Ê nhóc! em thích anh!
Chương 17: Gặp nhau
- À trước khi đọc chương mới, mấy nàng lật lại chương 16 đọc phần ta mới cập nhập trước nhé! Vì để đảm bảo nội dung mỗi chương nên ta phải làm vậy, thông cảm cho ta! Mấy nàng đọc từ hàng có dấu sao (*) giùm ta. Ai đọc qua khúc dấu sao đó rồi thì đọc chương mới lun nè! Lẹt gâu! =))
-------------
Mãi cho đến khi chuông reo ra về, Lý Kiều Ân vẫn chưa thấy Phương Vy đâu. Cô ta cũng thật to gan! Chỉ mới học có một ngày mà đã dám nghỉ. Nhưng mà chính cô cũng phải thừa nhận một điều rằng 2 ngày này rất rảnh rỗi. Nếu không nghe Ngô Kiều Trinh thông báo này nọ thì việc duy nhất có thể làm chính là ngồi yên, không bất cứ ai dám gục mặt xuống bàn ngủ như Mạc Đổng Quyên và Phan Ngọc Phương Vy. Hành động đó được cho là bất lịch sự và thô lỗ, được hết thảy các học sinh trong trường khinh miệt. Trừ phi nó được áp dụng trên người có thể lực như Mạc Đổng Quyên.
Cứ cho là hôm nay Phương Vy trốn được một ngày. Thế còn ngày mai thì cô ta có dám trốn nữa không? Ngày mai là ngày khai giảng đầu năm, bắt buộc tất cả các học sinh của học viện Kungliga đều phải tham gia, cho dù đó có là con trai hiệu trưởng đi chăng nữa. Lý Kiều Ân thật chờ mong! Nếu như cô ta tiếp tục nghỉ, thì sẽ phải chịu hình phạt của học viện. Còn nếu như tham gia thì chính cô ta sẽ phải chết dưới tay Mạc Đổng Quyên!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Mạc Đổng Quyên lại lái con Lamborghini về nhà. Cả ngày hôm nay cô không thấy cô bạn tên Phan Ngọc Phương Vy kia xuất hiện. Là cô ta nghe danh tiếng của cô sợ quá nên nghỉ học, hay là vì lí do khác? Haizzz.... Cô cũng không phải là vô cớ ghét cô ta! Mà là do cô tự bảo vệ mình thôi! Giữa thế giới hàng tỉ người như vậy, không biết có bao nhiêu người tốt, bao nhiêu người xấu để mà đề phòng. Đặc biệt thân phận của cô lại càng phải yêu cầu cô cảnh giác cao hơn. Tốt nhất là ít tiếp xúc với người lạ. Không nên quá tin tưởng một người dù người đó có thân thiết với mình đến đâu. Mặc dù điều thứ hai cô đã phá vỡ, nhưng cũng không hẳn là sai. Vì cô ấy là đồng đội, là người bạn mà cô bám mông từ nhỏ, làm sao cô ấy có thể hại cô chứ?
Đỗ xe vào gara, Mạc Đổng Quyên lấy chiếc cặp bên ghế phụ đeo lên, tay cầm chìa khoá leng keng bước vào. Vì đây là biệt thự riêng cần có sự yên tĩnh và riêng tư nên Mạc Đổng Quyên chỉ thuê có một người giúp việc. Đó là một cô gái nông thôn chất phác, ngay thơ. Cô ta chỉ biết quay cuồng với công việc nhà và phục vụ cho cô một cách tốt nhất.
Cô giúp việc thấy Mạc Đổng Quyên đi học về liền nhanh chóng chạy ra cửa đón, giúp cô đem cặp vào nhà, miệng cũng không ngừng hỏi han.
"Tiểu thư, hôm nay cô đi học thế nào? Có vui không? Có phải trường cô rất lớn không? Em đã từng đi chợ ngang đó nên cũng thấy. Ôi~ Nó thật lớn, thật sang trọng! Nếu lúc đầu em mới lên đây chỉ biết có mỗi nhà cô là đẹp nhất, thì lần đó lại biết thêm một toà nhà vừa to lớn vừa xinh đẹp như vậy! Cảm giác rất mới lạ, cũng rất tự hào khi mình làm việc cho một người giàu có, xinh đẹp như cô! Có phải là trong đó mọi thứ đều được làm bằng vàng không? Có giống như mấy toà lâu đài trong truyện cổ tích không cô?..."
