá" i trêu ngưá "i phải không? Tôi lại không ngoan ngoãn thuận theo ý trá" i! Bắt đầu bảo vá "‡ Hoàng hậu không bao lâu, tôi bèn nghÄ©, thật ra đá" ‘i vá "›i tôi mà nói, chưa chắc không phải là má" ™t chuyá "‡n tá" ‘t. Tôi cách cô ta gần nhất, biết ngưá "i biết ta, trăm trận trăm thắng, má" ™t ngày nào đó, tôi có thá "ƒ kéo cô ta xuá" ‘ng cái hậu vá "‹ này, cÅ©ng đuá" •i ra khá "i tim Hoàng thưá" £ng. HÆ¡n ná "¯a...! Hoàng thưá" £ng và cô ta thân mật, cÆ¡ há "™i tôi có thá" ƒ nhìn thấy Hoàng thưá "£ng, cÅ©ng tăng nhiá" u, mặc dù há " đá" u thưá "ng trong điá" ‡n, mà tôi chá "‰ có thá" ƒ á "Ÿ bên ngoài, dù phÆ¡i nắng hay là dầm mưa. Nhưng lúc chàng ra vào, chính là lúc tôi hạnh phúc nhất. Hoàng hậu cÆ¡ há" “ không có chút nào sÆ¡ há "Ÿ nào, xem ra cô ta biếng nhác, cÅ©ng không ra ngoài, thá" ‰nh thoảng sẽ cùng Hoàng thưá "£ng xuất cung đi ra ngoài cung dạo chÆ¡i, nÆ¡i đi đến nhiá" u nhất là Lầu Như Ý, hai ngưá "i có thá" ƒ á "Ÿ đó đến trưa. Hoàng hậu biết y thuật, trong sân nhá"  trá "“ng mấy thảo dưá" £c không biết tên, sau khi tôi phát hiá "‡n cô ta biết y thuật, không biết xuất phát tá" " tâm lý gì, cÅ©ng bắt đầu há" c y thuật. Tôi nghÄ©, nếu như Hoàng thưá "£ng thích ngưá" i như cô ta, có phải là tôi càng tiếp cận cô ta, khả năng đưá "£c Hoàng thưá" £ng thích lại càng lá "›n? Tôi phải cá" ‘ gắng biến thành ngưá "i tôi chán ghét, điá" u này thá "±c sá" ± có chút buá "“n cưá" i, nhưng...! Nếu như là vì ngưá "i tôi thích, có gì không đưá" £c chá "©. Bản thân tá" " khi bắt đầu bảo vá" ‡ Hoàng hậu đến nay, sư phá "¥ thưá" ng tâm sá "± cùng tôi, nói đơn giản là gì mà đá" "ng bảo vá" ‡ Hoàng hậu giá "‘ng như bảo vá" ‡ Hoàng thưá "£ng, gì mà đá" "ng vì tư tâm cá" §a chính mình nhìn thấy Hoàng hậu bá "‹ thương rá" “i cá "‘ ý không ra giải cá" ©u. Thầy nói nếu như Hoàng hậu bá "‹ thương, tôi tuyá" ‡t đá "‘i không đưá" £c sá "‘ng yên lành. Mặc dù mặt ngoài tôi ngại sư phá" ¥ phiá "n, ká" ³ thật má "—i má" ™t câu sư phá "¥ nói đá" u nói vào tâm khảm tôi, tôi hi vá "ng cô ta chết đi, thế thì tôi...! cÆ¡ há" ™i cá "§a tôi sẽ lá" ›n hÆ¡n rất nhiá "u. Tôi bái nhập sư phá" ¥, biá "ƒu cảm cá" §a sư phá "¥ rất ít, sư phá" ¥ trong mắt cá "§a tôi, luôn luôn lÆ¡ lá" ­ng không cá "‘ đá" ‹nh, có đôi khi sẽ bá "—ng nhiên ná" •i giận, có đôi khi sẽ bá "—ng nhiên rất cao há" ©ng, rõ ràng tuá "•i không khác Hoàng thưá" £ng lắm, nhưng có lẽ là vì ám vá "‡ quá cá" ±c khá "•, trông thầy già hÆ¡n Hoàng thưá" £ng má "™t chút. NgÅ© quan sư phá" ¥ bình thưá "ng không có gì lạ, chiá" u cao trung đẳng, thầy đá "©ng bên cái cây, thì như má" ™t cái cái cây khác, bÆ¡i trong nưá "›c, như má" ™t con cá, núp á "Ÿ góc tưá" ng, thì giá "‘ng má" ™t viên gạch ngói. Chá "‰ có lúc nhá" , tôi má "›i tràn ngập sùng bái vá" ›i sư phá "¥, sau khi lá" ›n lên, cÅ©ng không có quá nhiá "u tình cảm. Tôi biết sư phá" ¥ đá "‘i vá" ›i tôi thật ra là rất tá "‘t, thầy ân cần dạy bảo, nói liên miên lải nhải, cÅ©ng chá" ‰ là vì đá "ƒ tôi cẩn thận, má" ™t lòng hảo tâm, tôi lại chá "‰ cảm thấy phiá" n. Lúc tôi trá "‘n trên tưá" ng nhìn Hoàng thưá "£ng, kiá" ƒu gì thầy cÅ©ng sẽ lặng yên không má "™t tiếng đá" ™ng nhảy đến sau lưng tôi, nói mấy chuyá "‡n cần chú ý, tôi luôn luôn đáp qua loa, thậm chí ngay cả đầu cÅ©ng không quay lại. Chá" ‰ cần Hoàng thưá "£ng á" Ÿ phía trưá "›c, vậy tôi nhất đá" ‹nh sẽ không quay đầu, vÄ©nh viá "…n, sẽ không quay đầu. Thá" ±c sá "± thay đá" •i, là sau khi Hoàng hậu tá "" trá "Ÿ vá"  tá "" Lầu Như Ý. Cô