Hoàng Phi

Chương 5: NGHI GIA (*)

Chương 5: NGHI GIA (*) (*) nghĩa là lập gia đình, lấy chồng Sau mấy ngày đường, anh quay về kinh thành để phục mệnh(*). Người Tư Thành muốn gặp sau chuyến đi hiểm nguy lần này vẫn là mẹ mình. Ngày kia, tuyết bắt đầu rơi, khắp lối đi phủ một màu trắng thuần khiết. Ngô Sùng viên ngồi bên lò sưởi, bà quay sang nói với con trai: "Chuyện lần trước trong hoàng cung, đến nay con với Quan gia thế nào?". (*) nghĩa là báo rằng đã hoàn thành nhiệm vụ được giao Tư Thành đáp: "Dạ bẩm, con với Ngài còn lại chút tình nghĩa xưa, chỉ là gặp mặt có phần e dè, không còn thoải mái phá lệ". Từng tia lửa như đang muốn thoát ra ngoài để phát thành đám cháy lớn nhưng bị chiếc lồng sắt cản lại. Bà căn dặn con: "Quân thượng với bề tôi khác biệt, thượng là chủ, tôi là tớ". Từ lúc Tư Thành còn là hoàng tử, nhiều lần gặp mặt, bà đều dạy con mình phải là ngưối ngay thẳng, làm đúng phép tắc, không khinh miệt một ai. Là nữ nhân nhưng những gì bà giáo huấn đều không nhỏ mọn, không hề chủ đích vào mong muốn riêng. Tư Thành cúi đầu, đáp: "Tạ ơn mẹ đã dạy dỗ, Tư Thành nhất định không phụ ơn". Ngô Sùng viên sực nhớ ra một chuyện, bà nói: "Còn về chuyện nạp phi thiếp, con gái Tả ty môn hạ sảnh tri Tây Phùng Diễm Quý năm nay tròn mười sáu, hay là cho nhập phủ cùng một lúc với Nguyễn Đức thị với danh nghĩa bình thê" Anh đã chọn Kim Huyền, chỉ động lòng với khuôn mặt như hoa như ngọc của mỹ nhân ấy mà thôi, không đành lòng nói: "Con muốn cưới một mình Kim Huyền thôi, ngoài ra không cần nhiều thê thiếp." Ngô Sùng viên nhìn con đầy thấu hiểu, bà nhìn đi nơi khác, suy tính rồi nói: "Ta biết bây giờ con không quan trọng việc này, đàn ông năm thê bảy thiếp là chuyện thường, dù sao sau này cũng phải nạp người, ta thấy chi bằng giờ chọn con gái nhà quan có phẩm trật cao một chút để có chút thể diện". Hôn nhân, tình ái của anh, giữa thích và không thích, tự do yêu đương người mình cảm mến là không thể. Tư Thành bất mãn, nói: "Con cứ là làm theo ý mẹ, dù có thế nào, con cũng sẽ hết lòng với người con đã chọn là nàng ấy, không thể phân chia". Chuyện trăm năm xưa nay không thể dự đoán trước, non sông khó dời, lòng người dễ đổi. Ngô Sùng viên từng trải qua đoạn tình không dễ đi trong chốn hồng tường, bà cảm thấy cái lời nói trước mắt thật xa vời, hư ảo. Bà gật đầu, nói: "Hay là như vầy, cho Nguyễn Đức thị nhập phủ trước, rồi cho Phùng thị vào sau, như vậy cũng tỏ ý rằng địa vị Nguyễn Đức thị cao hơn Phùng thị, như vậy thì sẽ không có thiệt thòi cho nó". Nghe mẹ lo nghĩ thoả đáng, Tư Thành không dám bàn cãi gì thêm, chàng chỉ biết bằng lòng nghe theo. Đúng lúc này, Kim Huyền cũng vừa theo mẹ đến Thái miếu lễ Phật. Cô sang thăm Ngô Sùng viên thì gặp Tư Thành, bà phất tay có ý để đôi trẻ tự do trò chuyện. Bầu trời vào đông mang sắc trắng tinh khôi điểm vài vệt mây bàng bạc như tấm gấm hoa được thêu tinh tế. Lác đác vài cánh nhạn chậm rãi bay về phương Nam tránh rét. Kim Huyền thẹn thùng quay mặt lại, giả vờ nhìn ngắm bầu trời. Tư Thành phía sau, cười hỏi: "Thế nào, nàng đồng ý không". Cô mới quay lưng lại, nhưng