"Đó không phải là toà lâu đài! Nó là trường học! Mọi thứ trong đó đều là máy móc thiết bị tân tiến! Không có thứ nào làm bằng vàng hay bạc, OK?"
Mạc Đổng Quyên cuối cùng chịu không nổi cái miệng của cô giúp việc đành lên tiếng. Cô giúp việc biết cô chủ đã nổi giận nên cũng lập tức im ngay, cuối đầu đi theo phía sau Mạc Đổng Quyên. Nếu Mạc Đổng Quyên không lớn tiếng tỏ rõ thái độ của mình với cô ấy thì không biết bây giờ cô ấy sẽ nói đến khi nào nữa? Không chừng sẽ là đến tối cũng nên! Mạc Đổng Quyên chán nản bước hơn lên phòng, chui vào nhà tắm.
Sau khi tắm xong, từ người Mạc Đổng Quyên toả ra một mùi hương nhàn nhạt của hoa nhài làm cho người ta dễ chịu.
Dưới phòng ăn, cô giúp việc đã dọn lên những món ăn thơm phức, bắt mắt mà ngay chính cô nhìn cũng phải nhỏ dãi. Nhưng tiếc rằng nó là của tiểu thư. Nếu để người biết cô ăn vụn dù chỉ một miếng thì nhất định sẽ đuổi việc cô. Mà cô thì lại không muốn điều đó xảy ra một chút nào! Cô cần có tiền để gửi về cho mẹ già dưới quê. Trên đây cũng chỉ có nhà tiểu thư cô là trả lương cao nhất. Mất công việc này rồi cô biết lấy gì gửi về cho mẹ?
Mạc Đổng Quyên từ trên lầu đi xuống, khuông mặt mới vừa tắm của cô thật thuần khiết, xinh đẹp. Cô nhẹ nhàng kéo ghế ra, cầm lấy chiếc chén trên bàn và gắp thức ăn, dáng vẻ lộ ra sự tao nhã cùng quý phái, làm cho cô giúp việc ở bên cạnh cũng nhìn đến ngẩn ngơ. Tiểu thư của cô quả thật rất xinh đẹp!
"Cô cho Wise ăn chưa?"
Mạc Đổng Quyên đột nhiên lên tiếng, nhắc cô giúp việc nhớ đến con chó Alaskan đen xám khổng lồ của cô.
"Em đã cho ăn rồi. Mà cô ơi! Nó cũng chỉ là một con chó, mặc dù có to hơn chó thường một chút nhưng cô cũng không cần phải cho nó ăn sang như vậy chứ? Ngày nào em cho nó ăn mà cũng muốn ăn thử một miếng hết. Nó ăn sang hơn cả em!"
Mạc Đổng Quyên nghe đến đây liền bỏ đũa xuống, mắt trợn tròn đầy ngạc nhiên.
"Cô giành ăn với chó?"
"Em... Em không có ý đó... Nhưng mà..."
"Hahaha..."
Cuối cùng Mạc Đổng Quyên lại phá lên cười. Cô giúp việc của cô cũng không tới nỗi tệ. Cô ta sợ hoang phí, là một người tiết kiệm. Một đức tính tốt!
Cô giúp việc nhìn thấy tiểu thư cười cũng bất giác gãi đầu. Cô nói gì sai sao?
"Sau này cô không cần phải thèm đồ ăn của Wise nữa. Muốn ăn gì cứ mua! Tôi có cấm cô đâu! Tôi bao ăn, bao ở cho cô mà!"
Mạc Đổng Quyên nhắc đến "thèm đồ ăn của Wise" lại không nhịn được phải cười khúc khích. Cô sắp cười đến đau bụng rồi!
"Cô cũng ngồi xuống ăn đi! Muốn ăn gì cứ gắp! Nó là của tôi chứ không phải của Wise đâu! Cứ tự nhiên!"
