Học Viện Vocaloid Phần 1 (new Version)
Chương 16: Chương 16
Hiệu trưởng của Học viện Vocaloid đã thuê hẳn 2 chiếc máy bay lớn nhất, như vậy mới đủ cho toàn bộ học sinh tham gia ngoại khoá của trường.
Theo như tiêu chuẩn của một chiếc máy bay, các ghế ngồi cũng mang đẳng cấp của riêng nó.
Khoang thượng hạng nhất chính là Khoang thương nhân, nơi đây mọi trang thiết bị phục vụ hành khách trên máy bay đều tối tân nhất, đủ để thoả mãn những người cho dù khó tính đến đâu chăng nữa.
Khoang thương nhân trong một chiếc máy bay lớn thường nằm ở đầu và ở giữa máy bay. Còn lại đều là khoang thường.
Dĩ nhiên, để có thể ngồi vào trong khoang thương nhân thì bạn cũng cần phải đáp ứng được một số điều kiện.
Thứ nhất, phải là học sinh ưu tú nhất của học viện.
Thứ 2, có quyền thế nhất trong học viện.
Và thứ 3 chính là thành viên trong Hội học sinh.
Tuy hầu hết các học viên trong học viện Vocaloid đều là con cháu danh môn thế gia nhưng cũng chỉ có một vài người được chọn mới có thể được phép ngồi ở khoang thương nhân mà thôi.
Hiệu trưởng quái dị của chúng ta sẽ không chấp nhận bất cứ trường hợp có một tiểu thư hay thiếu gia của nhà nào đó ngang nhiên cướp chỗ mặc dù bản thân lại không đáp ứng đủ điều kiện đã được thoả thuận trước đó.
Vì vậy, không cần phải bàn vẫn có thể biết được những ai sẽ được ngồi trong khoang thương nhân.
Đó là bao gồm Miku, Mikuo, Rin, Len, Hội học sinh và một vài người khác. Đây đều là tập hợp những học sinh ưu tú xuất sắc nhất từ khoản học tập, thành tích, mức độ nổi tiếng và đẹp trai xinh gái (???) đến trình độ siêu năng lực đạt level 4 trở lên.
Có rất nhiều học sinh có gia thế hiển hách lại được nuông chiều nên sinh tính điêu ngoa ngạo mạn, lại không được chọn vào khoang thương nhân vì không đủ điều kiện nên chỉ còn biết đứng một góc mà cắn răng ghen tị mà thôi.
Khác với khoang thường toàn là những hàng ghế xếp dài dính sát với nhau, thì khoang thương nhân lại có không gian thoáng đãng hơn, được xếp theo từng cặp ghế. Nhưng mỗi cặp ghế cũng cách nhau một khoảng nhất định nên có thể nói là "nước sông không phạm nước giếng".
Miku và Mikuo được xếp ngồi thành một cặp cũng như Rin và Len. Còn Hội học sinh thì tụ vào một chỗ nhất định ở gần cuối khoang.
Từ lúc máy bay cất cánh tới giờ cũng đã được hơn 15 phút, mà Miku vẫn trước sau không hó hé một câu nào ra khỏi miệng, sắc mặt cô lại âm trầm không rõ là đang nghĩ cái gì.
Người ngoài nhìn vào thì tưởng rằng cô say máy bay, nhưng thực chất lí do để cô ngưng trọng như vậy là vì cái ánh mắt mang theo hơi thở nguy hiểm kia đã liên tục nhắm thẳng vào cô từ đằng sau lưng.
Năm ngón tay thon dài bám chặt vào tay ghế khiến máu huyết khó khăn lưu thông, dẫn đến việc đầu ngón tay trắng bệch lại.
Đã lâu lắm rồi Miku mới cảm thấy bất an trong lòng như vậy.
Bất chợt, một thân nhiệt khác tiếp xúc ở nơi bàn tay đang căng thẳng của cô.