ta trông há "‘t hoảng, lúc ngá" “i má "™t mình, cau mày, than thá" Ÿ. Tôi không biết cô ta hạnh phúc như thế, còn có gì đá "ƒ phiá" n não, trong lòng tràn ngập khinh bá "‰ và khinh thưá" ng. Rá "‘t cá" ¥c có má "™t ngày, khi Hoàng hậu và Hoàng thưá" £ng đá "u trong điá" ‡n, tôi lặng lẽ trá "‘n á" Ÿ bên ngoài nhìn lén, nhưng lại sá "£ bá" ‹ phát hiá "‡n, chá" ‰ có thá "ƒ thoáng nhìn má" ™t tí, nhưng nhìn như này, khiến lòng tôi hạ xuá "‘ng thấp nhất —— hai ngưá" i bá "n há" , ôm ấp chặt nhau, như đá "i này sẽ không cần buông nhau ra ná" ¯a. Tôi không cam lòng muá "‘n nhìn rõ thêm chút ná" ¯a, lại bá "‹ sư phá" ¥ không biết xuất hiá "‡n tá" " nÆ¡i nào xách đi, mắng té tát má" ™t trận. Tôi há "¯ng há"  nghe sư phá "¥ giáo huấn, điá" u trong lòng nghÄ© đá "u là hình tưá" £ng vá "" a rá "“i há"  ôm nhau. Vá "‘n cho là rằng há"  như keo như sÆ¡n như thế, Hoàng hậu khẳng đá "‹nh lại sẽ á" Ÿ miết trong cung, ai ngá " không đưá" £c mấy ngày, Hoàng hậu bá "—ng nhiên muá" ‘n ra ngoài, mà lại lúc này không như trưá "›c, là Lầu Như Ý, mà đi hÆ¡i trấn Nham Khê hÆ¡i xa, là má" ™t tiá "ƒu trấn căn bản tôi chưa tá" "ng nghe qua. NÆ¡i đó là nÆ¡i á" Ÿ cá "§a sư phá" ¥ cá "§a Hoàng hậu. Tôi cÅ©ng nhất đá" ‹nh phải đi theo Hoàng hậu, nhưng lúc ấy tôi thật sá "± là có đá" § kiá "ƒu không muá" ‘n, luôn cảm thấy thế là cÆ¡ há "™i nhìn thấy Hoàng thưá" £ng lại giảm bá "›t, nhưng mà nhiá" u năm sau nhá "› lại, má" ›i phát hiá "‡n đó chính là bưá" ›c ngoặt nhân sinh cá "§a tôi, á" Ÿ trấn Nham Khê, ngưá "i tôi giết ngoài nhiá" ‡m vá "¥ đầu tiên, lại là má" ™t ông cá "¥ dần già đi, hoài niá" ‡m chuyá "‡n cÅ©, ông cÆ¡ há" “ không có bất ká "³ tính uy hiếp gì. Điá" u này khiến cả đá "i tôi không quên ná" •i, không thá "ƒ nói rõ là áy náy hay là đơn thuần khó lãng quên thôi. Mà cÅ©ng là lần này, khiến tôi có cÆ¡ há" ™i biến thành Mai phi, tôi rá "‘t cá" ¥c đã đưá "£c như nguyá" ‡n, tiếp cận chàng. Lần ấy, vá "‘n tôi theo thưá" ng lá "‡ á" Ÿ trên nóc nhà nhìn bá "‘n phía đá" ™ng tÄ©nh bảo vá "‡ Hoàng hậu, nhà cá" §a sư phá "¥ Hoàng hậu là nhà dân phá" • thông á "Ÿ Giang Nam, không thá" ƒ so vá "›i trong cung, mấy mảnh ngói kia dùng tí sá" ©c liá "n có thá" ƒ đá "ƒ há" Ÿ, bá "—ng nhiên tôi rất muá" ‘n biết Hoàng hậu và sư phá "¥ cô ta á" Ÿ chung như thế nào, lại nghÄ© sư phá "¥ tôi là má" ™t sư phá "¥ nghiêm khắc, nếu như sư phá" ¥ cá "§a cô ta hòa ái dá" … gần, thế chẳng phải là ngay cả sư phá "¥ cÅ©ng tá" ‘t hÆ¡n tôi? Càng nghÄ© càng không vui, tôi vẠ"n nhá" ‹n không đưá "£c trá" ™m lật mảnh ngói, nhìn trá "™m chuyá" ‡n có liên quan đến Hoàng hậu, vậy mà khiến tôi sinh ra chút hưng phấn. Nhưng mà, sau đó điá "u tôi nghe lại làm cho tôi kinh ngạc vô cùng. Tá" ™c Giáng Má "¥c? Dì Ngô? Công chúa? Báo thù...? Vậy mà tôi lại nghe đưá" £c bí mật lá "›n đáng sá" £ như vậy. Sau khi khiếp sá "£, trong đầu tôi cấp tá" ‘c hình thành má "™t kế hoạch, tôi cắn chặt bá"  môi cá "§a mình, lấy vÅ© tiá" …n, giá "¯ chặt trên tay. Chá"  Hoàng hậu và sư phá "¥ cá" §a Hoàng hậu ra khá "i phòng, đi vào trong viá" ‡n rá "“i, tôi kéo dây cung ra, vÅ© tiá" …n nhắm chuẩn vào sư phá "¥ cá" §a Hoàng hậu. Cho dù mặt mÅ©i tôi toàn là má "“ hôi, cÅ©ng không thay đá" •i đưá "£c kế hoạch cá" §a tôi, cho dù tôi luôn luôn trầm á "•n không sá" £ hãi, toàn thân đá "u đang đấu tranh. Đây là tôi cÆ¡ há" ™i duy nhất! Chá "‰ có buông tay đánh cưá" £c má "™t lần! Bá" ™p má "™t tiếng, vÅ© tiá" …n nháy mắt bèn đâm vào trên sư phá "¥ cá" §a Hoàng