"Tiểu thư cứ chọc em!"
Chị giúp việc xấu hổ nói rồi cũng kéo ghế ngồi vào bàn. Tiếng cười khúc khích của Mạc Đổng Quyên cứ thỉnh thoảng vang lên trong suốt bữa ăn. Không khí trong nhà hôm nay thật không đến nỗi tệ. Ít nhất là cô giúp việc đã được ngồi ăn cùng bàn với tiểu thư của mình lần đầu tiên. Mà tâm trạng của tiểu thư lại vui vẻ như vậy, khẳng định là hôm nay cô cũng đã góp phần vào niềm vui của cô ấy.
Sáng
Phương Vy ở trên giường kingsize mở mắt. Hôm nay cô là người dậy trước, như vậy cũng tốt, đỡ lại phải nhìn thấy cơn ác mộng ngày hôm qua. Bây giờ nhớ lại khuôn mặt nam nhân đó, cô không tránh khỏi phải rùng mình. Hình tượng băng lãnh lúc đầu lại có thể tự mình phá đi như vậy, cậu ta cũng thật kì lạ!
Phương Vy theo phản xạ nhìn sang khuôn mặt Thiên Vương - khuôn mặt mà ngày hôm qua đã nhìn cô ôn nhu bao nhiêu, bây giờ lại bình an bấy nhiêu. Môi mỏng cậu khép hờ, mi mắt cụp xuống che đi đôi đồng tử đen sâu thẳm đầy mị hoặc, xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiện nơi cổ áo làm cho nữ nhân khi nhìn thấy sẽ mặt đỏ tim đập. Nhưng cô gái nằm kế bên cậu khuôn mặt lại rất bình tĩnh, không có bất cứ dấu hiệu gì của sự xấu hổ. Cô hoàn toàn khác hẳn khi ở trước mặt mọi người! Sự lãnh đạm cùng điềm tĩnh của cô khiến cho người ta phải sợ hãi. Một cảm giác gặp mặt thần chết rất rõ ràng, chân thật.
Phương Vy nhìn Thiên Vương mà lại nhớ đến chuyện cũ, lý trí nhanh chóng thúc giục cô quên nó đi. Vén chăn sang một bên, Phương Vy đem tay Thiên Vương trên người mình đưa trở lại người cậu, chân trần nhẹ nhàng đặt xuống nền gạch đen. Bước chân như hơi thở của gió đưa cô đến bên cửa sổ sát đất, một tay kéo phăng bức màn cản trở ánh nắng mặt trời, để cho nó đi thẳng vào trong căn phòng lạnh lẽo, khoáy động sự đau đớn đang có ý định trổi dậy trong cô. Ánh nắng mặt trời như vòng tay mẹ khẽ vỗ về sự trống trãi trong cô, làm cho nó dịu lại, trả lời sự bình yên cho những kí ức đã bị chôn giấu.
Phương Vy ảm đảm đi lại tủ quần áo, lấy ra bộ đồng phục của mình sau đó đi thẳng vào phòng tắm. Thiên Vương trên giường bị ánh nắng mặt trời làm cho tỉnh giấc. Cậu khẽ cựa ngoạy người rồi mở mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Không khí hôm nay cũng không đến nỗi tệ, ít nhất nó làm cho tâm tình cậu tốt hơn. Thiên Vương ngồi dậy, tay sờ đến chỗ mà Phương Vy đã nằm. Nó vẫn còn một chút hơi ấm, trên tay cậu cũng còn đọng lại mùi hương nhè nhẹ của cô. Là mùi hoa oải hương! Thật ngọt ngào! Môi mỏng nhẹ nhàng phát thảo thành một nụ cười như có như không.
Phương Vy sau khi vệ sinh cá nhân và thay đồng phục xong, cô bước ra khỏi phòng tắm, đi đến bàn trang điểm. Trên đó bày biện không biết bao nhiêu là mỹ phẩm đắt tiền, nhưng cô tuyệt nhiên lại không động đến một thứ. Chỉ lấy cây lược chải đầu mấy cái rồi đứng dậy, nhìn đến chỗ Thiên Vương.
