Huyết liên hoa
Chương 68: dỗi !
Tuyệt phẩm tiên hiệp - Đạo QuânLan Nhi trong lòng thấp thỏm không yên. Không biết người này sẽ đưa họ đến đâu. Và mục đích là gì. Động cơ không rõ, trước hết vẫn nên án binh bất động đi.
Xe đang chuyển hướng đến trung tâm thành phố, cô ngấm ngầm suy đoán hết thảy tình huống. Nếu hắn muốn thủ tiêu cả hai, sao lại chọn địa điểm nội thành? Lẽ ra nên đưa đến ngoại thành thì dễ xuống tay hơn mới phải. Trên người cô và anh cũng đâu có báu vật gì, ngoại trừ..... Bích Liên Hoa....
Mỗi khi hắn bẻ lái, cô càng cảm thấy sinh lực của bản thân như bị rút dần. Quay qua nhìn Đông Tuấn đang ngồi bên cạnh, thấy anh vân đạm phong khinh bao nhiêu, cô càng phát hoảng bấy nhiêu. Bàn tay nhỏ bé kéo kéo áo thiếu niên, muốn nói anh hãy làm gì đó đi. Thương tích của cô vẫn chưa lành hoàn toàn đâu đó nha! Một phút bốc đồng cả đời bốc shit!
Trên má bỗng cảm thấy có thứ gì đó lành lạnh chọc vào, tên gia hỏa kia không những mặc cho kẻ xấu lộng hành, còn bình thản véo má cô rồi cười khoái trá. Haha.... tương lai phía trước bỗng nhiên mịt mờ hẳn đi..... tên này đang ngấm ngầm giết người.......
Cho đến khi bóng dáng chiếc xe rẽ vào con hẻm tối tăm, một luồng khí đỏ đột nhiên bao trùm lấy hư không. Phúc Lâm theo phản xạ né người qua một bên, nhưng vẫn bị thanh băng đỏ dí sát trên cổ khống chế. Bản thân anh là một sát thủ kinh nghiệm lâu năm, nhưng đây là người thứ hai có thể khiến anh lâm vào thế bí bách! Nghĩ kiểu nào cũng khó tin!
"Dừng xe lại, tôi không muốn nhắc lại lần hai."
Giọng nói thiếu nữ lạnh lẽo vô biên, cực kì uy hiếp. Như rắn độc đang săn con mồi.
Đông Tuấn thuận miệng huýt sáo một cái, biểu hiện này của cô khiến anh rất hài lòng nha. Thỏ nhỏ cuối cùng cũng chịu lộ móng vuốt rồi. Phúc Lâm từng nói muốn một lần được lĩnh giáo với cô, bây giờ.... coi như tâm nguyện đã được hoàn thành đi?
Phúc Lâm không dám nghĩ đến một cô bé 15 tuổi lại sở hữu loại sát khí này. Không đúng! đây không phải sát khí, là hàn khí?! Trên đời còn có loại hàn khí nào bức người đến vậy sao?
"Thiếu gia à! Cậu định để tôi chết như vậy sao?"
Phúc Lâm ủy khuất cầu cứu, trò này đâu phải anh bày ra đâu chứ? Sao lại phải làm người chết thay? Đúng là đen hơn chó mực!
Nghe thấy lời này, tâm trí Lan Nhi đột nhiên tỉnh hẳn.
Ơ? Hỏi chấm? Thiếu gia?
Cô dần buông lỏng tay, hoài nghi nhìn kẻ tội đồ đang ngồi phía sau mình: "Đây là?"
"Bắt cóc để cho em tất cả mọi thứ trên đời." Đông Tuấn gác chân, tiêu sái đáp lại.
Cô ngoái nhìn địa điểm trước mắt, là khu trung tâm mua sắm lớn nhất thành phố. Từ từ điểm lại từng mảnh kí ức, Lan Nhi lần đầu tiên trong cuộc đời nhận thấy rằng IQ của mình bị đem ra trêu đùa đến mức nực cười. Cô thu vũ khí lại, bầu má phập phồng, mặt không biểu tình mở cửa xe bước ra ngoài.
Dỗi cả thế giới!
Đông Tuấn bất đắc dĩ ôm mặt, còn đồng phạm thì đứng cạnh che miệng nín cười, giọng điệu rất hả hê lại có phần khiêu khích: "Làm sao đây? Bạn gái dỗi mất rồi, thiếu gia à, mau đi dỗ người ta đi!"
"Nếu bạn gái dỗi thì anh sẽ làm gì?" Đông Tuấn lúng túng đỡ cằm, mặt mũi khá nghiêm trọng. Đúng là người tính không bằng trời tính, anh làm gì ngờ được cô lại biết giận? 17 năm không có nổi một mảnh tình vắt vai. Kết quả là hình thành ra một con người tối cổ ngu ngốc như này đây.
Phúc Lâm như chuyên gia tư vấn tình yêu, thao thao bất tuyệt không có điểm dừng: "Bình thường tôi sẽ mua cho cô ấy mấy loại mỹ phẩm hàng hiệu, túi xách da... dẫn cô ấy đi khắp nơi, hoặc là tặng một vài cửa hàng quần áo."
"Lan Nhi đối với mấy thứ đó là rất vô vị."
"Tôi biết! Cho nên còn một biện pháp khả thi, quan trọng là cậu có........"
"Không vòng vo." Đông Tuấn lạnh giọng cắt ngang.
"À ừ.... đó là..."
***
Lan Nhi lên đến tầng năm của trung tâm, đi dạo một vòng hạ hỏa. Đùa kiểu đó ai mà không ức chế? Đông Tuấn vừa giảm đi một nửa tuổi thọ của cô rồi!
Nhưng cô nghĩ thế nào cũng khó hiểu! Vừa rồi là ai vậy? Hoàng Nguyệt? Không đúng, Hoàng Nguyệt chỉ có thể kiểm soát cỗ thân thể vài tiếng. Thời gian kiểm soát càng lâu, nguyên khí càng bị hao tổn bấy nhiêu. Bây giờ con sâu lười kia còn đang nằm hấp thụ mana trong đó cơ mà? Làm sao mà hiển linh được?
Không lẽ là... cô?
"Ừ đúng rồi là cậu đấy!"
Hoàng Nguyệt đột ngột xuất hiện, bay lơ lửng trên không trung, còn không ngừng vỗ tay tán thưởng.