hậu, Hoàng hậu và sư huynh cô ta mau chóng nhìn chá "— tôi, tôi xoay ngưá" i má "™t cái, né nhanh như vÅ© tiá" …n tôi bắn ra. Bá "n há"  không có đuá "•i theo, nhưng tôi váº" n chạy suá "‘t đưá" ng, má "“ hôi làm mÆ¡ há" “ tầm mắt cá "§a tôi, ngày tam phá" ¥c, tôi lại rét run toàn thân. Tôi thành công rá "“i, tôi thành công rá" “i. Tôi vẠ"n an á" §i mình, cá "‘ gắng bình phá" ¥c cảm xúc, má "™t lát sau, tôi lại vá" ¥ng trá "™m lui vá"  nóc nhà bá "n há" , nghe lén cuá "™c đá" ‘i thoại cá "§a bá" n há ", dì Ngô kia khăng khăng là ngưá" i hoàng thưá "£ng phái tá" ›i, bà ta lại nói đúng má "™t ná" ­a rá "“i, tôi quả là Hoàng thưá" £ng phái tá "›i, nhưng lại là đến bảo vá" ‡ há ". Nhưng dù như thế nào, tôi thành công rá" “i, tôi nhìn thấy trên khuôn mặt luôn luôn vô ưu vô lá "± cá" §a Hoàng hậu, xuất hiá "‡n biá" ƒu cảm thá "‘ng khá" • và phẠ"n ná" ™, cô ta nằm bên cạnh thi thá "ƒ sư phá" ¥ cô ta mà thút thít, bá "™ dáng như năm đó tôi nằm trên giưá" ng khóc sau khi bá "‹ ma ma đánh  Tôi lại có khoái cảm trả thù, cô ta rá" ‘t cá "¥c hưá" Ÿng thá "¥ đưá" £c thá "‘ng khá" • giá "‘ng như tôi. Xác đá" ‹nh cô ta đã tràn ngập thù hận, thậm chí quyết đá "‹nh báo thù rá" “i, tôi lập tá "©c ra roi thúc ngá" ±a, trá "Ÿ lại hoàng cung. Sư phá" ¥ thấy tôi giật nảy cả mình, chá "‰ há" i tôi Hoàng hậu sao không có trá "Ÿ vá" , tôi không đá "ƒ ý sư phá" ¥, má "™t má" ±c yêu cầu gặp Hoàng thưá "£ng, sư phá" ¥ không lay chuyá "ƒn đưá" £c tôi, đành phải dẠ"n tôi đi gặp Hoàng thưá" £ng. Lần ná "¯a đá" ©ng trưá "›c mặt chàng thế này, tôi phong trần má" ‡t má "i, toàn thân là má" “ hôi bẩn, tôi lại không cảm thấy quẠ"n bách. Tôi trá" ±c tiếp quá "³ xuá" ‘ng, nói: “Hoàng thưá "£ng, thuá" ™c hạ đáng tá "™i chết. ” Giá" ng Hoàng thưá "£ng lạnh lùng nói: “Hoàng hậu đâu? ” Chàng quả chá" ‰ biết lo lắng cho Hoàng hậu! Tôi nói: “Thuá "™c hạ đã giết sư phá" ¥ cá "§a Hoàng hậu. ” Hoàng thưá" £ng và sư phá "¥ cùng im lặng, má" ™t lát sau, Hoàng thưá "£ng như đang cá" ‘ gắng đá "ƒ cho mình không tá" ©c giận, nói: “Vì sao? ” “Bá "Ÿi vì...! Bá" Ÿi vì thuá "™c hạ không nhá" ‹n đưá "£c nên nghe lén cuá" ™c nói chuyá "‡n cá" §a Hoàng hậu và sư phá "¥ cá" §a Hoàng hậu, tôi nghe thấy há " nói, Hoàng hậu là công chúa Giáng Má" ¥c, sư phá "¥ Hoàng hậu luôn biết chuyá" ‡n này, ông ta cá "‘ ý đá" ƒ Hoàng hậu và Hoàng thưá "£ng yêu nhau, trá" Ÿ thành Hoàng hậu, chính là đá "ƒ có thá" ƒ báo thù. ” Tôi má "™t má" ±c cung kính nói. Hoàng thưá "£ng không nói gì, tôi không chắc đưá" £c chàng có tin hay không, nhưng tôi biết, tôi tuyá "‡t không thá" ƒ nói lá "i xấu xa dÆ¡ bẩn, không thì chàng tuyá" ‡t đá "‘i không tin. Tôi không thá" ƒ làm gì khác hÆ¡n là tiếp tá "¥c nói: “Nhưng Hoàng hậu hình như luôn không biết rõ tình hình, biết đưá" £c chuyá "‡n này hết sá" ©c thá "‘ng khá" •, nói không muá "‘n báo thù, nhưng sư phá" ¥ cá "§a Hoàng hậu hùng há" • vô cùng, má "™t má" ±c buá "™c nàng ấy báo thù...! Tôi...! Tôi không đành lòng thấy Hoàng hậu đau khá" • giãy dá "¥a, nhất thá" i xúc đá "™ng, lại... ” Chúng tôi chá"  thật lâu, rá "‘t cá" ¥c nghe thấy giá "ng Hoàng thưá" £ng: “Ngươi thật sá "± là xúc đá" ™ng. Đã vậy, lãnh cái chết đi. ” Cái gì?! Tôi má "Ÿ to hai mắt nhìn. Chết? Vậy mà bá" Ÿi vì tôi giết sư phá "¥ cá" §a Hoàng hậu, bèn đá "ƒ tôi chết? Mà sư phá" ¥ cá "§a Hoàng hậu đã bá" ‹ tôi đã đặt điá "u uy hiếp như thế...! Vì sao? Tôi không thá" ƒ tin nhìn Hoàng thưá "£ng, Hoàng thưá" £ng lại lạnh lùng nói: “Không biết vì