Ê nhóc! em thích anh!
Chương 24: Sinh nhật (1)
Không khí náo nhiệt, võ đài kín mít người cỗ vũ. Tất cả làm nên một trận đấu kinh điển của hai câu lạc bộ võ thuật học viện Kungliga: Teawindo và Nhu Thuật. Nói là hai câu lạc bộ cho oai vậy thôi chứ thật chất hai người dưới kia còn chưa từng tham gia vào câu lạc bộ, nói gì đến thi thố! Đây chẳng qua chỉ là một trận đấu nho nhỏ giữa hai người nổi tiếng và sự cổ vũ quyết liệt của hai câu lạc bộ chả mấy nổi tiếng trong học viện. Một sự tương phản rõ rệt!
Nhưng nếu nói là đến để xem đấu võ, thì khán đài có sức chứa lên đến cả trăm ngàn người này không thể nào đông như thế được! Từ Tây sang Đông, từ Bắc sang Nam, khán đài nào cũng kín mít người xem, thậm chí là những cô gái điệu đà nhất cũng có mặt. Họ không ngại nắng nóng, đông đúc, cứ thế chen nhau mà ngồi. Thật sự rất hiếm có! Có lẽ việc hai cô bạn thân đánh nhau lại là một trò mua vui cho bọn tiểu thư công tử ấy. Vì vốn dĩ Phương Vy và Mạc Đổng Quyên từ khi chạm mặt nhau đến giờ đã chẳng để lại chút thuận mắt nào cho bọn họ. Nổi quá cũng khổ!
Dưới sân, hai nhân vật chính của trận đấu vẫn không ngừng ra đòn và phòng thủ. Sự chuẩn xác và khéo léo của bọn họ đã khiến cho những đàn anh kì cựu của hai câu lạc bộ phải hổ thẹn. Thật sự không ngờ, trong học viện lại có 2 võ sinh tài giỏi đến thế. Tại sao họ không gia nhập câu lạc bộ? Hoang phí quá!
Phương Vy và Mạc Đổng Quyên mồ hôi nhễ nhại vẫn không ngừng chiến đấu, mặc kệ sự náo loạn trên khán đài.
Vì ba lô hàng!
Vì hòn đảo ở châu Âu!
Không thể thua!
(Thật sự cái quyết tâm củ chuối hết sức -,-)
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Sau gần cả tiếng đồng hồ vận lộn muốn banh xác, cuối cùng trận đấu cũng đến hồi kết thúc. Nguyên nhân là do Mạc Đổng Quyên để lộ sơ hở, Phương Vy liền lợi dụng nó để đánh bại cô, đè cô xuống sàn đúng như cách thức chiến thắng của Nhu Thuật, làm cho khán đài được phen dậy sóng. Thật không ngờ! Phan Ngọc Phương Vy đã thắng! Cô gái tai tiếng nhất trường đã thắng! Tại sao cô ấy lại có thể làm được như vậy?
Toàn thể học sinh ngồi trên khán đài đều trố mắt. Chẳng phải Mạc Đổng Quyên là thiên kim nhà chế tạo vũ khí đứng đầu giới xã hội đen sao? Tại sao cô ấy có thể thua con người không danh không phận kia? Cô ta có gì lợi hại lắm sao?
Mạc Đổng Quyên nằm ở dưới sàn, mắt hướng lên khán đài, đón nhận những ánh mắt tức giận xem lẫn khó hiểu của bọn thiên kim công tử, trên môi lại nở một nụ cười, một nụ cười đắc thắng. Mặc kệ bọn người đó nghĩ như thế nào! Cô đạt được mục đích của mình rồi! Không cần bọn não trỗng đó phán xét.
