Ê nhóc! em thích anh!
Chương 15: Bắt quả tang
Thiên Vương từ bên trong bước ra, lạnh lùng dừng trước mặt Lý Kiều Ân làm cho cô ta giật mình. Ánh mắt cậu nhìn cô ta bây giờ vốn dĩ đã không còn một chút thiện cảm nào nữa mà thay vào đó là sự chán ghét cùng lạnh lùng, khiến cho cô ta vừa nhìn thấy cậu còn chưa kịp vui mừng thì đã bị ánh mắt đó làm cho sợ hãi.
"Chó hoang tốt nhất nên tìm chủ cho mình chứ đừng có đi sủa bậy, kẻo bị người ta giết chết thì lại ô nhiễm không khí!"
Cậu dùng ngữ điệu hết sức khó nghe để nói với cô ta, sau đó đi đến chỗ Phương Vy vẫn còn đang ngơ ngác, nắm tay cô kéo về.
Cô có nhìn nhằm không? Lúc nãy là Thiên Vương giúp cô mắng Lý Kiều Ân ư? Cậu ta bên vực cô sao?
Phương Vy thắc mắc, hết nhìn Thiên Vương rồi lại nhìn Lý Kiều Ân để tìm một chút đáp án, nhưng rút cuộc cô vẫn không hiểu bọn họ đang làm gì. Có phải là như trong ngôn tình cô hay đọc, nam chính tức giận khi nữ phụ ức hiếp nữ chính? Cô là nữ chính sao? Không thể nào! Phương Vy nhanh chóng dập tắt ý nghĩ đó rồi nhanh chóng đi theo Thiên Vương.
Sau khi nhìn Thiên Vương cùng Phương Vy nắm tay nhau bước ra khỏi phòng dịch vụ, cơn giận của Lý Kiều Ân lên đến cực điểm. Cô ta dùng hết sức hét lên.
"Mẹ kiếp! Tao đã chịu đựng một Dương Mịch Ân thôi là đủ lắm rồi! Bây giờ lại xuất hiện thêm một Phan Ngọc Phương Vy. Tại sao bọn bây cứ muốn cướp đi thứ tao muốn vậy hả?"
Nhâm Gia Tuệ ở bên cạnh giật mình. Cô quá rõ Lý Kiều Ân. Cô ta không những độc ác, tàn nhẫn mà còn rất dễ nổi điên. Điều khiến cô ta sợ nhất chắc chắn là làm phật lòng Thiên Vương, cho nên lúc nào trước mặt cậu ta, Lý Kiều Ân cũng tỏ ra thuỳ mị, đoan trang, ngay cả tức giận cũng không dám bộc lộ ra bên ngoài. Nhưng mà bây giờ xem xem, có vẻ như Thiên Vương rất không vừa lòng cô ta, đã vậy còn mắng cô ta, thế chẳng phải những gì cô ta cố gắng thể hiện đã đi tông hết rồi sao? Nhâm Gia Tuệ nở một nụ cười mỉa mai. Cô đối với chuyện này là rất thoả mãn nha!
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Trên xe, Thiên Vương mặt vẫn chưa bớt lạnh nhìn thẳng về phía trước. À mà anh tài xế hôm trước đã bị đuổi việc rồi nhé! Còn về lý do thì Phương Vy cũng chịu! Cô ngồi bên cạnh cậu, mắt cứ nhìn chăm chú vào đôi đồng tử đen sâu thẳm kia. Thật đẹp, nhưng nó đang nghĩ gì nhỉ? Tại sao lúc nãy lại giúp cô? Cô đang mãi suy nghĩ thì bị tiếng nói của Thiên Vương làm cho giật mình, mặt thoáng chốc đỏ lên. Sao cô lại nhìn cậu ta đắm đuối như vậy chứ!
"Lần sau có gặp loại người đó thì tốt nhất nên tránh đi!"
Thiên Vương nói nhưng mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước. Phương Vy sớm đã đưa mặt sang chỗ khác, giọng phân minh.
"Chị cũng không có để ý đến cô ta!"
"Vậy thì tốt!"
"Ừm!"
