Em ước gì?

Chương 12: Em ước gì?

Uri dừng lại ở hai điểm hồng trên ngực của Vân Hy, dùng miệng mút chúng, cũng không quên liếm theo vòng tròn, lâu lâu lại gặm và cắn nhẹ. Động tác nhanh và thuần thục khiến Vân Hy hơi nhói nhưng lại cực kỳ thích thú. Vật nhỏ phía dưới của cậu cũng theo dòng hải lưu kích thích đó mà ngẩng đầu. Cậu nhận ra phản ứng của cơ thể mình, cảm thấy hốt hoảng vì không ngờ với người đồng giới lại có cảm giác thoải mái như thế. Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua, và ngay lập tức nó bị nhấn chìm dưới vô vàn nụ hôn.  "Ư... ư..." Vân Hy không ngừng rên rỉ. Cái miệng ướt át của Uri lướt từ trái sang phải từ phải sang trái, tạo ra một vệt dài chất lỏng giữa hai đầu ti, anh dùng lưỡi thu lại hết tất thảy. Mỗi cái hôn, cái liếm đều làm Vân Hy run rẩy. Không chỉ thế, tay của Uri cũng không an phận, cứ vuốt ve lên rồi lại xuống khiến cả người Vân Hy nóng hừng hực. Đột ngột anh ngẩng đầu lên, ở tư thế quỳ gối cởi phăng quần của Vân Hy. Nhìn cậu nhỏ của mình lúc này đã ngẩng cao đầu mà Vân Hy ngại ngùng đến mức chỉ muốn chui ngay xuống đất. Trong khi đó, Uri nhìn cậu mỉm cười, lướt nhẹ ánh mắt qua lại vị trí ấy, không cần dùng tay, không cần dùng môi, chỉ một ánh mắt đã khiến Vân Hy hồi hộp không yên. Cậu vô thức khép chân lại. Cái dáng vẻ e ấp ấy khiến tim Uri loạn nhịp. Cặp chân thon dài, trắng trẻo kèm một ít lông mịn trên thân thể Vân Hy làm cả người anh nhộn nhạo và chỉ muốn len ngay vào.  Uri cởi quần lót của mình, ngay lập tức giải thoát con "quái thú" có kích cỡ thật tầm thường. Mọi người bảo "cái ấy" của người phương Tây to hơn người phương Đông rất nhiều, nay được chứng kiến... thật làm Vân Hy thất kinh hồn vía. "Uri à! Chúng ta làm sao mà..." Anh chặn tay lên miệng cậu. "Anh sẽ nhẹ nhàng. Hãy thả lỏng, để cơ thể mình cảm nhận và em sẽ biết." Nghe Uri nói thế, cậu khẽ gật đầu.  Tình yêu khiến người ta trở nên ngốc nghếch, là một loại cảm xúc mà lý trí không thể điều khiển được. Hai người xa lạ, dù thời gian quen biết không lâu, nhưng nếu cả hai tâm hồn đồng điệu thì vẫn vượt qua tất cả để đến bên nhau. Khái niệm thời gian không còn quan trọng nữa, quan trọng là con tim muốn gì. Rất nhiều người tin vào định mệnh, nhưng mấy ai may mắn gặp được một nửa đúng nghĩa của mình. Nếu cứ chần chừ thì bao giờ mới đến được với nhau. Nhiều năm làm kinh doanh, Vân Hy hiểu hơn ai hết thế nào là "thời cơ". Khoảnh khắc ấy không thể cầu chỉ có thể cảm nhận bằng trực giác. Uri biến ra một chai bôi trơn dùng để mở rộng phía sau của Vân Hy. Khi anh ấn ngón tay thăm dò vào phía trong thì Vân Hy giật nảy mình vì cảm giác vật lạ xâm nhập bên dưới. Anh vuốt ve cậu trấn an rồi theo đó lặp lại động tác ngón tay ra vào giúp cậu thích nghi dần. Anh tăng từ một lên hai ngón tay và dạo khúc ban đầu. Dần dần... sự mới mẻ thay thế bằng cảm giác thích thú, dường như Vân Hy sắp chạm đến điều gì đó mà trước nay cậu chưa từng trải qua. Uri cảm nhận phía sau của Vân Hy đã đủ rộng thì rút tay ra và đưa vật thô to của mình thay thế vào. Một lần nữa Vân Hy giật nảy người, cậu thấy một chứt căng cứng và hơi đau rát. Vô thức cậu kẹp chặt lại để không cho vật ấy của Uri tiến sâu vào.  "Ưm... nhẹ... nhẹ... thôi"   "Thả lỏng nào bảo bối! Em sắp kẹp chết anh rồi đấy" Vòng hai chân Vân Hy quanh eo mình, Uri nhẹ giọng an ủi rồi từ từ tiến vào. Anh làm rất nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, đồng thời không quen vuốt ve cặp mông của Vân Hy để giải tỏa bớt cảm giác căng thẳng. Cứ chầm chậm như thế một lúc thì bất ngờ Uri đẩy một cái thật mạnh để thâm nhập hoàn toàn.  "Á!" Vân Hy hét lên một tiếng. Cậu oằn mình siết chặt drap giường tựa như muốn xé toạt ra, mồ hôi lạnh xuất hiện đầy trán. Cảm giác trương cứng càng lúc càng nhiều, trong vô thức, cậu chỉ muốn đẩy Uri ra. Nhưng bất ngờ là sau cú ấy Uri dường như dừng lại để cậu thích nghi. Anh vẫn không quên vỗ về Vân Hy và vuốt ve cậu đến vô cùng thoải mái. Để rồi, khi Vân Hy dần thả lỏng thì Uri từ từ ra vào nhịp nhàng bên dưới. Cơ thể anh lúc này cũng vì kiềm nén mà xuất hiện một tầng mồ hôi mỏng làm anh càng thêm hấp dẫn. Anh thở hổn hển nhưng vẫn không quên nói với cậu. "A... Bảo bối thả lỏng ra! Em đừng căng thẳng, để anh giúp em nếu không cả hai sẽ chết mất..." Vân Hy bắt đầu phối hợp với anh. Cảm giác rát buốt ở hạ thân cùng căng cứng cũng dần thay thế bằng khoái cảm. Vật nhỏ của cậu lúc nãy hơi mềm đi vì khó chịu thì giờ lại đang ngẩng đầu nghênh đón những đợt sóng nhịp nhàng.  "Ưm... ưm..." Vân Hy rên nhẹ vì kích thích. Phía sau của cậu dường như đã trơn tru hơn giúp việc di chuyển của Uri dễ dàng và nhanh hơn. Vật to lớn của anh bắt đầu hoang dại khám phá khắp nơi bên trong Vân Hy. Cậu có thể cảm thấy thứ ấy ra vào mỗi lần anh di chuyển. Trái phải, trên dưới đều bị chạm đến cực hạn, anh như đang muốn tìm điều gì đó.  Vân Hy cảm nhận được Uri đang căng cứng cực độ, mỗi nhịp ra vào lại khiến vật dưới thân anh to hơn. Uri một tay vuốt ve, một tay giữ cậu nhỏ của cậu mà ra sức lên xuống. Vân Hy đã bị kích thích đến cực hạn, phía sau và phía trước đều cảm thấy khoan khoái đến lạ thường, cậu nhỏ đã ngẩng cao đầu và ửng đỏ lên như núi lửa muốn phun trào.  Đột nhiên Vân Hy rên lên một tiếng đầy thoải mãn "Ah... ah... ưm..." Uri biết mình đã tìm đúng nơi trong đường hầm ấm áp nên ra sức mà trù áp. Mỗi cái thúc mạnh vào điểm G khiến Vân Hy càng lúc càng rên to hơn, kèm theo đó là vô số âm thanh va chạm "Bạch... bạch... bạch..." khiến người nghe đỏ mặt.   "Ah... ưm... nhanh lên! Em không chịu được nữa..." Vân Hy thống khổ với cơn hoang lạc của mình.  "Anh biết rồi!" Nói xong Uri tăng thêm lực và di chuyển càng lúc càng nhanh. Gương mặt cả hai ngày càng ửng đỏ và hơi thở gấp gáp đến cực độ. May mắn là giường của khách sạn thuộc loại tốt và êm ái, nếu không với sức lực của Uri chắc nó đã sớm gãy đôi vì không chịu nổi.   "Haz... haz... haz..." Cả hai cùng rên lên. Những con sóng dồn dập kéo đến khiến cả hai chới với. Họ phải ôm lấy nhau mới có thể vượt qua khoái cảm ngút ngàn này. Để rồi cả hai bắn ra dòng tinh màu trắng đục, chảy tràn khắp chăn giường.  Đã rất lâu rồi Uri chưa nếm lại tư vi đầy đê mê này, nhưng cảm giác của anh trong quá khứ bất đồng với lần này. Uri cảm thấy cả hai vô cùng hòa hợp, cả thể xác và linh hồn chứ không chỉ là những dục vọng cá nhân được thỏa mãn. Còn với Vân Hy, người chưa từng chinh chiến, cũng không tránh khỏi lần đầu đầy bỡ ngỡ nhưng cũng vô cùng nhiệm màu. Mặt vẫn luôn ửng hồng vì hưng phấn thì nay lại càng hồng hơn vì khoái cảm bất ngờ mà lần đầu cậu được nếm trải.  Cả hai nằm đối diện nhau, thấy hình ảnh của chính mình trong mắt đối phương. Họ ôm lấy nhau, hôn nhẹ lên môi nhau và cứ nằm như thế, lắng nghe tiếng tim đập dồn dập... nhưng lại như hòa quyện vào nhau, không sai khắc nào.

Truyện khác cùng thể loại