Phương Vy nghe thấy những câu nói tục tĩu trên khán đài, trong lòng lại không mảy may để ý, đưa tay đỡ Mạc Đổng Quyên đứng dậy. Hai cô gái nhìn nhau, mồ hôi từ trên khuôn mặt chảy xuống, thấm ướt cả áo. Dù ai thắng ai thua, tình bạn của bọn cô vẫn là quan trọng nhất. Chỉ đơn giản là một trận đấu giải trí, nó cũng không quá lớn đến mức có thể tạo ra rạn nứt giữa bọn cô. Huống hồ miệng lưỡi người đời, sao có thể tránh khỏi? Bọn cô nghe thấy rồi tức giận thì có làm được gì không? Nó chỉ càng mang lại rắc rối thêm thôi! Với lại, bọn cô cũng đã quen với những việc này rồi, bị thêm một chút nữa cũng không sao!
Nhưng mà Phương Vy cũng phải công nhận một điều, cá cược lần này cái nào cũng có lợi cho đối phương và gây hao tổn cho bản thân cả. Ba lô hàng đó, cho dù có lấy về cũng không thể nào một lúc xài hết tất cả, đã vậy nó lại còn rất có giá trị, đủ để có thể mua đứt vài cái đảo ở châu Âu. Mạc Đổng Quyên chọn cá cược như vậy chắc chắn là có dụng ý gì đó. Thế nên Phương Vy mới "hiền từ" chiến thắng để đón nhận dụng ý đó của cô. Còn về sau xảy ra vấn đề gì thì cô cũng không biết! Cô có được thứ cô muốn là đủ rồi! Dụng ý đó lợi hay hai, hồi sau sẽ rõ!
Ở một nơi trên khán đài
Từ Nghiêm từ nãy đến giờ quan sát trận đấu, anh chỉ mỉa mai cười một cái. Thì ra đây là lí do vì sao cứ hết lần này đến lần khác anh tấn công Phương Vy, cô ta đều dễ dàng né được. Võ thuật của cô ta thật sự rất cao cường. Mạc Đổng Quyên đó chắc cũng phải cố gắng lắm mới có thể cầm cự được lâu như vậy. Nếu đổi lại là anh, thì đã sớm không còn thấy thái dương nữa rồi! Quả thật rất đáng sợ!
"Nếu Lý Kiều Ân biết được chuyện này chắc lại đau đầu nữa đây!"
Nhâm Gia Tuệ ở bên cạnh lên tiếng, ánh mắt chăm chú nhìn vào hai cô gái dưới sân. Từ Nghiêm nghe thấy tiếng cô nói liền chuyển ánh mắt sang bên cạnh, sự dịu dàng hiếm có bày ra trên mặt.
"Mặc kệ cô ta! Chúng ta đã không còn liên quan gì đến cô ta nữa rồi!"
Anh choàng tay ôm lấy Nhâm Gia Tuệ, cô cũng không có phản kháng gì.
"Nhưng em muốn trả thù cô ta, vì những gì cô ta đã đối xử với chúng ta!"
Nhâm Gia Tuệ tức giận nói.
"Được! Vậy em muốn trả thù như thế nào?"
Anh chiều theo ý cô.
"Em muốn cho cô ta thấy, thứ cô ta dốc sức giành lấy, sẽ vĩnh viễn không bao giờ thuộc về cô ta. Em muốn chính Thiên Vương xử lý cô ta, để cô ta đau lòng mà chết!"
"Thế chúng ta phải làm như thế nào?"
Đâu trí hay gì đó cũng được, nhưng còn về đấu võ thì anh xin thua. Cô ta thật sự là một đối thủ đáng gồm!
"Anh không cần phải lo! Em đã vạch sẵn kế hoạch rồi!"
Nhâm Gia Tuệ nhướng mắt, ánh mắt tỏ ra một sự khao khát muốn trả thù rõ rệt. Từ Nghiêm nhìn thấy ánh mắt đó của cô liền hiểu ngay mọi chuyện. Nở một nụ cười tươi, anh đưa tay vuốt ve lấy chiếc cằm thon nhọn của cô, nói.
"Em thật sự rất thông minh đó!"
