Lục Diệc Thâm nhìn Từ Mạn rất lâu mới trả lời , giong anh như lạc đi : “ Tôi đã có Noãn Noãn rồi . . . ” “ Tôi đồng ý , chúng ta . . . li hôn đi ! ” Cứ dây dưa mãi sẽ chỉ càng đau lòng mà thôi , việc gì phải lừa dối lẫn nhau . Lục Diệc Thầm rút tờ đơn li hôn ra . Lòng bàn tay Từ Mạn tóe máu , thì ra anh ta đã chuẩn bị sẵn rồi , chỉ chờ mình đồng ý mà thôi . Lục Diệc Thâm kí tên rồi đưa tờ đơn sang , Từ Mạn lau sạch tay mình dưới chăn rồi mới đưa ra cầm lấy bút . Mỗi một nét bút giống như một nhát dao sắc bén cứa vào tim cô . Viết xong đơn , cô cảm thấy vô cùng lạc lõng . Lục Diệc Thâm nhận lấy tờ đơn rồi rời khỏi phòng bệnh . Lục Diệc Thâm vừa đi khỏi , Từ Mạn lại vì kích động mà mất nhiều màu , phải đưa vào phòng phẫu thuật . Lục Diệc Thẩm trên đường về cứ thấy trong lòng bất an , cảm giác mất đi một thứ gì đó , nhưng không thể nói ra được . Một tuần sau khi li hôn , Từ Mạn vẫn không hề xuất hiện , thậm chí cũng chẳng quay lại lấy đồ của mình và tài sản phân chia . Lục Diệc Thẩm đã chia một nửa tài sản của mình cho cô . Anh có được thành tựu như hôm nay đều là nhờ vào khoản tiền quan trọng mà ngày xưa Từ Đinh Nghị đã đầu tư vào Hàng Khang . Tuy đã li hôn rồi , nhưng anh vẫn muốn Từ Man sau này sẽ sống trong sự thoải mái . Cho dù không còn là bà Lục nữa , nhưng anh vẫn muốn có sống một cuộc sống hơn người , không phải lo lắng về chuyện tiền bạc . Hôm nay anh về sớm , cảm thấy căn biệt thự thật trống trải , từ sau khi kết hôn , Từ Mạn không đi làm nữa , chỉ ở nhà chuyên tâm làm bà Lục , thể nên chỉ cần anh về nhà thì chắc chắn sẽ thấy Từ Mạn . Bây giờ đột nhiên quá yên tĩnh , anh cảm thấy không quen , bèn bất giác đi vào phòng của Từ Mạn . Nơi này vẫn được giữ nguyên từ lúc Từ Mạn rời đi . Vết máu trên sô pha khiến trái tim anh chợt quặn thắt lại . Anh nắm chặt bàn tay , cố kiềm nén tâm trạng bất an trong tim Anh đi quan sát hết một lượt căn phòng , tưởng tượng rằng Từ Mạn vẫn còn ở lại nơi đây . Tưởng tượng rằng lúc này có sẽ làm gì , nét mặt sẽ như thế nào . Bước đến bản trang điểm , anh vô tình làm rơi chiếc hộp tinh xảo trên đó . Từ trong chiếc hộp , một quyển nhật kí màu hồng có hình chiếc ô nhỏ chợt rơi ra . Anh cứ luôn tưởng rằng chiếc hộp này là để chứa đồ trang điểm . Anh khom người nhặt quyển nhật kí , bên trong có một tấm ảnh của anh , đó là ảnh chụp lúc anh học đại học . Anh nhíu mày , ngạc nhiên nhìn tấm ảnh này , bởi anh chưa bao giờ nhìn thấy nó . Trong lòng cảm thấy tò mò , anh lật đọc quyển nhật kí . Bên trong viết rất nhiều câu chuyện , chuyện vui có , chuyện buồn có , cho đến khi nhìn thấy một trang viết có kẹp một tấm ảnh Từ Mạn đang băng bó phần đầu , anh chợt ngẩn người ra . Anh cầm bức ảnh lên , bên dưới là dòng viết tâm trạng của cô . Duyên phận là gì chứ ? Là người ta cứu mình một lần , thì mình phải trả lại cho người ta một lần sao ? Mình cứ luôn cảm thấy thật kì lạ . Nhìn cảnh anh ấy vì cứu người khác mà lao vào nguy hiểm , mình đã lập tức lao đến bên anh ấy . Tầm Noãn lôi mình đi nhưng mình không đi mà vẫn quay lại . Mình muốn cứu anh ấy . Mình cố gắng đào bới đống đá dưới gốc cây để lôi anh ấy lên . Lúc ấy anh ấy bị thương rất nặng , mà cơn động đất vẫn chưa kết thúc , đá cứ liên tục lăn xuống , nếu đập trúng anh ấy thì anh ấy sẽ chết chắc . Mình lấy thân người đỡ cho anh ấy . Mình chẳng phải là dũng cảm không sợ chết , mà chỉ là không có thời gian để suy nghĩ . Vào thời khắc sinh tử thì tình cảm và sự quan tâm của mình dành cho Lục Diệc Thẩm đã chiếm hết toàn bộ lí trí của mình , khiến mình bất chấp tất cả mà xông về phía anh ấy , bảo vệ anh ấy . Một hòn đả đập vào mặt mình , liệu có bị phá tướng