ngoảnh đầu sang một bên: "Gió lầm cát bụi, lo đời đâu đấy hãy lo cho, chàng đã làm được chưa mà bảo thiếp đồng ý". Ánh mắt Tư Thành chợt trầm lại, trong veo phản chiếu bóng hình của cô, anh nói: "Ta đã làm mọi việc vì nàng đến mức bị vu oan gần kề cửa tử, tận trung với triều đình không màng tính mạng, bấy nhiêu chưa đủ để nàng vì ta mà nhận lời sao". Lúc này cô mới nhìn kỹ mặt Tư Thành. Khuôn mặt anh giữa khí trời mùa thu càng thêm vẻ nho nhã thư sinh. Vầng trán cao, hàng mày thanh tú, đôi mắt sâu hút của người nuôi chí lớn. Anh đứng trước mặt nàng, dáng điệu bệ vệ mà gần gũi, anh chưa từng gặp một nam nhân nào đặc biệt đến như thế. Nhịp tim rung động đầu đời của cả hai vang lên hoà nhịp hoàn mỹ trong khắc chốc. Cô không thể dối lòng mình rằng cô đã có tình cảm với hắn, không chỉ là nhục dục nam nữ, mà là mang nguyện ước trường cửu. Cô khẽ gật đầu mà không nói ra, thay cho sự ưng thuận. Bản tấu sớ của Bình Nguyên Vương dâng lên cuối cùng cũng đã được Quan gia chấp thuận, chỉ là còn phải đợi đến đầu năm sau, khi Tư Thành đủ mười tám, đến lúc ấy thì mới có thể cử hành hôn sự. Mùa đông năm ấy là một mùa đông vô cùng dài đối với Tư Thành, chờ để giai nhân đến trong cuộc đời, làm một đôi phu thê tri kỷ đến già. Đứng trên toà gác cao nhất của Hoàng Thành, Quan Gia nhìn xuống, Ngài hỏi Lý Nội giám: "Chuyện Bình Nguyễn Vương ở Đông Đạo thiên hạ bàn thế nào". Lý Nội giám đáp: "Dạ bẩm tài đức vẹn toàn, anh minh vượt bậc, thiên tư sáng suốt thưa Thánh Thượng". Ánh nhìn của Ngài xa xăm như đang bao quát đến mảnh đất nơi đường bờ cõi Đại Việt, rồi đi đến cầu thang thản nhiên bước xuống. Lý Sang đỡ tay, dè dặt hỏi: "Bình Nguyên vương lập công trạng lớn, cũng xa nhà nhiều hôm, Ngài có cần triệu Ngài ấy vào cung hàn thuyên không ạ". Quan gia lãnh đạm đáp: "Sáng nay trên triều chẳng phải đã nói hết rồi sao". Lý Sang thấy vậy thì liền im bặt không dám nói ra nói vào nửa lời. Đêm tối, tuyến bắt đầu tan, mùa đông dần qua. Sáng hôm sau, mùa xuân đã về với mảnh đất Thăng Long. Tiết trời vẫn còn mát mẻ, dường như mùa đông vẫn còn muốn lưu lại chút gì đó của mình, từng đợt gió nhè nhẹ thổi trong làn sương. Đoàn nội giám từ trong cung đã đến trước sân nhà Nguyễn Đức gia từ sớm để truyền khẩu dụ, đọc rằng: "Đại thiên hành hoá, Hoàng Đế chiếu viết, Nguyễn Đức thị, Nguyễn Đức Kim Huyền, khuê nữ danh môn, thông thạo cổ thi, hiền lương thục đức, nay ban cho theo hầu Bình Nguyên Vương, hết lòng hầu hạ, sánh duyên uyên ương. Khâm thử". Cầm tờ thánh dát vàng lóng lánh trên tay, Trinh Quốc công cười đến trên mặt xuất hiện nếp nhăn. Nguyễn Phu nhân nhìn Kim Huyền rồi nhẹ giọng nói: "Vậy là giờ ta có thể nhìn con gái lớn lên, xuất giá rồi, kẻ làm mẹ chỉ bấy nhiêu là mãn nguyện. Tạ ơn thần Phật, cuối cùng con cũng chờ được ngày này". Cả khuôn mặt Kim Huyền trở nên sáng lạng, một niềm vui ngập tràn trong đôi mắt trong như nước hồ mùa xuân. Kim Huyền thấp người, hành lễ rồi nói: "Sau này được gả đi, con sẽ làm tròn phận dâu con, nhất định sẽ không làm song thân thất vọng". Ngài Nguyễn Đức vẫn giữ nguyên nét hoan hỉ trên