Được khen, Nhâm Gia Tuệ chỉ cười rồi choàng tay ôm lấy Từ Nghiêm, tặng cho anh một nụ hôn nồng cháy trước đám đông, làm cho những người xung quanh đi ngang qua không ai dám dừng lại, sợ rằng sẽ bị chàng trai kia thảm sát vì có ý định với bạn gái anh ta. Như thế thì thảm lắm! Bọn họ còn yêu đời, còn có gia tài cần phải giữ gìn, không nên nhanh như vậy mà tự tử a!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Hôm nay Phương Vy thắng Mạc Đổng Quyên, đây không phải là một điều đáng buồn mà là một cái hay. Ba lô hàng kia, Mạc Đổng Quyên tặng không cho cô cũng không phải là uổng phí, vì hôm nay là sinh nhật Phương Vy, ngày mà cô ấy xuất hiện trên cỗi đời này. Đó là một ngày thiêng liêng của riêng cô ấy, để mọi người vui vẻ chúc mừng cô ấy. Nhưng đáng tiếc thay ông trời lại vô nhân tính chọn ngay cái ngày quí giá này, cướp đi một Phương Vy vui vẻ hoạt bát của cô, làm cho con người cô ấy hoàn toàn thay đổi, thậm chí quên luôn cả sinh nhật của mình, vĩnh viễn không bao giờ muốn nhắc đến. Tại sao? Tại sao lại làm như vậy? Phương Vy đã làm gì sai? Tại sao lại khiến cho cô ấy thành ra như thế?
Mạc Đổng Quyên đưa mắt sang nhìn Phương Vy. Vẻ ngoài vui vẻ đó, liệu mày giấu được bao lâu? Lừa mình được bao lâu? Mày thật sự rất ngốc, Phương Vy!
"Có muốn ăn gì không? Tao bao!"
Mạc Đổng Quyên lên tiếng.
"Sao hôm nay mày tốt thế? Còn bao tao ăn!"
Phương Vy mặc chiếc áo thun vào, nhìn Mạc Đổng Quyên trợn tròn mắt đầy thích thú. Vẻ hồn nhiên của cô có thể đánh lừa mọi người, nhưng riêng Mạc Đổng Quyên thì không thể. Cô đã quá hiểu rõ nó!
"Chả lẽ mày nghĩ tao rất keo kiệt à?"
"Phải đó!"
Phương Vy nói như đúng rồi.
"Giờ có đi không?"
Mạc Đổng Quyên đanh giọng.
"Tất nhiên là phải đi rồi!"
Vừa nói, Phương Vy vừa vơ lấy cặp da, vừa chạy lại chỗ Mạc Đổng Quyên.
"Đi!"
"Đi bây giờ luôn hả?"
Mạc Đổng Quyên trợn mắt kinh ngạc.
"Chứ sao?"
"Thế còn tiết học?"
"Mày có bỏ một bữa cũng có học khôn hơn được đâu! Đi thôi!"
Phương Vy nắm lấy tay Mạc Đổng Quyên, hăng hái kéo đi khỏi phòng thay đồ.
Lại tự hại mình nữa rồi! Hiệu trưởng mà biết bọn cô cúp tiết, đảm bảo thế nào cũng không nhẹ nhàng đâu. Phương Vy ơi là Phương Vy, sao mày không chịu nhớ cái nội quy trường giùm tao vậy hả? Có chết, mày cũng đừng lôi tao theo! Mạc Đổng Quyên khóc trong lòng, nhưng cô lỡ rủ rồi, nó cũng đã quyết rồi, có muốn bỏ, cũng bỏ không được! Cô khổ quá mà! T^T
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Sau khi ăn uống no say, 2 cô gái kéo nhau về nhà, cũng bày hẳn một kế hoạch để đối phó với hiệu trưởng khi bị hỏi tới.
Bước vào ngôi biệt thự sang trọng, Phương Vy nhìn lướt qua một lượt phòng khách, thấy không có người, cô liền nhẹ nhàng bước đến gần cầu thang, cố gắng không gây ra bất cứ một tiếng động nào.
"Tại sao hôm nay lại cúp tiết?"
Tiếng nói của Thiên Vương từ đâu đó phát ra, làm cho Phương Vy giật nảy mình như kẻ trộm bị bắt quả tang. Sau khi định vị được giọng nói phátra từ đâu, cô tự tin trả lời.