Thân nhiệt của Miku do hàn tính của siêu năng lực Băng hệ nên lúc nào cũng lạnh hơn bình thường, vì thế mà cô dễ dàng cảm nhận được một thân nhiệt khác có vẻ ấm hơn.
Cô ngẩng đầu nhìn chàng thiếu niên ngồi bên cạnh mình đang mỉm cười nhẹ với cô, trong đôi mắt ngọc kia là ý tứ như muốn cô tin rằng mọi chuyện đều sẽ ổn thôi.
Cô ngây ngốc hồi lâu, lại thấy Mikuo đưa cho cô một tấm chăn bông dày. Cậu nói với cô qua ánh mắt:
- Đắp chăn vào thì sẽ bớt căng thẳng hơn đấy.
Cô nghi hoặc nhìn tấm chăn trước mặt, sau đó nhận lấy nó và trùm nó bao bọc kín khắp người mình. Sự ấm áp của tấm chăn khiến Miku có phần an lòng hơn.
Nhưng dường như cảm thấy không đủ, cô co cả hai chân lên nhét vào chăn, rồi vén chăn trùm qua cả đầu. Nhìn cô bây giờ rất giống một quả trứng tròn tròn ngộ nghĩnh, còn đâu vẻ tao nhã thoát tục của một quý cô thường ngày.
Mikuo biết khuôn mặt của mình hiện đang méo mó đến kì dị do nén cười. Cậu đành quay mặt đi, lấy tay che miệng lại, nhưng không kiềm chế được mà cả người run run. Miku với đôi mắt thờ ơ cũng quan sát tên nào đó đang muốn bùng nổ. Cô mới không thèm chấp cậu ta.
Chiếc ghế đủ rộng để Miku có một tư thế thoải mái nhất mặc dù cả người cuộn tròn trong chăn. Cô hơi ngả người ra đằng sau, dứt khoát xoay mặt về một hướng mà ngủ.
Nhưng có một chuyện rất ngoài ý muốn của Miku.
Lạnh...!
Một đợt sóng mang hơi lạnh lẽo cùng ám khí ập tới, ngay cả tấm chăn dày này vẫn không thể chống đỡ nổi.
- Hắn ta muốn làm gì...?
Mikuo cũng như Miku, đã cảm nhận được khí tức như muốn ăn tươi nuốt sống mình đến từ ai đó ở phía sau. Cậu không khỏi nhíu mày, rồi lo lắng nhìn qua Miku đang vùi mặt vào chăn bông.
- Hay là cô ấy cần bọc thêm một lớp nữa?
Nhưng chuyện xảy ra sau đó khiến cậu không ngờ tới. Từ trong cái cục tròn tròn bông bông đó phát ra một tiếng nói nhỏ xíu, nhưng đủ để cho Mikuo nghe được.
-... Tôi ngồi với cậu... được chứ?
Mikuo ngây đơ cả người, nên tạm thời không có phản ứng trong vài giây.
Hồi sau, hai cánh tay của Mikuo di chuyển, vươn đến bên người Miku, mà gương mặt của cậu không hề thay đổi gì cả.
Trong khoảnh khắc mà Miku nhận thấy được mình bị nhấc lên khỏi ghế, đó là lần đầu tiên trong lồng ngực của cô vang lên một tiếng "đùng" thật mạnh.
Không đến 3 giây sau, cô đã yên vị ở trong lòng chàng mỹ thiếu niên nào đó.
Miku ngây đơ.
Mikuo cũng ngây đơ.
Mà ai đó lại nhìn hai người với một ánh mắt cực kì đe doạ mang tính sát thương rất cao, thế nhưng do tác dụng phụ của sự ngây đơ của Mikuo nên cậu ta đã hoàn toàn không bị ánh mắt này ảnh hưởng.