sao ngươi phải chết hả? Hoàng hậu và sư phá "¥ nàng tình như cha con, ngươi lại tùy tiá" ‡n giết chết sư phá "¥ cá" §a Hoàng hậu, đây là má "™t, Hoàng hậu còn á" Ÿ trấn Nham Khê, ngươi chá "‰ má" ™t mình ra roi thúc ngá "±a trá" Ÿ vá ", đây là hai. ” Vậy là bá" Ÿi vì vậy? Kế hoạch tôi cho rằng gần như đã hoàn má "¹, quả thá" ±c như trò cưá "i. Bá" —ng nhiên có ngưá "i quá" ³ gá "‘i bên cạnh tôi, vậy mà là sư phá" ¥, thầy nặng ná " mà dập đầu ba cái nói: “Hoàng thưá" £ng, con bé rá "‘t cuá" ™c còn quá nhá ", không hiá" ƒu chuyá "‡n, thuá" ™c hạ vì Hoàng thưá "£ng ngưá" i trung thành hÆ¡n mưá "i năm, chá" ‰ mong má "™t mắt lưá" ›i, cho nó má "™t con đưá" ng sá "‘ng. ” Hoàng thưá" £ng nói: “TrẠ"m còn chưa nói đến ngươi ——đá" “ đá "‡ đắc ý nhất ngươi dạy dá" — ra, vậy mà lại lá "— mãng như thế! ” Sư phá" ¥ nói: “Vâng, thuá "™c hạ đáng chết. Muá" ‘n trá "" ng phạt thế nào thuá "™c hạ đá" u chá "‹u! Lần này quả nó phạm sai lầm, nhưng cÅ©ng là má" ™t lòng vì Hoàng thưá "£ng, vì VÅ© quá" ‘c ạ. Nếu như ngưá "i ban chết nó, khó tránh khá" i sẽ không khiến lòng ám vá "‡ khác băng giá. ” Tôi biết sư phá" ¥ trung tâm vá "›i hoàng thưá" £ng bao nhiêu. Hoàng thưá "£ng im lặng má" ™t lát, rá "‘t cá" ¥c vẠ"n là nói: “Các ngươi lui xuá" ‘ng trưá "›c đi. ” Tôi biết tôi không phải chết ná" ¯a. Sư phá "¥ dáº" n tôi rá "i đi, suá" ‘t đưá "ng trầm mặc, cách thư phòng rất xa rá" “i, thầy má "›i quay đầu, nhìn tôi, ánh mắt như hàn băng: “Tại sao con phải làm như thế? ” Sư phá" ¥ luôn nghiêm khắc vá "›i tôi, nhưng khẩu khí băng lãnh thế này, quả là lần thá" © nhất. Tôi khẽ cắn môi, nói: “Con vì Hoàng thưá "£ng mà con thích. ” Sư phá" ¥ nói: “Quá "³ xuá" ‘ng. ” Tôi quá "³ gá" ‘i trên mặt đất lạnh băng, roi sư phá "¥ sau má" ™t khắc liá "n đánh đến, tôi căn bản không cảm thấy đau nhá" ©c, tôi đã lấy lại tinh thần, nghÄ© tôi bưá "›c rất nhiá" u bưá "›c đến thành công rá" “i, không khá "i muá" ‘n cưá "i. Sư phá" ¥ còn nói: “Ta nói rá "“i, đá" "ng thích ngưá" i không nên thích! ” “Vậy đâu là ngưá "i nên thích, ai là ngưá" i không nên thích đây ạ? ” Tôi cắn răng nói. Sư phá "¥ nói: “Hoàng thưá" £ng, chính là ngưá "i con không nên thích! ” Vậy à? Tôi không cảm thấy như vậy. Tôi sinh ra chính là nên thích chàng. Tôi vá" "a chá"  đá "£i Hoàng hậu trá" Ÿ vá " tá" " trấn Nham Khê, vá" "a xin nhá"  má "™t ná" ¯ ám vá "‡ khác thay tôi mang lấy má" ™t chút dưá "£c liá" ‡u. Cô ấy và tôi là huấn luyá "‡n ra tá" " cùng nhóm, nhưng cô ấy khác tôi, võ công cá" §a cô ấy cÅ©ng không tá "‘t, lại có má" ™t bàn tay dá "‹ch dung xuất thần nhập hóa, tôi muá" ‘n hoàn thành má "¥c tiêu cá" §a tôi, nhất đá "‹nh phải dá" ±a vào cô ấy. Tá "" khi tôi xác đá "‹nh kế hoạch cá" §a tôi, tôi bèn cá "‘ ý quan sát bá" ™ dáng cá "§a Hoàng hậu, thậm chí lá" i nói cá "§a cô ta, song cô ta rất phá" • thông, trá "" thích cưá "i và ngẩn ngưá" i, luôn trông biếng nhác, cái này cÅ©ng không khó. Hoàng hậu vá " trấn Nham Khê rá" “i, tôi không chút do dá "± mặc nguy hiá" ƒm tính mạng đi nghe lén, nhưng mà không khác tôi dá "± liá" ‡u lắm, chàng cÅ©ng không nguyá "‡n ý trách cá" © Hoàng hậu trưá "›c mắt vá" ›i chàng mà nói, đã sắp phản bá "™i chàng, dù thá" ±c tế Hoàng hậu cÅ©ng không muá "‘n phản bá" ™i chàng, tôi vẠ"n cảm thấy hết sá" ©c ghen tá "µ. Mà Hoàng hậu cho rằng là Hoàng thưá" £ng sai sá "­, trách cá" © đá "§ kiá" ƒu, Hoàng thưá "£ng lại vì không muá" ‘n nhiá "u lá" i chuyá "‡n này vá" ›i Hoàng hậu, không nghe đưá "£c ý tá" © cá "§a