Một cuộc đối thoại ngắn vang lên, sau đó là hàng ngàn giây im lặng khác trên chiếc Ferrari đời mới nhất.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
Về đến nhà, Phương Vy đã phải đi ngay vào bếp để chuẩn bị bữa trưa. Mặc dù lúc đầu có hơi bực mình và khó chịu nhưng lỗi cũng là do cô không chịu phản bác nên đành ngậm ngùi nghe theo vậy.
Thiên Vương nằm ở phòng khách chuyển hết từ kênh này sang kênh khác một cách nhàm chán. Phim tình cảm thì quá sến súa. Tin tức thời sự thì cũng không có gì hấp dẫn. Cuối cùng, cậu lại dừng ở một kênh dành cho thiếu nhi đang chiếu Tom&Jerry, khá hấp dẫn đó! Bỗng, tiếng mở cửa phòng ăn vang lên làm cho cậu giật mình. Chưa kịp tắt TV, tiếng cười khúc khích của ai kia đã vang lên. Mặt cậu tối sầm lại. Lúc nào không ra, lại ra ngay lúc này!
Phương Vy đứng ở cửa phòng ăn cố gắng nhịn cười nhưng mãi vẫn không được. Tin nổi không? Tảng băng ngàn năm như thằng nhóc Thiên Vương đó mà cũng coi Tom&Jerry! Đây có lẽ là chuyện cười hay nhất năm rồi!
Thiên Vương cầm remote tức giận tắt TV, sau đó gầm lên.
"Đủ rồi!"
A! Cái này là thẹn quá hoá giận nè! Thôi! Dù gì người ta cũng có tuổi thơ bất hạnh, nên thông cảm! Nghĩ đến đó Phương Vy liền kìm nén lại tiếng cười, hắng giọng một cái.
"Thức ăn đã chuẩn bị xong rồi! Em muốn ăn thì bảo người làm dọn ra. Chị đi thay đồ trước rồi xuống sau!"
Nói rồi chạy nhanh lên phòng.
Thiên Vương chỉ còn lại một mình trong phòng khách, cậu bắt đầu cảm thấy xấu hổ. Trời ơi! Ai đời đứa con trai 16 tuổi như cậu lại đi coi phim hoạt hình không? Đã vậy còn bị người khác nhìn thấy nữa chứ! Thật không còn mặt mũi! Thiên Vương chán nản nằm phịch xuống dưới ghế, tay gác lên trán.
Rốt cuộc buổi cơm trưa lại trôi qua một cách rất yên tĩnh. Không cãi vả, không tiếng động, làm cho không khí trong ngôi biệt thự cũng giảm xuống mấy phần.
Tối
Phương Vy lần này không khoá cửa cũng không chặn cửa nữa mà rất tự nhiên trải chăn gối ra rồi sau đó nằm xuống ngủ. Thiên Vương cũng không bị nhốt bên ngoài nên rất đường đường chính chính nằm trên giường lớn. Được một lúc, cậu tự nhiên lên tiếng.
"Nằm dưới đó có lạnh không?"
"Lạnh! Nhưng chị không lên giường em ngủ đâu!"
Cô bướng bỉnh.
"Tôi cũng đâu có rủ cô ngủ cùng!"
(_ _ ") Sau đó kéo chăn lên tận đầu rồi ngủ. Phương Vy nằm bên dưới ấm ức. Còn tưởng cậu ta quan tâm cô này nọ ai dè... Thôi bỏ đi! Phải ngủ một giấc thật ngon cái đã! Khuya Lúc này là lúc bọn trộm thường xuyên hoạt động nhất. Gió từ ban công thổi nhè nhẹ vào trong phòng, mặt trăng ở trên cao cũng chiếu những tia sáng lấp lánh lên nền gạch đen huyền bí. Bất cứ ai nhìn thấy hình ảnh này cũng sẽ nói: Căn phòng này có vị trí thật đẹp! Đương nhiên rồi! Vì chủ nhân nó là ai chứ! Chàng trai ở trên giường bất ngờ mở mắt, cẩn thận lắng tai nghe thật kĩ. Sau khi không phát hiện ra bất kì tiếng động nào, cậu mới nhẹ nhàng kéo chắn ra, rón rén đi đến chiếc đệm đặt dưới đất. Cô gái có mái tóc đen tuyền được ánh trăng chiếu sáng trông thật lung linh. Cô như thiên sứ, khắp người toả ra ánh hào quang làm cho cậu nhìn đến ngẩn ngơ. Một vẻ đẹp mong manh cần được bảo vệ! Nghĩ thế, cậu ngồi xuống, động tác hết sức nhẹ nhàng tựa như không vén chăn lên, sau đó từ từ đặt mình vào, dang rộng cánh tay chuẩn bị ôm lấy cô thì... BỐP! Một cú đá với lực đạo rất mạnh giáng thẳng vào bụng làm cậu văng ra xa. Cô gái kia cũng nhanh như chớp nhảy qua người cậu leo lên giường lớn, giọng sảng khoái. " Bắt quả tang rồi nhé! Đừng tưởng em làm được một lần thì có lần sau. Chị không dễ dãi đâu!