"Sao không vào đánh răng rửa mặt? Em muốn bị trễ học à?"
Thiên Vương ánh mắt từ nãy đến giờ nhìn Phương Vy vẫn không thay đổi, giọng khàn khàn vang lên.
"Biết rồi! Cô xuống chuẩn bị bữa sáng đi!"
Sau đó tung chăn đi thẳng vào phòng tắm.
Chuẩn bị bữa sáng? Tới luôn rồi à? Phương Vy lắc đầu rồi đi xuống nhà bếp.
Vừa bước đến trước cửa nhà bếp, cô đã nghe thấy mùi thức ăn thơm phức từ trong phòng bay ra, xông thẳng vào mũi. Thì ra mới sáng sớm 5 vị đầu bếp đã đi chuẩn bị bữa sáng rồi, thế thì cô đỡ tốn công, nhưng cũng phải vào giúp một chút coi như có làm chứ nhỉ? Nghĩ rồi cô đẩy cửa nhà bếp bước vào, nhưng người cô nhìn thấy đầu tiên không phải là 5 vị đầu bếp mà chính là Dương Mịch Ân. Cô ấy đang cầm chảo và đảo rất đều tay, dáng vẻ chuyên nghiệp vô cùng.
"Cô xuống đây làm gì?"
Dương Mịch Ân không nhìn Phương Vy, hỏi.
"Tôi xuống chuẩn bị bữa sáng, nghe thấy có người trong bếp nên muốn vào giúp một chút!"
Phương Vy đi đến tủ chén, tính lấy ra vài cái chén thì bị giọng nói lạnh lùng của Dương Mịch Ân ngăn lại.
"Đừng đụng vào! Cô mau ra ngoài đi! Ở trong đây không cần cô giúp!"
"Cô chắc chứ?"
Phương Vy hỏi lại, ánh mắt cũng đã trở nên ảm đạm hơn.
"Mau đi!"
Dương Mịch Ân giọng điệu khó chịu ra lệnh cho Phương Vy. Phương Vy đặt chén lại vào tủ, im lặng đi ra khỏi nhà bếp. Cô ta có ghét cô thì cũng không cần phải ghét ra mặt như vậy. Lời nào lời nấy nói ra đều không có một chút lịch sự. Chẳng lẽ cô là người có dịch bệnh cần tránh xa? Sức đề kháng của cô rất tốt mà! Cô hoàn toàn khoẻ mạnh mà! Chỉ đụng vào có mấy cái chén mà đã như vậy! Được! Không muốn cô giúp thì thôi! Cô cũng không ham!
Nhìn thấy Phương Vy mặt tức giận từ trong nhà bếp đi ra, trên tay cũng không có bưng theo đồ ăn, Thiên Vương thắc mắc hỏi.
"Đồ ăn đâu?"
"Đang làm."
Cô trả lời cộc lốc, sau đó kéo ghế ngồi vào, mặt hướng đi nơi khác.
"Ai làm?"
"Mịch Ân."
Nghe thấy câu trả lời này chắc Thiên Vương vui lắm nhỉ? Phải rồi! Người thương nấu cho ăn mà sao không vui được! Khi không lại lồi ra một Mịch Ân, à, không, khi không cô lại chuyển đến đây làm bóng đèn làm gì không biết!
Thiên Vương thở dài. Lại như lúc trước, bất cứ cô gái nào vô tình hay cố ý gần cậu, Dương Mịch Ân đều tìm đủ mọi cách để loại bỏ, nếu không thì cũng tỏ thái độ khó chịu với người đó. Mà Phương Vy lại có tính tình nóng nảy như vậy, việc bị thái độ của Dương Mịch Ân chọc tức cũng là chuyện bình thường.
Không khí buổi sáng không như mong đợi thật sự bị người ta đạp đổ. Hai con người một nam một nữ ngồi ở trên cùng một bàn nhưng lại không nhìn nhau lấy nửa con mắt.