mặt, cười bảo: "Con mau chuẩn bị đi, giờ Mùi khắc năm hôm nay sẽ có nữ quan đến dạy phép tắc". Kim Huyền vâng lệnh rồi bước nhanh chân về phòng. Cô sắp được đến bên người mình thầm thương bấy lâu, nên khắp nơi đều trở thành tiên cảnh, cô vừa đi vừa vung tay múa, hết xoay tròn rồi uốn người biểu lộ một niềm vui vô cùng lớn. Cả người cứ xoay tròn xoay tròn trong lớp áo nhiều màu tựa hồ điệp vờn cảnh xuân. Khắp trong phủ, cha mẹ bận rộn toàn tâm toàn ý lo cho lễ gả con, cô càng nghĩ càng cảm động Đến chiều, Lý Nữ quan là Lễ nghi học sĩ từ trong cung được phái đến phủ. Em gái nhỏ đang ngồi trong gian phòng với Kim Huyền, cô liền xua tay bảo nó ra để giữ không gian yên tĩnh. Bà thấy vậy thì cười, nói: "Không sao, cứ để vị tiểu thư đây học luôn một thể, dù gì sau này cũng phải đi thăm chị, cũng phải dùng đến". Đại Việt xưa nay luôn xem trọng lễ nghi, lễ là do học mà nên, nghi là do rèn mà có. Lần này, cô chỉ là gả cho một Vương gia giàu có, nhưng cũng không thể xem nhẹ phép tắc. Lý Nữ quan ôn tồn giảng cho nàng nghe về những lần hậu phi vô lễ, bị Tiên đế trách phạt, kẻ dưới chê cười, bà nói: "Những phi tần đó, hầu hết xuất thân thấp, trước khi hầu hạ chưa được chỉ bảo, trong cung, xưng với phi tần của Thánh Thượng là Lệnh bà, còn mình thì tự xung là thiếp thị, đối với kẻ dưới xưng là ta". Rốt cuộc thì Kim Huyền đã thấm nhuần được tất cả, từ bé nàng đã được giáo huấn theo cách cung nhân nên những việc này chỉ như là thêm hương vào hoa. Trong những ngày hoan hỉ này, chuyện xưa thường khó được nhắc đến. Ai cũng chỉ lo nói về cái tốt lành của ngày tháng sau này. Chỉ có hai ông bà Nguyễn Đức gia là còn lưu giữ trong lòng một việc mà ưu tư. Nguyễn phu nhân vào sau chồng, bà cầm nén nhang, vái lạy. Ngài Nguyễn Đức xoay người đến cạnh khung cửa, nói: "Ta có nên nói cho Kim Huyền biết việc này, rằng nó là con của Ngài ấy". Nguyễn Phu nhân hơi chút nhướng mày, bà lắc đầu: "Không đâu ông, Kim Huyền trước giờ tâm tư yếu mà, dễ động lòng, nay mai nó xuất giá, chỉ e là biết mình là con gái tội thần, lòng lại trầm lắng mà buồn bã". Ngài kiên định nhưng có pha chút bất tâm: "Con gái xuất giá, cần phải đến vái lạy cha của mình, như vậy chúng ta mới không hổ thẹn đạo làm tôi với Ngài, dù gì Kim Huyền cũng phải biết sự thật, mai này Ngài còn có người lo hương khói". Kim Huyền biết chuyện, chắc chắn tâm trạng sẽ khó vui vẻ, tâm trạng không vui sẽ biểu hiện ra bên ngoài, tất ảnh hương đến thể diện. Nguyễn Phu nhân vẫn một mực nói: "Nhưng nó không biết cũng có sao đâu, thiếp chỉ cần Kim Huyền toàn tâm toàn ý hầu Bình Nguyên Vương gia, sinh quý tử được sủng ái là đủ, như vậy trong triều, Ngài cũng có chỗ để dựa vào". Để con gái nhận lại cha vốn là theo lẽ nhân hiếu. Ngài Nguyễn Đức khép hờ đôi mắt vẻ bất mãn: "Bình Nguyên Vương hiện nay không được Bệ hạ trọng vọng, bà chờ điều gì chứ, chi bằng để cho Kim Huyền biết sự thật, ta sẽ khỏi bất an khi đứng trước bài vị của Ngài ấy". Vợ chồng nhà Nguyễn Đức chưa bao giờ mâu thuẫn bất hoà như thế. Kim Huyền tình cờ đứng sau cánh cửa khép hờ nghe thấy tất cả. Mặt đất dưới