"Chị đi chơi với Đổng Quyên."
"Mới mấy ngày đầu mà cô đã muốn lật lộng, có phải thói quen cũ tái phát không?"
Thiên Vương lại từ trên cầu thang nói vọng xuống, ánh mắt mang đầy vẻ lạnh lùng.
"Thói quen cũ tái phát?"
Phương Vy nhăn mặt khó hiểu. Nó nói gì vậy?
"Năm lớp 10."
Thiên Vương dùng ba từ để giải thích.
À, ra là vậy! Thì ra là nó đã cho người điều tra rồi!
"Nếu như muốn thì chị đã làm từ lâu rồi! Không cần để đến bây giờ đâu! Em yên tâm!"
Phương Vy nhếch mép khẳng định.
"Thế thì tốt! Tối nay đi ăn ngoài, cô lên chuẩn bị một chút. Chúng ta đi nhà hàng Pháp."
Ánh mắt Thiên Vương trở về vẻ ôn nhu, nhẹ nhàng nói với Phương Vy. Dù là cô làm gì, gây ra chuyện gì, chỉ cần cô giải thích với cậu, cậu nhất định sẽ tin tưởng mà bỏ qua. Đó là sự tôn trọng của cậu dành cho cô.
"Sao tự nhiên lại muốn đi ăn ngoài?"
Phương Vy bước đến chỗ Thiên Vương đứng, nói nhỏ.
"Ngán đồ ăn ở nhà rồi à?"
Thiên Vương đưa ánh mắt phẳng lặng của mình nhìn cô, chỉ để lại một câu rồi đi lên lầu.
"Ừ!"
"Ngán thật à? Sao lại có thể?"
Phương Vy trợn tròn mắt, thích thú chạy theo Thiên Vương.
"Sao lại không thể?"
Thiên Vương đưa tay mở cửa phòng, đầu vẫn không quay lại.
"Vì em có tình cảm với cô ấy."
Phương Vy theo cậu bước vào phòng, không quên đóng cửa.
"Ai nói với cô điều đó?"
Thiên Vương nhăn mặt quay lại nhìn Phương Vy. Nụ cười tinh nghịch trên mặt cô phút chốc tắt ngủm, thay vào đó là vẻ mặt cứng đờ.
"Không phải à?"
Hai hàng lông mày của Thiên Vương dính chặt lấy nhau, sau đó đôi mắt trở nên có chút tức giận, quát.
"Đi chuẩn bị đi!"
Phương Vy bị thái độ của cậu làm cho giật mình, "ờ" một tiếng rồi chui thẳng vào nhà tắm. Cái quái gì vậy? Không lẽ cô đoán sai? Nó với Dương Mịch Ân chả lẽ không có quan hệ gì? Nhưng mà tại sao chứ? Không phải hai người bọn họ là bạn thanh mai trúc mã sao? Ngần ấy thời gian cũng không có tình cảm với nhau à? Khó tin!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Biết được lần này đi đến nhà hàng Pháp, nhưng đây cũng chỉ là một bữa ăn bình thường, chả hiểu sao Phương Vy lại quyết định chọn cho mình một bộ trang phục vừa thanh lịch vừa tao nhã, cũng không kém phần trẻ trung của tuổi thiếu nữ. Ngay cả trang sức và đầu tóc cũng hết sức chải chuốt, khiến cho cô đã xinh đẹp, nay còn trở nên xinh đẹp hơn.
Đứng trước chiếc gương ở bàn trang điểm, Phương Vy tự ngắm lại mình một lượt, sau đó quay sang Thiên Vương. Cậu nhóc đang chỉnh lại caravat cho bộ âu phục đen tuyền của mình. Dáng vẻ trưởng thành, quyến rũ của cậu khiến cho cô bất ngờ. Bởi vì lần trước đi dự tiệc, do vội quá lại còn xảy ra biến cố nên cô vẫn chưa có cơ hội ngắm kĩ cậu. Bây giờ có cơ hội rồi cô mới biết, cậu nhóc chả thua kém gì mấy anh chàng lịch lãm trên TV, có khi còn hơn nữa ấy chứ! À, mà khoan, cô đang khen nó đấy à? Thiên Vương sao? Không đời nào!