Lát sau, Dương Mịch Ân từ dưới nhà bếp bưng lên đồ ăn sáng, bày đầy cả bàn. Cô ta múc cho mỗi người một chén cháo sau đó vui vẻ ngồi xuống, gắp một ít thức ăn bỏ vào chén Thiên Vương.
"Vương, đây đều là những món cậu thích, mau ăn đi!"
Thiên Vương chỉ "ừm" một tiếng rồi cầm muỗng từ tốn ăn, dáng vẻ không có gì là hứng thú.
Phương Vy nhìn thấy màn đó cũng chỉ biết cúi đầu xuống lặng lẽ ăn. Biết làm sao được! Người ta là tình cảm thắm thiết, cô không thể nào đã là bóng đèn lại còn phát sáng, không thôi lại tự chuốc hoạ vào thân.
Sau khi ăn sáng xong, cả 3 người cùng ra ngoài chiếc Ferrari đã đậu sẵn trước sân để đi học. Phương Vy bị Thiên Vương lôi ra ghế sau ngồi cùng với cậu, còn Dương Mịch Ân thì lại ngồi ở ghế phụ phía trước. Khuôn mặt cô ta không mấy vui vẻ khi bị đẩy đi như vậy, Phương Vy cũng có thể hiểu!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Mạc Đổng Quyên lại lái con Lamborghini đi học. Khi cô vừa lái xe vào sân trước của trường liền nhìn thấy từ trong một chiếc Ferrari có 3 người bước ra. Nếu như đó là những vị tiểu thư, công tử bình thường khác thì cô không nói, mà lần này người bước ra cuối cùng lại là người có vị trí rất quan trọng với cô. Mạc Đổng Quyên nhanh chóng hạ kính xe xuống để nhìn cho rõ. Quả thật không sai! Đó chính là Phan Ngọc Phương Vy - cô bạn thân của cô!
Mạc Đổng Quyên mắt như sao sáng vui vẻ mở cửa xe, quăng chiếc chìa khoá cho người bảo vệ gần đó rồi nhanh chóng chạy lại chỗ Phương Vy. Những nam sinh xung quanh bị cô làm cho bất ngờ, lần đầu tiên họ thấy Mạc tiểu thư bước ra khỏi chiếc xe của mình trước khi đưa nó vào bãi, tâm trạng lại còn tốt như thế. Không chừng hôm nay trời sẽ có bão a!
Mạc Đổng Quyên đứng sau lưng vỗ mạnh vào vai Phương Vy, miệng cũng không kiềm được vui mừng mà lớn tiếng.
"Phương Vy!"
Phương Vy bị làm cho giật mình, quay lại.
"Đúng là mày rồi!"
Nói rồi Mạc Đổng Quyên mặt mày hớn hở dang tay ôm choàng lấy Phương Vy, siết chặt. Cuối cùng cô và cô bạn thân cũng gặp nhau. Thật vui mừng! Thiên Vương, Dương Mịch Ân và những học sinh khác đã bất ngờ nay lại còn bất ngờ hơn khi nhìn thấy Mạc Đổng Quyên chủ động ôm Phương Vy đầy thân thiết. Chẳng phải Mạc Đổng Quyên rất không thích người khác chạm vào mình sao? Thế đây là gì?
Phương Vy cảm nhận được những ánh mắt ngạc nhiên đang hướng về mình liền gỡ tay cô bạn thân ra, mặt nhăn nhó.
"Không phải tao thì là ai?"
Mạc Đổng Quyên vẫn không để ý đến những ánh mắt xung quanh, tiếp tục vui mừng nói.
"Sao mày lại chuyển đến đây? Không phải mày rất ghét hay sao?"
Phương Vy liếc mắt đến xung quanh. Nơi này chính là không thuận tiện để nói a!
"Lát tao sẽ kể sau! Đi!"
Phương Vy nắm tay Mạc Đổng Quyên tính kéo đi thì cô liền bị kéo ngược lại.
"Mày học 12A1?"
"Ừ!"
Đối thoại nhanh của Phương Vy và Mạc Đổng Quyên chính là minh chứng cho tình bạn vĩnh cửa. Chỉ cần hỏi nhau mấy câu đơn giản như vậy, những vấn đề khác cũng không cần hỏi, tự khắc bọn họ đều có câu trả lời.