chân cô lún xuống, cả thân người chông chênh như đang đứng trên dải lụa mỏng. Hoá ra bấy lâu, mình chỉ là con gái của tội thần- Đức ông Nguyễn Trãi được Ngài Nguyễn Đức nhận nuôi. Những thanh âm đó vô tình mà hữu ý cứa mạnh vào tâm thức làm cô tỉnh ngộ. Chưa lúc nào Kim Huyền thấy mình nhỏ bé và lạc lõng như lúc này, có chút u ám, cô liêu ngập dần trong ánh mắt cô. Cô ngước mắt lên trời ngẫm nghĩ, nếu bây giờ gia tộc mình còn đó, có lẽ mình sẽ được gả đi trong tâm thế tình thân xa cách chứ không vì tư lợi. Giọt nước mắt rơi xuống vô thức đọng lại trên khuôn mặt đau khổ. Cả thân người nàng cảm thấy vô cùng lạnh lẽo mang hơi nước hồ vừa tan băng. Cô lặng bước về phòng, trong đầu cứ nghĩ mãi về những lời kia, triền miên cả vào trong giấc xuân mơ màng. Sáng hôm sau, Kim Huyền thức giấc từ sớm để chuẩn bị cho ngày lễ nạp thiếp hôm nay. Cung nhân hầu hạ trong phủ chạy ra chạy vào tấp nập làm cho mắt cô nhìn đến nổ cả đom đóm. Cô nghe thanh âm quen thuộc của Nguyễn Đức phu nhân nhưng lại cảm nhận theo một ý nghĩ khác trước. Bà là lo lắng cho con gái cũng được, là nghĩ cho thể diện cũng xong. Cô đã không biết sự thật đó ngần ấy năm mà làm tròn hiếu đạo, nay còn một ngày, xem như gắng gượng để được viên mãn. Phục sức cho phi thiếp đầu của Thân vương theo quy chế vô cùng trang trọng, nhưng Kim Huyền không thích xa hoa, tiêu dùng lãng phí, cho nên trên tóc cô chỉ cài đơn giản trâm hoa uốn lượn hình vòng cung ngụ ý vạn sự cát tường, như ý. Từng lớp hoa cuộn sóng còn có một ngụ ý khác là sinh con đàn cháu đống, nối dõi tông thất. Sau khi được cung nữ đeo vòng bạc, Kim Huyền nhìn vào gương soi mình. Cô nở một nụ cười nguyện ý bằng lòng nhưng pha chút xa vời, vô định mông lung. Từ khi cô biết thân phận thật của mình, không khỏi thấy bất an. Đoạn đường sắp tới chỉ mình cô bước đi, không nơi để tựa, lại càng cô độc. Nhìn xung quanh phủ Nguyễn Đức đâu cũng thấy lạ lẫm, như cô chưa từng bước vào nơi này, chưa từng thân quen. Cung nhân mang khay đựng vải điều che mặt bước vào mang theo những luồng sáng từ ngoài vào lấn át bóng tối trong căn buồng. Cô vội trấn tĩnh mà đan chặt bàn tay vào nhau, đằng sau lớp vải đỏ, mắt cô ánh lên những tia hy vọng le lói. Bước chân của người thiếu nữ trong tiếng sáo nhạc linh đình ấy đang bước vào cuộc đời làm thê tử quân vương. Kim Huyền cùng Tư Thành khấu đầu trước bàn thờ gia tiên rồi sang gian tả bái kiến Ngô Sùng viên. Nhận được lời chúc phúc của mẹ chồng, xem như hôn sự đã hoàn thành, cô danh chính ngôn thuận là thê tử của Bình Nguyên Vương, là Vương Phi bên cạnh chàng. Tiệc mừng kết thúc, quan khách về hết, sau cùng chỉ còn. lại Tư Thành và Kim Huyền trong căn phòng. Kim Huyền chờ khăn che mặt được anh lấy ra, cô lặng lẽ cười mỉm cúi đầu. Tư Thành cầm tay cô, đôi mắt ngập tràn xuân ý: "Cuối cùng, em cũng đã là của ta, hôm nay em xinh đẹp như vậy, không uổng công chờ đợi". Cô với hắn chưa có lúc nào ở nơi riêng tư thế này. Ngoài khoảng sân, hoa sương giá đã được hình thành. Trong đêm tối, chúng toả ra ánh sáng thuần khiết trên nền băng phản chiếu sắc trời đông. Kim Huyền