"Nhìn đủ chưa?"
Thiên Vương bất chợt quay sang cô, hỏi. Khuôn mặt đạt chuẩn tỉ lệ vàng của cậu làm rung rinh bao nhiêu trái tim cô gái, bây giờ lại đến lượt cô - Phương Vy.
"Đừng có nhảm! Chỉ đi ăn thường thôi, sao lại phải ăn mặt sang trọng như vậy?"
Phương Vy chuyển chủ đề, tiện thể đi tìm lời giải đáp cho thắc mắc của mình luôn.
"Đương nhiên là có lí do!"
Thiên Vương thản nhiên trả lời.
"Lí do là gì?"
"Đến đó rồi cô sẽ biết!"
Thiên Vương mở cửa bước ra ngoài, Phương Vy nhanh chóng đi theo sau.
"Không phải em muốn nói, nhà hàng đó nấu ăn ngon hơn Dương Mịch Ân?"
"Cô bớt nhảm đi!"
Thiên Vương lạnh lùng nói, sau đó đi thẳng xuống dưới lầu. Lúc đi lướt qua Dương Mịch Ân, cậu chỉ dặn dò qua loa vài câu rồi lãnh đạm đi mất, hoàn toàn không để cho cô một chút tình cảm. Thật sự là vô tình!
Phương Vy đi phía sau cũng đi ngang qua Dương Mịch Ân, cô nhìn lướt qua cô ta một cái, sau đó cũng kiêu hãnh đi qua luôn. Định luật cô ta không thích cô thì cô không thích cô ta, đơn giản lắm!
Khi thấy Phương Vy đã yên vị trong xe, tài xế ở phía trên liền đạp ga, lái con Ferrari ra khỏi biệt thự, đi đến nhà hàng Pháp nổi tiếng nhất thành phố, nơi được cho là sang trọng và lãng mạn nhất.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Dương Mịch Ân nhìn thấy hai người Thiên Vương và Phương Vy lần lượt rời đi, tay không kìm chế được liền nắm chặt lại, những móng tay nhọn hoắc đâm vào da thịt, đau rát. Cô hận cô ta, hận cô ta đến tận xương tuỷ!
"Hôm nay Phương Vy đẹp quá! Không biết hai người ấy đi đâu nhỉ?"
Phương Nghi không biết từ đâu đó xuất hiện, hai tay nắm sau lưng, ánh mắt xa xăm nhìn theo bóng dáng chiếc xe đã khuất dạng.
Bị Phương Nghi chọc tức, Dương Mịch Ân liền quay ngoắc sang cô, ánh mắt phòng ta tia lửa.
"Cô vừa mới nói gì đó?"
"Cô tính táp tôi luôn sao?"
Phương Nghi thách thức quay sang Dương Mịch Ân. Dáng vẻ đáng ghét của cô khiến cho Dương Mịch Ân càng thêm tức giận hơn.
"Cô có tin tôi nói cho Vương biết chuyện của cô không?"
"Tuỳ cô. Tôi không quan tâm!"
Phương Nghi bỏ lại một câu, sau đó đi vào trong bếp.
Cái nhà này! Những con người ở đây! Ai cũng muốn chọc Dương Mịch Ân cô tức chế cả! Tại sao vậy? Cô muốn sống yên, muốn có được tình yêu của mình mà không được sao? Sao lại muốn chèn ép cô?
Cristal Restaurant
"Vũ công tử, mời!"
Một người phục vụ từ trong nhà hàng bước ra trước cửa xe của Thiên Vương, kính cẩn chào đón. Thiên Vương thuận theo liền bước ra khỏi xe, không quên vòng qua bên kia để đón Phương Vy cùng đi vào. Cậu nắm lấy tay cô, bàn tay to lớn, ấm áp nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, làm cho cô trong phút chốc đỏ mặt, muốn rút tay ra, nhưng lại nhớ đến nơi này là đâu, liền nhanh chóng kìm chế lại cơn xấu hổ, ngoan ngoãn theo Thiên Vương đi vào trong.