không ? Anh ấy liệu có chê mình không ? Mình lo lắng bất an . Anh ấy và Tầm Noãn đã yêu nhau rồi , đêm đó mình đã khóc một trận rất lâu . Mình đã được kết hôn với anh ấy như ý nguyện , mình nghĩ thời gian trôi qua , có lẽ . . . Anh ấy sẽ yêu mình chăng ? Mình thật sự mong chờ . Mình muốn có con với anh ấy , cho dù anh ấy không yêu mình đi nữa , mình vẫn muốn sinh ra một đứa bé mang dòng máu của anh ấy . Đứa con chung của cả hai . Hôm kỉ niệm ngày cưới , mình đã chuẩn bị một bàn thức ăn , trang điểm thật đẹp , mình muốn . cùng anh ấy trải qua một đêm thật hoàn hảo . Nhưng anh ấy không về , anh ấy đã ở cùng Tâm Noãn . Mình đã đứng trước cửa chờ anh ấy cả đêm . Lần này mình không khóc , bởi con đường đã chọn thì có khổ cách mấy cũng phải đi đến cùng . Kỉ niệm bốn năm ngày cưới , anh ấy đã uống rất nhiều , anh ấy muốn làm chuyện đó với mình . Mình đã bật khóc . Mình cũng không hiểu tại sao mình lại khóc nữa . Ước mơ của mình đã thành sự thật , cuối cùng cũng có thể sinh đứa con mang dòng máu của anh ấy . Cô ấy . . . cô ấy có thai rồi sao ? Thế mà mình lại ngay lúc này mà bỏ rơi cô ấy ? Lục Diệc Thâm cảm thấy mình đã điên rồi . Bịch , quyển nhật kí rơi xuống đất , còn Lục Diệc Thậm chạy ra khỏi phòng nhanh như một cơn lốc . Rõ ràng đang trong thành phố , nhưng anh lại phóng xe với tốc độ 150 , không biết đã vượt bao nhiều đèn đỏ , suýt gây tai nạn mấy lần . Nhưng khi anh chạy đến phòng bệnh của Từ Mạn thì nơi đó chẳng có ai cả , anh vội níu một y tá lại hỏi thăm :          “ Bệnh nhân ở đây đâu rồi ? ” “ Ai chứ ? ” Lục Diệc Thâm chỉ vào phòng bệnh , “ Chính là người bị trật chân nằm ở đây này . ” Y tá cau mày : " ở đây chẳng có bệnh nhân bị trật chân nào cả , mấy ngày trước chỉ có một thai phụ có triệu chứng sảy thai nằm đây thôi , sau đó bị xuất huyết nhiều nên chuyển đi rồi . ” Lục Diệc Thảm thấy toàn thân cứng đờ , “ Có biết cô ấy tên gì không ? ” Y tá nghĩ một lúc rồi đáp : “ Hình như tên là Từ Mạn ” Lục Diệc Thâm đẩy y tá sang một bên rồi chạy như điên đến khoa sản , khiến các thai phụ đang khám bệnh ở đó vô cùng hốt hoảng . “ Từ Mạn ở phòng bệnh nào ? ” Lục Diệc Thâm bất chấp bao nhiêu ánh mắt đang đổ dồn về mình . Anh chỉ muốn lập tức được gặp Từ Mạn . Rốt cuộc mình đã làm chuyện ngu xuẩn gì vậy ? Tại sao cô ấy lại không nói gì ? Cô ấy rốt cuộc muốn làm gì ? Thật may mắn , bác sĩ có mặt lúc đó chính là bác sĩ đã chữa trị cho Từ Mạn . Bác Sĩ nhìn Lục Diệc Thầm một lượt rồi hỏi : “ Hôm đó chính anh làm cô ấy kích động đến xuất huyết đúng không ? ” Môi Lục Diệc Thậm run run , không nói nổi lời nào . Cô ấy suýt bị sảy thai , thế mà mình lại nhằm lúc cô ấy đang yếu ớt nhất , cần người an ủi nhất , lại đâm cô ấy một nhát dao chí mạng . “ Cô ấy . . . cô ấy sao rồi ? ” “ Tôi không rõ , lúc ấy tình hình quả nguy hiểm , đứa bé khó mà giữ được , tôi khuyên cô ấy nên từ bỏ đi , nhưng cô ấy cứ kiên quyết muốn giữ lại , tình hình của cô ấy lúc đó , điều kiện y tế ở đây không xử lí được , thế nên mẹ cô ấy đã đến đưa đi , sau đó thế nào thì tôi cũng không rõ , nhưng mà . . . cô ấy cử nhất quyết giữ đứa bé , với sức khỏe như vậy thì e rằng sẽ một xác hai mạng mất . ” Một xác hai mạng ? Lúc này , Lục Diệc Thâm giận điên lên đến mức muốn giết người , cũng không biết đang giận chính bản thân hay giận sự giấu giếm của Từ Mạn . Lục Diệc Thậm chạy khắp nơi tìm Từ Mạn , nhưng không tìm thấy cô đâu . Căn nhà đã bản , công ty đã đóng cửa , thông tin xuất cảnh cũng không thấy tên của cô , tất cả mọi thứ liên quan đến cô sau khi li hôn hầu như không còn tồn tại nữa . Hệt như cô chưa từng sống trong thành phố này vậy , không để lại một chút dấu vết gì .