Hoàng hậu, cÅ©ng căn bản không giải thích—— có lẽ bá"  qua tôi, chàng lưá "i nhắc đến tôi, huá" ‘ng chi lúc này, Hoàng thưá "£ng có khi cÅ©ng không biết, chá" ‰ cần chàng nói ra thá "© gì, Hoàng hậu bèn nhất đá" ‹nh sẽ tin. Giá " phút này đá" ‘i vá "›i Hoàng hậu, và sá" ± chá "‰ trích lên án cá" §a Hoàng hậu, bá "Ÿi vì lá" i tôi nói trưá "›c đó, chàng nhất đá" ‹nh cÅ©ng sẽ cho rằng là Hoàng hậu bá "‘i rá" ‘i vì bá "‹ phát hiá" ‡n kế hoạch. Năng lá "±c cá" §a tôi đương nhiên không đá "§ đá" ƒ há " sinh ra xa cách, nhưng thù nưá" ›c hận nhà, chuyá "‡n lá" ›n như vậy, giá "¯a há"  muá "‘n xảy ra vấn đá" , thá "±c sá" ± không khó. Kế hoạch cá "§a tôi, cuá" ‘i cùng đã tá "›i bưá" ›c cuá "‘i cùng. Tôi lặng lẽ chuyá" ƒn tá "›i má" ™t căn nhà nhá " trong núi, hoàn toàn thay đá" •i chính mình. Rút đi làn da đầy vết thương và vết chai cá "§a mình, trong thùng tắm lúc tôi đau đến ngất đi lại sá" ‘ng lại trong cÆ¡n đau nhá "©c, nghÄ©, trên đá" i này có lẽ không có gì có thá "ƒ thá" ‘ng khá "• hÆ¡n thế này, nhưng nghÄ© đến vá"  sau, dù là thá "© gì tôi cất giấu, sẽ biến thành tra tấn ngá" t ngào. Đá "•i da, đá" •i mặt, chá "‰ còn lại võ công, khi tôi lần ná" ¯a xuất hiá "‡n trưá" ›c mặt sư phá "¥, đầu tiên là thầy bất giác muá" ‘n hành lá "…, lại bá" —ng nhiên dá "" ng lại, không thá "ƒ tin nhìn tôi. Tôi rá" ‘t cuá "™c có chút cảm đá" ™ng, nói: “Sư phá "¥, thế này thầy cÅ©ng nhận ra con? ” Nói thá" ±c ra, có đôi khi tôi soi gương, cÅ©ng sẽ có mấy khoảnh khắc, cho rằng tôi là Hoàng hậu nương nương. Sư phá "¥ cắn chặt răng, nói: “Con đang làm gì vậy? Con biến mất lâu như vậy, chính là vì thế này? ” Tôi nói: “Vâng, con muá" ‘n biến thành bá "™ dáng chàng thích. Sư phá" ¥, Hoàng hậu không biết võ công, xin thầy, phế võ công cá "§a con! ” Sư phá" ¥ nói: “Phế bá " võ công cá" §a con? Ta giết con luôn! ” Kiếm sư phá "¥ ngay lập tá" ©c rÆ¡i xuá "‘ng, cuá" ‘i cùng lại dá "" ng trên cá "• cá" §a tôi, chá "‰ vạch ra má" ™t vết máu nhàn nhạt. Quả nhiên thầy không đành lòng. Tôi không biết sư phá "¥ đá" ‘i vá "›i tôi, rá" ‘t cuá "™c là tình cảm gì, là tình thầy trò thuần túy, hay là xen láº" n tình cảm khác...! Nhưng tôi chá "‰ biết, tình cảm tôi đá" ‘i vá "›i sư phá" ¥, còn lâu má "›i ká" ‹p tình tình nghÄ©a cá "§a tôi vá" ›i Hoàng thưá "£ng. Vì Hoàng thưá" £ng, tôi chá "‰ có thá" ƒ phá "¥ sư phá" ¥, chuyá "‡n này mặc dù thật sá" ± có lá "—i, nhưng cÅ©ng không thá" ƒ tránh đưá "£c. Sư phá" ¥ rá "‘t cuá" ™c thá "a mãn tâm ý cá" §a tôi, phế bá " võ công cá" §a tôi, ôm tôi đang yếu á "›t vào thư phòng cá" §a Hoàng thưá "£ng. Tôi rất má" ‡t má "i, rất muá" ‘n ngá "§, nhưng váº" n kiên trì, muá "‘n xem khi Hoàng thưá" £ng nhìn thấy tôi, sẽ phản á "©ng thế nào. Đầu tiên là bá" —ng nhiên má "Ÿ mắt, nhưng mà lập tá" ©c, chàng lại nhíu mày: “Đây là ai? ” So vá "›i sư phá" ¥, chàng còn phát hiá "‡n tôi không phải Hoàng hậu nhanh hÆ¡n, nhưng sư phá" ¥ là nhận ra tôi, chàng lại là bá "Ÿi vì quá má" ©c quen thuá "™c vá" ›i Hoàng hậu. Lòng tôi hÆ¡i lạnh đi, nhưng vẠ"n ráng chá" ‘ng đá "¡, nói: “Hoàng thưá" £ng, thuá "™c hạ là ám vá" ‡ đáng chết kia. ” Hoàng thưá "£ng nói: “Ngươi giày vò mình thành như vậy làm cái gì. ” Tôi nói không lưu loát: “Vì phân ưu cho Hoàng thưá" £ng. Thuá "™c hạ biết Hoàng thưá" £ng và Hoàng hậu có mâu thuẠ"n không thá" ƒ điá "u hòa, nhưng Hoàng thưá" £ng...! Tá "" đầu đến cuá "‘i không chá" ‹u nói chân tưá "›ng, phải không? Nhưng ngài cÅ©ng không thá" ƒ tùy Hoàng hậu làm càn? Biá "‡n