Just a dream
Chương 22: Chương 22
Bình đã về nhà được một tiếng, những câu nói của con Linh cứ động mãi trong tâm trí nó.
Có khi nó nói đúng, cha Leo thật sự thích mình hả??? Mà nếu không thì... TRỜI ƠI MỆT QUÁ!!!
Đi ngủ cho khỏe.
Đang định đi ngủ thì điện thoại nó kêu, có người gọi thì phải. Chạy đến lấy thì
MẸ ƠI!!! NÓ GỌI LÀM GÌ???
" Ai vậy Nhi? "
Mẹ nó bước đến và hỏi.
" Dạ... bạn con, con ra ngoài nghe máy nha "
Nó trả lời và chạy thẳng ra ngoài trước khi khóa cửa đi ngủ.
Bắt điện thoại lên thì nghe được một giọng nói khá ấm vọng lại từ đầu dây bên kia.
" Chào buổi tới Binh, its me Leo "
Là buổi tối ông nội
Nó bật cười không nhịn nỗi.
" Hi "
" Hi. Im sorry. "
Bà Leo hôm nay bị gì vậy?
" Uhm... for what? "
Mới gọi mà đã xin lỗi, hôm nay chắc nó bị ngộ độc hay ăn nhầm gì rồi.
Nó thầm nghĩ và sau đó lắng nghe câu trả lời của Leo. Thế mà nó chỉ nhận lại có một chữ.
" Nothing "
Muốn chửi vào mặt của thằng Leo này thật. Trai đẹp bị khùng hiện là mốt hả trời???
" Bình? "
Leo như muốn nói gì đó, cậu chàng lên tiếng và sau đó lại im lặng.
" what? "
Bình hỏi đầy hồi hộp. Thật chất thì nó sẽ không hồi hộp đến cỡ này nếu trong đầu nó không nghĩ ra hàng tá trường hợp.
" Goodnight "
Nói rồi Leo đột nhiên tắt điện thoại.
Nó cảm thấy cứ như Leo đang trêu chọc nó vậy, gọi để nói xin lỗi đến cả lí do cũng không nói, đưa nó hy vọng thật cao và sau đó đạp nó xuống. À mà khoan, Leo thật chất đâu có đưa nó hy vọng, nó tự tạo ra mà.
" Bye Leo "
Nó nhìn vào cái màn hình điện thoại tối thui của mình và nói.
Chắc hẳn lại là một đêm khó ngủ đối với nó rồi.
Đột nhiên điện thoại nó lại phát sáng trước khi nó kịp bước vào nhà. Là tin nhắn của Leo.
Lại là cha nội đó, không có gì chơi hả? Động vật sống về đêm chắc? Khùng gì mà nặng vậy? Cái thằng!!!
Mai cô đi chơi cùng với chúng tôi nhé? Có cả Daniel và Pea đi cùng. Tôi hy vọng cô sẽ có mặt, cứ đến nhà tôi và tôi sẽ đưa cô đi, tạm biệt