Được nhân viên phục vụ dẫn đến một chiếc bàn gần với nơi biểu diễn âm nhạc, đã vậy còn ngay sát cửa sổ, khung cảnh thật sự lãng mạn vô cùng. Trên sân khấu, tiếng đàn piano cứ thế trong trẻo vang lên, hoà với ánh nến lung linh trên bàn, càng làm cho khung cảnh trở nên mị hoặc muôn phần.
"Hai vị muốn dùng gì ạ?"
Nhân viên phục vụ lễ phép hỏi.
"Cô muốn ăn gì?"
Thiên Vương quay sang Phương Vy.
"Thứ gì đó nhẹ thôi! Chị đã ăn rồi!"
Phương Vy giao lại toàn quyền quyết định cho Thiên Vương, sau đó quay mặt ra bên ngoài, ngắm nhìn cảnh hoàng hôn dần buông xuống.
"Lí do chúng ta đến đây là gì?"
Phương Vy bất chợt lên tiếng, thanh âm của cô nhẹ nhàng tựa lông vũ, ánh mắt xa xăm nhìn ra bên ngoài đầy quyến rũ và dịu dàng, một vẻ đẹp khiến ai cũng phải ngất ngây.
"Không cần phải vội! Chúng ta còn nhiều thời gian mà!"
Phương Vy ngắm hoàng hôn, hoàng hôn chiếu lên người cô, làm toàn thân cô toả ra một thứ ánh sáng ấm áp, dịu dàng, khiến cho Thiên Vương không thể nào rời mắt, lời nói cũng trở nên rất nhẹ nhàng, ôn nhu.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Mãi cho đến khi Thiên Vương và Phương Vy đã ăn xong, cậu vẫn chưa nói cho cô biết về lí do của bữa ăn này. Nếu nói là cậu ngán đồ ăn nhà thì cũng hơi khó tin, nhưng rốt cuộc thì cậu còn lí do nào nữa đề dẫn cô đến đây?
"Bậy giờ em nói lí do được chưa?"
Phương Vy nâng ly nước cam trên bàn, uống một hớp.
"Chút nữa thôi!"
"Rốt cuộc đó là gì? Sao em cứ úp úp mở mở hoài vậy?"
Phương Vy nhăn mặt khó chịu.
"Đến rồi!"
Thiên Vương vừa dứt lời, đèn trong nhà hàng đều đồng loạt tắt hết, trên sân khấu cũng ngừng chơi nhạc, chỉ còn lại ánh sao lấp lánh ở bên ngoài soi sáng những chiếc bàn ở bên trong.
"Nhà hàng cúp điện rồi sao?"
Phương Vy hoảng loạn đứng dậy, ánh mắt ngó nghiên xung quanh, cố tìm kiếm một người phục vụ nào đó.
"Đừng làm loạn! Mau ngồi xuống đi!"
Thiên Vương bình tĩnh nói. Xét theo thái độ này của cậu nhóc, chắc chắn là cậu biết lí do vì sao sự việc này xảy ra, lại còn vừa nãy cậu mới nói "Đến rồi!" thì điện liền tắt, nhà hàng bị nhấn chìm trong bóng tối. Không lẽ... Chuyện này là do cậu làm ra? - Phương Vy nghi ngờ, từ từ ngồi xuống ghế, ánh mắt cảnh giác không ngừng dán lên người Thiên Vương.
------------
- Ây ya tội lỗi quá! Xin lỗi mấy nàng ta ra chương muộn. Tại vì không có hứng biết nên cứ kéo dào hết từ ngày này sang ngày khác. Ta xin lỗi! Ta sẽ cố gắng viết nhiều nhiều nhiều hơn nữa để đền cho mấy nàng. Đừng có giận ta nhe! Quay trở về với ta nè!



