Hai mắt tôi nặng nề mở, tầm nhìn vẫn khá mờ nhạt. Tôi chớp chớp mắt vài cái, cuối cùng thì cũng đã nhìn rõ hơn. Trước mắt tôi là một mảng màu đen tối om quen thuộc mà trước đây tôi đã gặp qua khá nhiều lần. Chỉ khác biệt ở chỗ, tôi còn nhìn thấy được bản thân tôi, thấy được không gian huyền ảo như đứng ở ngoài ban công dưới bầu trời đêm đầy sao, và cả cái nền đất trông giống như một lớp thuỷ tinh trong suốt này. Lại là một nơi kì quái khác xuất hiện trong những giấc mơ của tôi. Trong lúc tôi đang bần thần thì từ đằng sau chợt vang đến một giọng nói: - Chào mừng cô đến với "Vô Định Giới". Đó là một giọng nói đầy tao nhã và thanh cao của một thiếu nữ, khi nghe liền có một chút cảm giác kì lạ và bí ẩn. Tôi quay đầu lại để xác định người con gái đó là ai. Ở đó có một cái bàn trà cổ điển, trên bàn bày rất nhiều những món bánh đi kèm với nước trà đang được đựng trong chiếc ấm sứ màu trắng khắc hoạ tiết mềm mại đặt ở trung tâm. Ngồi trên ghế là một thiếu nữ có dáng người thon thả, tôi đoán chiều cao của cô cũng ngang bằng tôi. Cô có một mái tóc màu đen tuyền dài đến hông được uốn nhẹ. Ngũ quan xinh đẹp, tinh xảo với đôi mắt màu đá sapphire, hàng mi dài cong vút rũ xuống che đi một nửa con mắt, chiếc mũi nhỏ xinh cùng bờ môi mềm mại ửng lên một màu đỏ cherry nổi bật trên nước da trắng như tuyết của cô. Bộ váy màu đen mà cô đang mặc thuộc phong cách châu Âu với những lớp vải bồng bềnh và kín đáo, tạo nên vẻ hoa lệ và quý phái tựa như một nàng công chúa kiêu sa. Đứng ngay phía sau cô là một chàng trai tuấn mĩ với mái tóc màu vàng nhạt và cặp mắt màu lục của ngọc peridot. Cậu khoác lên một bộ vest màu đen nghiêm chỉnh nhưng vẫn không thể giấu được khí khái nam thần mãnh liệt khiến con tim người khác mê luyến. Trông cậu đối với cô gái một mực cung kính, và có lẽ còn bao gồm cả một tấm lòng chan chứa yêu thương, tuy thầm lặng nhưng rất sâu đậm. Người con gái và cả chàng trai đó thật sự là rất đẹp, một vẻ đẹp vượt quá tầm với của loài người. Một vẻ đẹp ma mị, quyến rũ và cao quý. - Lại đây và cùng thưởng thức một chút trà và bánh nào. Cô ta mở miệng nói với tôi. Tôi đứng dậy khỏi nền đất thuỷ tinh lạnh lẽo, trong lòng không một chút chần chừ, bước đến bên bàn trà và ngồi xuống chiếc ghế đặt ở đối diện. Chàng trai liền tiến đến, nâng ấm trà lên, rất điêu luyện mà rót đầy một tách trà rồi đặt về vị trí ở trước mặt tôi. Tôi cầm tách trà lên ngang môi, một hương thơm ngọt ngào của hoa hồng toả ra khiến tâm tình tôi có chút thư giãn. Tôi nhấp một ngụm trà nóng, mùi vị đăng đắng tràn ngập trong miệng rồi chảy xuống cổ họng có chút khô của tôi, cuối cùng lưu lại trên đầu lưỡi một vị ngọt đặc trưng. Đối với một người cả ngày chỉ biết thưởng trà như tôi thì đây quả là một hương vị ấn tượng. Tôi ngẩng mặt lên nhìn cô gái. Lúc này, tôi chợt nhận ra. Cô gái đó, cùng với tôi lại nhìn ra được một vài điểm tương đồng, tựa như chị em ruột vậy. - Tôi nghĩ có lẽ cô cũng vừa nhận ra điều ấy, phải chứ? Cô gái bắt gặp ánh mắt của tôi, lập tức nói ra sự thật. Tôi hơi cười, đáp: - Quả là một người tinh tế. - Không đâu._Cô nhoẻn miệng, khiêm tốn trả lời. Nụ cười của cô cũng thật điềm tĩnh và thần bí. Nụ cười đó, không biết là đang cất giấu điều bí mật gì. Như đã hiểu rõ việc tôi đã biết cô đang chứa một bí mật chưa nói, cô gái bật cười khe khẽ, rồi nhìn tôi bằng một ánh mắt thân quen: - Bản thân của tôi ở tương lai cũng thật là thú vị đấy chứ. Nghe xong câu này, tôi có thể nhận thấy lồng ngực tôi trở nên dồn dập hơn như gặp phải điều gì đó kích động. Người thiếu nữ này... - Thật ngại ngùng, tự dưng được bản thân ở kiếp trước khen ngợi như vậy... Tôi vờ làm vẻ mặt ngượng ngập, nhưng vẫn cố ý không giấu đi cái nhếch môi tà niệm. Cô ta rốt cuộc cười lớn. Cô xoay người sang nói với cậu người hầu: - Ngươi thấy ta của kiếp sau như thế nào? Rất có khiếu hài hước phải không? Cậu ta đáp lại cô bằng