pháp duy nhất, chính là tôi. Hoàng thưá" £ng có thá "ƒ lấy tôi làm cá" ›, trách cá "© Hoàng hậu, có thá" ƒ dùng tôi, đá "ƒ kiá" m chế Hoàng hậu...! Tôi biết Hoàng thưá "£ng đá" ‘i vá "›i Hoàng hậu là tình cảm thắm thiết, có lẽ không nhìn nhá" ¯ng ná "¯ nhân khác má" ™t chút nào, nên, khiến mình...! nhìn giá "‘ng Hoàng hậu như đúc. Hoàng thưá" £ng có hài lòng không? ” Tôi nghe thấy giá "ng cá" §a chính tôi, nhẹ nhàng, hèn má "n. Chàng im lặng má" ™t chá "‘c, có lẽ là có chút đá" ™ng lòng vá "›i đá"  nghá "‹ cá" §a tôi, nhưng cuá "‘i cùng chàng nói: “Nhưng giá" ng cá "§a ngươi và Hoàng hậu không giá" ‘ng má "™t chút nào. Ngươi lui ra đi, tÄ©nh dưá" ¡ng cho tá "‘t, đá" ƒ sư phá "¥ ngươi chiếu cá" ‘ ngươi. ” Đúng vậy nhá "‰...! giá" ng cá "§a tôi, khàn như thế, cho dù là bình thưá" ng, cÅ©ng lạnh như băng, hoàn toàn khác biá "‡t vá" ›i tiếng nói cá "§a Hoàng hậu. Nhưng mà thế này có gì khó đâu? Tôi dùng hết khí lá" ±c sau cùng, móc chá "§y thá" § bên hông ra, hung hăng hưá "›ng cắt đầu lưá" ¡i mình má "™t cái. Tôi đau đến ngất thẳng đi. Nhưng khi tá" ‰nh lại, tôi ngá "§ trong đại điá" ‡n tráng lá "‡, ná" ‡m dưá "›i thân, má" m như má "™t cÆ¡n má" ™ng đẹp không chân thá "±c. Mà ngưá" i tôi mong nhá "› ngày đêm, ngá" “i á "Ÿ bên cạnh tôi, nhưng chàng không nhìn tôi, chàng nhìn ngoài cá" ­a sá "•, ánh mắt lạnh nhạt, không biết đang suy nghÄ© gì. Ngoài cá" ­a sá "• là ná" ¥ hàn mai chá "›m ná" Ÿ. Chàng tình nguyá "‡n ngắm hoa mai, cÅ©ng không muá" ‘n...! Nhìn tôi? Nhìn tôi vì chàng mà thay đá "•i nhiá" u như thế, má "™t cái? Rá" ‘t cá "¥c vào thá" i khắc ấy, tôi cảm thấy thật sá "± uá" ƒ oải. Mà khi chàng nói vá "›i tôi, tôi tên Khúc Má" ‹, sẽ đưá "£c phong làm Mai phi, tôi nghÄ©, có lẽ kế hoạch cá" §a tôi, ngay tá "" đầu chính là sai. Vá " sau, tá" " đầu đến cuá" ‘i tôi vẠ"n hoảng há" ‘t, tôi có đưá "£c thá" © tôi muá "‘n, lại càng rÆ¡i vào lạc lá" ‘i và mê võng. Tôi là Mai phi, là phi tá "­ đưá" £c sá "§ng ái nhất, trong lá" ¥c cung này. Má "—i đêm Hoàng thưá" £ng đá "u sẽ đến chá" — cá "§a tôi qua đêm. Sinh nhật tôi, chàng giúp tôi tá" • chá "©c; tôi sinh bá" ‡nh, chàng tập há "£p tất cả thái y; tôi bá" ‹ hạ đá "™c, chàng ra lá" ‡nh Há "©a Bích Chiêu thay máu cho tôi. Tôi nhìn tất cả ánh mắt hoặc ao ưá" ›c hoặc nghi ká "‹, tôi nghe tất cả lá" i a dua và ná "‹nh ná" t. Nhưng mà, chá "‰ có tôi biết, má" —i đêm Hoàng thưá "£ng đến chá" — cá "§a tôi qua đêm, nhưng xưa nay không chạm vào tôi, chàng chá" ‰ là đá "c công văn, má" ‡t má "i rá" “i, cÅ©ng không sẽ ngá "§ cùng giưá" ng vá "›i tôi. Sinh nhật tôi, chàng tá" • chá "©c cho tôi, nhưng đó căn bản không phải sinh nhật tôi, chá" ‰ là bá "Ÿi vì má" ™t ngày trưá "›c, là sinh nhật Há" ©a Bích Chiêu, tôi biết, chàng đi quanh cung điá "‡n gần Há" ©a Bích Chiêu thật lâu, thậm chí chàng còn chuẩn bá "‹ quà—— mấy đóa hàn mai còn chưa ná" Ÿ. Nhưng đến cùng chàng không tặng, thu vá " hết, dáng váº" rất không vui. Thậm chí chàng hiếm khi chá "§ đá" ™ng nói chuyá "‡n vá" ›i tôi, chàng nói, chàng tặng, Há "©a Bích Chiêu cÅ©ng nhất đá" ‹nh sẽ không nhận, nói không chá "" ng sẽ còn vá "©t, nếu vậy, không bằng tá" " chàng nuôi. Chàng cÅ©ng có váº" mặt không thá "ƒ làm gì thế này nhá" ‰. Vì sao, chưa tá "" ng là đá "‘i vá" ›i tôi. Chưa tá "" ng là vì tôi? Tôi bá "‹ hạ đá" ™c, cÅ©ng là ý cá "§a chàng, vì kiá" m chế Há "©a Bích Chiêu. Đá" ƒ thân thá "ƒ Há" ©a Bích Chiêu suy yếu, xem ra Há "©a Bích Chiêu đáng thương biết bao, vô tá" ™i biết