Lần này thì đổi lại là Mạc Đổng Quyên kéo Phương Vy đi, tâm trạng của cô nhìn ra rất tốt. Bỗng, Thiên Vương dang tay chặn Phương Vy lại, lúc này Mạc Đổng Quyên mới để ý đến sự xuất hiện của cậu và Dương Mịch Ân ở bên cạnh. Tại sao Phương Vy của cô lại đi chung xe với họ?
"Cô quen cô ta?"
Phương Vy nhìn Thiên Vương, tay vẫn nắm lấy tay Mạc Đổng Quyên.
"Phải!"
"Hai người có quan hệ gì?"
"Nè, nhóc! Em có quyền gì mà hỏi quan hệ giữa chúng tôi? Với lại em nhỏ tuổi hơn Phương Vy đó, tại sao lại gọi cô này cô nọ? Em không biết kính trên nhường dưới à?"
Mạc Đổng Quyên bất bình chen ngang. Thiên Vương lạnh lùng quay sang nhìn cô, cô cũng không kiên nể nhìn lại.
"Tôi là vị hôn phu của cô ấy! Đủ quyền chưa?"
Không chỉ Phương Vy, Mạc Đổng Quyên và Dương Mịch Ân mà còn có tất cả các học sinh của học viện đã tự tập dưới sân trước từ khi nào để xem kịch hay, đều trợn tròn mắt đầy ngạc nhiên trước câu phát ngôn của Thiên Vương. Thật không ngờ nha! Đây chính là lí do vì sao Phương Vy và Thiên Vương lại đi chung với nhau mấy ngày qua sao? Thế còn Dương Mịch Ân thì sao? Không phải Thiên Vương với cô ta là thanh mai chúc mã à? Mạc Đổng Quyên cùng những học sinh khác đều có chung một suy nghĩ, riêng Phương Vy và Dương Mịch Ân thì có những suy nghĩ khác.
Phương Vy tức giận khi Thiên Vương nói ra việc hôn ước giữa 2 người dễ dàng như vậy. Cô đã nói với cậu biết bao nhiêu lần rồi! Tại sao cậu không nghe? Bộ cậu không nói thì sợ người ta không biết à? Cô không cần người ta biết mà!
Còn Dương Mịch Ân đương nhiên không tránh khỏi đau lòng. Cô sợ nhất chính là từ trong miệng cậu nghe được điều này. Tại sao cậu không để cô mơ mộng một chút? Tại sao lại xát muối vào tim cô như vậy? Chẳng lẽ tình cảm 8 năm qua không đủ để cậu xem trọng cô hơn sao?
Và đặc biệt người tỉnh nhất chính là người phát ngôn - Thiên Vương! Cậu hầu như không thay đổi sắc mặt, điềm tỉnh nhìn Mạc Đổng Quyên vẫn còn đang ngạc nhiên, không để ý đến cảm xúc của những người xung quanh.
"Vị hôn phu? Chuyện này là thế nào? Vy, mày nói tao nghe!"
Phương Vy bị Mạc Đổng Quyên lay tay liền chuyển ánh mắt giận dữ về phía cô.
"Chẳng phải đã nói là lát tao sẽ kể sau à? Hỏi lắm thế?"
Mạc Đổng Quyên mặt ngơ ngát.
"Ơ hay cái con này! Tự dưng lại nổi giận! Lên cơn à?"
"Đi!"
Phương Vy giận cá chém thớt đổ hết giận dữ lên người Mạc Đổng Quyên. Không thèm trả lời câu hỏi của Thiên Vương, liền kéo cô bạn mình đi mất. Mạc tiểu thư uất ức, tội nghiệp cũng chỉ biết cúi đầu đi theo Phương Vy. Cô khổ quá mà!
---------------
- Mỗi chương kéo dài ra hơn 3000 từ cho nên tiến độ và hàng tồn kho để update sẽ không nhiều Ó^Ò Cứ cho là 2-3 chương/1 tuần đi Ó^Ò OK?