một nụ cười dịu dàng, cất lên giọng nói trẻ trung, mượt mà: - Thần chỉ biết có Người, thưa Bệ hạ. Cô cũng đáp lại hắn bằng một cái nhìn ôn nhu. Có thể thấy ngay, trong lòng cô, cậu ta chiếm lấy một vị trí quan trọng. Xong, cô lại trở về đối mặt với tôi: - Tôi vẫn chưa giới thiệu mình, thật thất lễ quá. Tôi là Mia Feralaviere, đến từ Ma giới, Nữ hoàng của tộc Vampire, mà cũng chỉ là đã từng mà thôi. Có lẽ cô cũng biết được chút ít về tôi dựa trên trí nhớ được truyền lại nhỉ? - Đúng là không nhiều. Ngoại trừ biết chính mình trước đây là ai thì không còn kí ức gì cả. Còn tôi là Hatsune Miku, tên khai sinh là Eirlys Maisie Lotushire, đến từ ngàn năm trước ở thế giới này do một số biến cố. Hiện tại đang trị vì Đế quốc Lotushire. Hai cá thể khác nhau đến từ 2 thế giới khác nhau nhưng cùng chung một linh hồn bỗng dưng có một ngày cùng ngồi lại với nhau, ăn bánh uống trà đàm đạo như vậy, nói chính xác thì vẫn là rất kì quái. Tôi cố ngăn chính mình bật cười khi nghĩ tới chuyện này. - Trông cô kìa, nhìn là biết đã có chồng con đề huề rồi. Gia đình dạo này thế nào?_Mia chống tay lên bàn, thích thú hỏi han tôi hệt như một bà thím họ hàng mới từ quê lên thăm vậy. - Đúng là "tôi" có khác, chỉ một ánh mắt liền nhìn thấu người ta, ngay cả chính mình cũng không chừa._Tôi tiện thể nói đùa thêm một câu, rồi sau đó mới trả lời câu hỏi. - Con gái năm nay lên 10 rồi. Còn chồng tôi, chắc hẳn là kiếp sau của vị này. 2 người thật sự rất giống nhau._Vừa nói, tôi vừa đưa mắt nhìn lên cậu người hầu. Lòng tôi dịu đi mỗi khi nhớ đến chàng thiên thần của tôi và con gái. Tôi cảm nhận được ánh mắt dịu dàng của Mia nhìn tôi, tựa như một người chị đang chăm chú nghe em gái mình chia sẻ hạnh phúc. Nhưng trong ánh mắt đó, tôi vẫn thấy được cảm xúc buồn bã, tiếc nuối và bất lực. Tôi lặng người đi một chút, rồi quyết định mở miệng: - Có chuyện gì... sẽ xảy ra với tôi sao? Mia nhíu mi, khuôn mặt tuyệt mĩ của cô khó xử thấy rõ. Cô thở dài, uống một ngụm trà, rồi lại không kiềm được mà thở dài thêm một hơi nữa. - Cô sẽ chết. Tôi đón nhận những câu từ ngắn gọn ấy vào tai, trong lòng phẳng lặng như nước trong hồ. Nhận thấy tôi không có ý định nói thêm cái gì, Mia tiếp lời: - Cô sẽ chết, và một thứ khác khác ẩn sâu trong cô sẽ chiếm lấy cô, nó sẽ tồn tại vĩnh viễn, giết chết bản thân cô, người đang ngồi nghe tôi nói ngay lúc này. Cơ thể tôi chợt cứng đờ. Cái thứ sinh vật lạ như lời cô ta nói, tôi chỉ có thể nghĩ đến một đối tượng. Kẻ đó chính là nguyên nhân khiến tôi đã chuốc lấy bao nhiêu tội lỗi suốt những năm qua. - Là ác quỷ trong lời nguyền của tôi sao? Mia chậm rãi gật đầu. Tôi đã vướng phải một lời nguyền. Ai đó đã nguyền rủa tôi từ ngàn năm trước lúc tôi mới chỉ là một đứa bé sơ sinh. Khi ấy, đất nước của tôi hỗn loạn vô cùng, kẻ muốn hãm hại hoàng tộc cũng dễ dàng nhân cơ hội để ra tay hơn. Đó là một lời nguyền cổ xưa, và việc hoá giải nó là bất khả thi, vì phép giải lời nguyền đó đã sớm thất truyền từ lâu. Song hành với lời nguyền 4 năm một lần còn có cả căn bệnh trầm cảm không biết đã tích tụ vào thời điểm nào ở trong trung tâm nghiên cứu siêu năng lực năm ấy. Tôi không nhớ chính mình đã vượt qua những lần tuyệt vọng, suýt chút nữa là bị bóng tối nuốt chửng đó như thế nào. Mỗi lần nhớ lại, tôi đều không khỏi cảm thấy rùng mình, nhất là khi một lần nọ, tôi thu vào trong tâm trí hình ảnh gương mặt của thiên thần phóng đại ngay trước mắt, trông anh đau lòng và sợ hãi lắm. Còn cả những đợt tôi dại dột tự đi kiếm nguy hiểm về đã làm anh lo đến hoảng lên. Khi tôi tìm đến cái chết, thì anh đã ở đó cứu lấy tôi. Vậy mà đến khi tôi đã khát khao muốn sống, cái chết lại đến vỗ vai tôi, thúc giục tôi rằng đến giờ phải đi rồi. Thật nực cười làm sao. - Haha, đúng là "đuổi tình tình chạy, trốn tình tình theo" mà._Đến giây phút này, tôi vẫn còn tâm trạng để đùa cợt đến ngạc nhiên.

Truyện khác cùng thể loại