nhìn vào Tư Thành có chút thẹn thùng, nàng đáp: "Em nhất định sẽ làm tròn bổn phận thê tử, hầu hạ Vương Gia". Quen biết đã lâu, giữa hai người cũng bớt đi vài phần kiêng dè, Tư Thành thấy nàng nói năng theo lễ thì cười phá lên rồi chàng khẽ tựa đầu Kim Huyền vào bờ vai kiên định của mình. Trong gian phòng, ánh nến của cặp long phụng cháy sáng toả lên nàng đang tựa đầu vào vai chàng mà thưởng cảnh đêm thanh tĩnh. Trời vừa sáng, Tư Thành cùng Kim Huyền đã thức giấc. Đêm động phòng ân ái nhưng nàng vẫn không quên hôm nay là ngày cô phải làm tròn phận vị của mình. Kim Huyền phân phó cung nhân mang điểm tâm sáng lên cho Tư Thành. Suốt bữa ăn, Tư Thành luôn ân cần, quan tâm đến cô, chỉ cần cô bỏ sót một đĩa thức ăn nào, anh liền để lên chén cho Kim Huyền. Tư Thành muốn người trong phủ biết rằng, cô là sủng thê của mình, cũng như sau này dù có thêm ai đến, địa vị của cô trong phủ cũng là duy nhất, trong lòng anh và cả trong mắt hạ nhân. Cô theo anh đi đến gian phòng của mình, vừa vào thì đã thấy hạ nhân quỳ rạp xuống cả. Bọn chúng nhất loạt hô ứng: "Bái kiến Vương Gia, bái kiến Vương Phi". Tư Thành phất tay bảo: "Từ nay, Vương Phi sẽ thay ta coi quản hạ nhân, quản lý chi tiêu trong phủ, có việc gì đều phải thông qua Vương phi". Chúng đồng loạt vâng dạ. Tư Thành xoay sang cô, nói: "Đây sẽ là nơi ở của em, ta còn có việc trong triều cùng các kinh sư, đến chiều ta lại về". Kim Huyền ngồi xuống chiếc ghế giữa gian phòng, cô đặt một tay lên chồng gối xếp, có một cung nữ bước đến, nói: "Thưa bà cả, con là Tố Xuyên, cung nữ được phân phó hầu hạ bên người, mong bà sai bảo ạ". Cô vẫn giữ nguyên nét bình thản mà xa cách trên khuôn mặt để thị uy người dưới rồi nói: "Ta sẽ giao cho Tố Xuyên quản lý các ngươi, một ngày là người hầu của ta thì suốt đời vẫn chỉ xếp dưới ta, đừng đứng núi này trông núi nọ, tâm si vọng tưởng sẽ tự chuốc hoạ. Lúc đó đừng trách sao chủ tớ vô tình, gặp nạn không cứu". Tố Xuyên dẫn đầu cả bọn răm rắp nghe theo, không dám hé răng kêu ca nửa lời. Bọn hầu đều lui xuống để cô được nghỉ ngơi, Hồng Chi theo Kim Huyền đi vào gian thứ hầu cô chải tóc. Làn tóc mây đen huyền được kéo ra tựa dòng suối óng ả cứ tuôn dài, Hồng Chi mân mê tóc cô, nói: "Bà cả có mái tóc thật đẹp, con hầu hạ nhiều chủ nhân, chưa từng thấy ai có mái tóc bồng bềnh như áng mây thế này". Cô khẽ đưa tay lên má, cười nói: "Vậy là ngươi cũng có tư lịch ở nơi này lâu rồi sao". Tay Hồng Chi cầm lược chải lên tóc nàng, rồi đáp: "Con từ nhỏ đã theo vào cung hầu hạ cho phi tần, công chúa, đến nay cũng đã hai mươi tám tuổi, cũng đã quen tay". Giọng nói Hồng Chi nhẹ nhàng mà từ tốn của kẻ hiểu việc, khoé môi Kim Huyền thoáng một nụ cười hài lòng: "Ta dù sao cũng còn trẻ tuổi, có ngươi hầu hạ bên cạnh đắc lực cũng tốt". Hồng Chi hỏi: "Không biết bình thường bà thích búi tóc thế nào, mong người chỉ rõ ạ". Tính Kim Huyền vốn không ưa cầu kỳ quá, cô chỉ thích sự đơn giản, thanh cao được thể hiện qua từng cử chỉ, cả cách ăn vận. Cô nói: "Búi cao cho ta là được, không cần quá diễm lệ nhưng cần dụng tâm".

Truyện khác cùng thể loại