bao, nhưng mà tôi thì sao? Đá "™c dưá" £c kia không phải giả mà, mặc dù không có thá "‘ng khá" • như tôi thá "ƒ hiá" ‡n, nhưng rá "‘t cuá" ™c sá "©c khá" e tôi không thá "ƒ so vá" ›i lúc trưá "›c, tôi trên giưá" ng đau đến lăn lá "™n, chàng xưa nay không biết. Sư phá" ¥ thá "‰nh thoảng sẽ lá" ™ mặt, bá "Ÿi vì tôi, thầy tá" " thá" ‹ vá "‡ trưá" Ÿng biến thành má "™t ám vá" ‡ bình thưá "ng, xem ra thầy cÅ©ng không cảm thấy có cái gì không tá" ‘t, khi rá "‘t cá" ¥c chá "‹u nói chuyá" ‡n vá "›i tôi, thầy nói, ám vá" ‡ phá "• thông có càng nhiá" u thá "i gian khá" ‘ng chế cho bản thân. Mà phương thá "©c thầy khá" ‘ng chế thá "i gian cá" §a bản thân, chính là thưá "ng á" Ÿ bên cạnh tôi. “Bây giá " con là sá" §ng phi, cần bảo vá "‡. ” Sư phá" ¥ lạnh nhạt nói. Nhưng sá "± thật như thế nào, tôi và thầy đá" u biết rõ trong dạ. Khi tôi thá "‘ng khá" • vì đá "™c dưá" £c và bá "‹ lạnh nhạt, thầy nhìn tôi, lạnh lùng nói: “Đáng đá" i. ” Tôi cÆ¡ há "“ sắp á" ©a ra nưá "›c mắt. Đúng, quả là tôi đáng đá" i. Nhưng nếu là chính tôi lá "±a chá" n, vậy làm sao bây giá "? Tôi không há" ‘i hận, tôi không cho phép mình há "‘i hận. Chá" ‰ có thá "ƒ nói, tôi đánh giá cao tình yêu cá" §a tôi đá "‘i vá" ›i chàng, cÅ©ng đánh giá thấp tình yêu cá "§a chàng vá" ›i Há "©a Bích Chiêu. Tôi vá" ‘n cho rằng tưá "Ÿng tôi có thá" ƒ chá " mãi, nhá" ‹n mãi, đến khi ngàn buá "“m qua hết, cuá" ‘i cùng chàng sẽ có chút tình cảm vá "›i tôi. Có thá" ƒ là tôi sai rá "“i. Nếu như đây chính là tình yêu... Vì sao, đây lại là tình yêu? Giá" ¯a Há "©a Bích Chiêu và Hoàng thưá" £ng, giá "¯a tôi và Hoàng thưá" £ng, giá "¯a sư phá" ¥ và tôi. Vì sao không ai đưá "£c vui váº" nhá "‰? Cuá" ‘i cùng tôi dần dần nghÄ© thoáng, thá "‰nh thoảng nhá" › đến sư phá "¥ Há" ©a Bích Chiêu, vậy mà rất khó có thá "ƒ bình an. Rá" ‘t cá "¥c hôm giá" — sư phá "¥ Há" ©a Bích Chiêu, tôi quyết đá "‹nh đi tế bái sư phá" ¥ Há "©a Bích Chiêu. Nhưng mà tôi lại đá" ¥ng Há "©a Bích Chiêu, còn bá" ‹ cô ta phát hiá "‡n mánh khóe, thậm chí...! cô ta có lẽ đã nhìn thấy, đầu lưá" ¡i trong miá "‡ng tôi. Lúc trưá" ›c khi lần đầu cô ta nhìn thấy tôi, trong mắt có thật nhiá "u kinh ngạc, nhưng không có chút cảnh giác và phòng bá" ‹ nào, cô ta chưa tá "" ng đá "ƒ tôi trong mắt, nếu nói giá" ¯a tôi và cô ta có gì cạnh tranh, tá "" ban đầu tôi chính là bên thua. Mà lần ấy, càng thêm rõ ràng bày sá "± thất bại cá" §a tôi trưá "›c mắt cá" §a cô ta. Làm sao lại có ngưá "i xấu xa như tôi nhá" ‰? Khá "• cá" ±c trăm bá ", hao hết suy nghÄ©, lại ngã đến thê lương như vậy. Tôi nghÄ© rá" ‘t cuá "™c tôi nản lòng thoái chí rá" “i, có lẽ Há "©a Bích Chiêu có thá" ƒ đoán đưá "£c thân phận thật cá" §a tôi, có lẽ sẽ còn muá "‘n giết tôi, tôi bèn lặng yên chá"  đá "£i Hoàng thưá" £ng ban tôi chết như thế. CÅ©ng may chắc là Hoàng thưá "£ng cảm thấy tôi còn có tác dá" ¥ng như vậy, tá "" đầu đến cuá "‘i không có đá" ƒ tôi chết đi, đương nhiên, tôi nghÄ©...! Có lẽ vá "›i sư phá" ¥, cÅ©ng có chút quan há "‡. Lòng tôi tá" "ng chút tá" "ng chút rÆ¡i xuá" ‘ng, yêu thương cÅ©ng ngày càng giảm bá "›t, chá" ‰ còn lại vô tận sầu bi và oán hận, tôi vẠ"n chưa hai mươi tuá" •i, nhưng mà lại già đến như sắp chết rá "“i, đây đá" u là chính tôi lá "±a chá" n, càng khiến tôi cảm thấy buá "“n cưá" i. Nếu Hoàng thưá "£ng đã chẳng yêu tôi, vậy, cá" © đá "ƒ chàng hận tôi đi. Chí ít, hận tôi, cÅ©ng sẽ không khiến chàng lạnh lùng vá" ›i tôi như vậy ná "¯a, lúc nào cÅ©ng có thá" ƒ vá "©t bá"  tôi. Vậy cá "© hận