Còn Miku thì rất nhanh đã lấy lại được tinh thần. Treo trên mặt là biểu cảm lạnh nhạt, cô rất tự nhiên tìm chỗ dựa trong lòng Mikuo như thể cậu chỉ là một cái ghế bình thường, rồi ngay tắp lự nhắm mắt ngủ. Chỗ ngồi này đúng là siêu cấp thượng hạng nha.
Còn Mikuo thì lại phát huy hết khả năng như một con gà mái ấp trứng, mọi giá lạnh mũi nhọn gì đó từ bên ngoài hết thảy đều bị cậu ngăn lại, chỉ để quả trứng trong lòng mình được yên giấc ngủ mà thôi.
Mà tên nào đó sau khi nhận thấy bản thân không thể làm gì được hai người kia, liền lẳng lặng nguyền rủa. Mà những thành viên khác trong Hội học sinh thì lại bất đắc dĩ phải chịu ảnh hưởng bởi cái tên nóng lạnh vô thường này.
Tình hình chiến sự ở bên Rin và Len thì có phần an ổn hơn một chút. Hai đứa mỗi tên cầm một chiếc PSVita trên tay, sống chết quyết chiến máu lửa bất chấp bao nhiêu ánh nhìn kì quái đang hướng thẳng đến bọn họ.
- Còn lâu chú mày mới thắng được lão nương nhá!!!
- Ông đây cũng không vừa đâu!!! Chớ xem thường!!!
- Để xem xem rốt cuộc ai mới phải xem thường ai!!!
Chiếc PSVita khóc không ra nước mắt. Đó chính là số phận thảm thương của nó mỗi khi rơi vào tay hai tên bạo chúa dữ tợn này. Nó sắp bầm dập tới nơi rồi a. Ở nhà nó còn mẹ già con trẻ, nó còn chưa có sống đủ mà...
Hai chiếc PSVita nhìn nhau, trao đổi ánh mắt:
- Huynh đệ, cậu không sao chứ?
- Tôi sắp không chịu nổi nữa rồi, còn cậu?
- Cũng sắp đi đời nhà ma rồi đây này. Chúng ta phải làm sao đây?
- Hãy cố thêm một chút nữa đi nguòi huynh đệ! Chúng ta trên có mẹ già, dưới còn vợ con, hãy vì họ mà gắng chịu đựng đi!
Mà dĩ nhiên là có hai người nào đó vẫn bùng cháy một ngọn lửa chiến tranh, không ai thua kém ai. Nãy giờ đã được gần 1 tiếng mà hiệp đầu vẫn chưa thể qua.
Đó là kết quả của việc hai đại game thủ luôn xếp nhất nhì trong các bảng xếp hạng quốc tế đấu với nhau đấy. Kẻ khổ chỉ là cái máy chơi game chứ liên quan vẹo gì đến hai người này đâu cơ chứ.
Giờ phút này cũng không ai để ý đến một bóng dáng màu hồng hồng đang ngồi ở một góc khuất nào đó, thần thần bí bí quan sát tình hình.
Cô lấy tay lau mồ hôi lạnh đang chảy trên trán. Có ai có thể cho cô biết chuyện mèo này là thế nào đây? Từ khi nào mà Miku băng giá lại rúc vào lòng người ta như mèo nhỏ, từ khi nào mà Rin-chan kia lại máu lửa đến vậy chứ? Ừ thì Rin có thể miễn cưỡng cho qua, vì cô đã từng thấy dáng vẻ này của Rin mỗi khi cả đám đi làm nhiệm vụ rồi. Quan trọng nhất là Miku đại tiểu thư cao cao tại thượng kia kìa.
- Luka-tan, cậu bị sao thế?_Cô gái có mái tóc màu xanh chuối từ trong điện thoại của Luka thắc mắc hỏi.
- Cậu nhìn đi này..._Luka bất lực, giơ điện thoại ra ngoài cho cô gái kia xem rõ hơn.