" Thiên Vương ở bên dưới nhăn mặt ôm lấy bụng. Không ngờ cô lại nhanh như vậy. Cậu còn chưa kịp phản ứng thì đã lãnh trọn cú rồi! Đã vậy lực đạo còn rất mạnh nữa. Cô... là có tập võ sao? Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu nhưng rồi cũng nhanh chóng bị Thiên Vương dập tắt. Cậu đưa ánh mắt lạnh lùng lên nhìn cô. Phương Vy vẫn như điếc không sợ sứng hứng thú nhìn lại cậu, vẻ mặt đầy thách thức. Thiên Vương từ từ tiến lên, đặt một chân lên giường. Cô không muốn cậu lên giường, lại tung cước, nhưng lần này Thiên Vương nhanh tay hơn. Cậu nắm lấy chân của cô kéo về làm cho áo ngủ của cô bị vén lên, lộ ra phần bụng trắng trẽo. Phương Vy đỏ mặt, vội lấy tay kéo áo xuống, giọng ngại ngùng. "
Không được nhìn!
" Thiên Vương cười, một nụ cười cực kì đánh ghét. "
Vậy sao?
" "
Em tính làm gì?
" "
Ngủ!
" Nói rồi cậu nằm đè lên người Phương Vy, mặt vùi vào cổ cô. Một tư thế hết sức ám muội! Phương Vy mặt đã đỏ, giờ còn bị hành động của Thiên Vương làm cho đỏ hơn. "
Aaaaaa! Nặng quá! Tránh ra! Đồ biến thái!
" Cậu ta vẫn không trả lời. "
Tránh ra! Tránh ra! Tránh ra! Vũ Thiên Vương! Em đồ biến thái! Mau cút đi! Nặng quá!
" Cô bắt đầu đánh loạn xạ lên lưng cậu kèm theo la lối om sòm. Thiên Vương lúc này gần như lủng màng nhĩ mới chịu ngẩng mặt lên nhìn cô. "
Tránh... " Phương Vy tính la lên một lần nữa thì lại bị chặn lại. Thiên Vương thong thả nuốt từng lời nói, rút từng ngụm khí trong miệng cô. Cô bị cưỡng hôn mới chịu nằm im, đôi mắt trở nên giận dữ. " Tôi sẽ tránh ra nếu như chị hứa với tôi một chuyện.
" Giọng Thiên Vương bắt đầu khàn đi. "
Chuyện gì?
" Phương Vy dường như còn tỉnh táo hơn lúc nãy, đôi lông mày gắt gao nhăn lại cùng một chỗ, tỏ rõ thái độ của cô. Thiên Vương thấy vậy liền lấy một tay kéo lông mày cô ra, giọng cũng đã dần khôi phục lại bình thường. "
Mỗi đêm cô đều phải ngủ với tôi, không được giữa đêm trốn đi cũng không được biến mất mà không có lí do.
" "
Vậy ai sẽ đảm bảo an toàn cho chị?
" ------------- - Thi xong rồi Ó v Ò Zui quá xá! Chỉ còn đợi kết quả thôi! Cầu trời cho nó qua được Ó ^ Ò Sau này truyền sẽ đều hơn rồi nhé!:**