tôi đi. Ôm ý nghÄ© như vậy, tôi liên lạc vá" ›i Há "©a Bích Chiêu. Tôi cho cô ta bản đá" “ phân bá "‘ và nhưá" £c điá "ƒm cá" §a ám vá "‡, cô ta hoài nghi nhìn tôi, nhưng cô ta nhất đá" ‹nh không nghÄ© ra, ý đá "“ chân thá" ±c cá "§a tôi. Chá"  ngày đó, rá "‘t cá" ¥c đến, tôi tá "›i gần cô ta, sau đó muá" ‘n đâm chá "§y thá" § vào cÆ¡ thá "ƒ cô ta, nhưng Hoàng thưá" £ng thậm chí ngay cả thá "i khắc như thế cÅ©ng có lòng nhìn cô ta, má" ™t cái chén đánh tá "›i, chá" §y thá "§ cá" §a tôi chá "‰ đâm nhẹ eo Há" ©a Bích Chiêu. Nhưng tôi thấy máu cô ta, vẠ"n cá" © chảy, cá "© chảy, tôi váº" n đắc ý ná "Ÿ ná" ¥ cưá "i, tôi nhìn thấy váº" mặt Hoàng thưá "£ng pháº" n ná "™ mà thá" ‘ng khá "•, tôi nhìn thấy chàng nhìn tôi, không còn là lạnh lùng như vậy vô tình như thế, mà là căm hận thật sâu. Thế này cÅ©ng tá" ‘t, thế này tá "‘t bao nhiêu... Tôi chá" ‰ có thá "ƒ cá" ‘ gắng đá "ƒ mình, không nhìn đằng sau Hoàng thưá" £ng, khuôn mặt sư phá "¥ không thá" ƒ tin ná "•i, tôi cÅ©ng không cảm thấy tôi làm sai, nhưng nhìn thấy sư phá" ¥, tôi chá "£t cảm thấy hÆ¡i mất mặt, có chút khó chá" ‹u. Lần này, thầy không tiếp tá "¥c cầu tình cho tôi, thầy chá" ‰ là trầm mặc đi theo tôi, nhìn tôi bá "‹ bắt giá" ¯ đến trưá "›c mặt hoàng thưá" £ng, mặc cho tôi nói ra nhá "¯ng lá" i chá "c giận Hoàng thưá" £ng gấp bá "™i, sau đó tá" ‰nh táo nhìn tôi bá "‹ giải vào đại lao. Thầy đá" ©ng á "Ÿ bên ngoài, cách tôi má" ™t cánh cá "­a. Sư phá" ¥ đưa tay, ném vào bên trong má "™t viên dưá" £c hoàn màu đen. Tôi cầm lên liếc mắt nhìn, biết đó là đá "™c dưá" £c ká "‹ch đá" ™c, chá "— tá" ‘t là ăn rá "“i chết, sẽ không đau đá" ›n. Sư phá "¥ nhìn tôi, trên mặt lại là ná" ¥ cưá "i thản nhiên, thầy nói: “Ngoan, ăn đi, sư phá" ¥ không muá "‘n con đau, không muá" ‘n nhìn con bá "‹ Hoàng thưá" £ng tra tấn. ” Tôi ngÆ¡ ngác nhìn sư phá "¥. Sư phá" ¥ tiếp tá "¥c nói: “Ta biết tâm ý cá" §a con đá "‘i vá" ›i Hoàng thưá "£ng, ta biết hết. Ta sẽ thay con bảo vá" ‡ tá "‘t Hoàng thưá" £ng. Có lẽ có má "™t ngày, sư phá" ¥ thất thá "§ rá" “i, sẽ xuá "‘ng đó cùng con. ” Tôi nhìn thầy, há to miá" ‡ng, nhưng chá "£t nhá" ›, tôi nói chuyá "‡n đưá" £c ná "¯a. Chưa bao giá"  có má "™t khoảnh khắc nào, tôi hận mình không thá" ƒ nói như vậy. Nhưng sư phá "¥ dưá" ng như nhìn ra tâm ý cá "§a tôi, thầy làm má" ™t tư thế tay, ý tá "©: “Sư phá" ¥ nghe hiá "ƒu mà. ” Thầy cá" © mãi vậy thôi, bao dung tôi chẳng giá "¯ lại chút nào. Tôi cÅ©ng làm má" ™t tư thế. Tôi nói, sư phá "¥, con xin lá" —i Sư phá "¥ cưá" i lắc đầu, trông thầy nho nhã cá "±c kì, lại rất anh tuấn. Tôi nghÄ©, sao tôi không thích thầy nhá" ‰? Nếu mà tôi thích thầy, vậy thì tá "‘t quá. Tôi nhìn sư phá" ¥, chậm rãi đưa dưá "£c hoàn vào miá" ‡ng, sư phá "¥ cÅ©ng lẳng lặng nhìn tôi, nhưng, sư phá" ¥, đá "" ng giả vá ", con nhìn thấy ánh mắt thầy đá"  rá "“i. Sư phá" ¥, con xin lá "—i, con xin lá" —i. Khoảnh khắc tôi đá "• xuá" ‘ng, chá "£t nhá" › lại rất nhiá "u chuyá" ‡n. Tôi tên Khúc Má "‹, là Mai phi. Nhưng mà lúc vá" "a sinh ra, tôi tên Vương Tiếu Tiếu. Vá"  sau tiến cung, sư phá "¥ thu nhận tôi, thầy nói, con tên là gì? Tôi lúng túng nói: Vương Tiếu Tiếu. Sư phá" ¥ nói, tên này...! à, thôi, vá " sau con cùng há"  ta, tên...! thì gá "i Tiá" ƒu Tiá "ƒu nhé. Phương Tiá" ƒu Tiá "ƒu. Rá" ‘t cá "¥c thá" i khắc ấy, tôi nhá "› lại tên cá" §a tôi. Còn cả đầu xuân năm đó, hoa mai tàn lá "¥i, má" ™t góc trong cung có đóa hoa ngá "n cá"  ang áng ná "Ÿ rá" ™..

Truyện khác cùng thể loại