Duyên Âm

Chương 4: Chap 4

Trong cả tiết học, Linh chẳng hó hé với tôi 1 lời nào cả, tôi cũng cảm nhận được sự khác thường gì đó nên tôi tìm gặp Linh để nói chuyện ngay sau giờ học. - Linh, Linh ơi! - Hả! Chuyện gì? - Sao cả ngày nay, mày chẳng nói gì với tao vậy? - Do tao sắp phải xa mày nên.... - Xa tao?? Có chuyện gì vậy? - Ba tao mới được thăng chức - Ồ, chúc mừng ba mày nha! - Nhưng mà phải chuyển cơ sở với lại chỗ này xa chỗ ba mẹ tao làm quá nên chuyển nhà với chuyển trường cho tiện. - Ơ, mày đi rồi tao chả có bạn. - Không sao, từ từ rồi cũng có mà. - Ừm. - Vậy tối nay tao rủ cả lớp đi làm tiệc chia tay mày đi chung luôn cho vui nha. - Thôi, tụi nó kì thị tao lắm, tao sợ tao đến làm tụi nó mất vui. - Có tao, ai ăn hiếp mày được. - Ừm, vậy tối mày qua rước tao nha. - Ok. Xuyên suốt buổi học, tôi rất chán nản,  Linh vừa là bạn thân vừa là bạn cùng bàn mà giờ nó lại bỏ tôi đi. Tôi trên trường thì bị kì thị và không có bạn, chỉ có mỗi nó thôi mà... Tối đó vẫn như mỗi khi tụi tôi đi chơi, nó tới và Makeup cho tôi, Linh thật sự rất tài giỏi. Nó chở tôi đến buổi tiệc, hôm nay trông nó đẹp biết nhường nào, nghĩ đến cảnh phải xa nó tôi lại chạnh lòng nhưng thôi hôm nay là ngày cuối nó ở lại, tôi mà khóc tôi sợ nó cũng sẽ khóc theo. Hôm ấy tôi về nhà, bữa cơm gia đình cứ khiến tôi bực bội, mẹ liên tục nói chuyện về điểm số của tôi trên trường khiến tôi ăn cơm không ngon. Tôi ăn chửi cũng no rồi nên tôi vào phòng đi ngủ. Đêm nay tôi lại mơ thấy cái bóng đó, nhưng có vẻ hắn đã đến gần tôi hơn, giọng cười của hắn khiến tôi kinh tởm, hắn liên tục lãi nhãi 1 chuyện gì đó nhưng tôi chẳng thể nào nghe được Rồi mẹ đột nhiên vào phòng, đánh thức tôi dậy, nhìn đồng hồ thì đã 12h - mẹ vào có chuyện gì vậy - Mẹ thấy con la hét nên vào xem có chuyện gì - Đâu có, nãy giờ con ngủ mà mẹ - Vậy hả, thôi con ngủ tiếp đi, chắc do mẹ mệt nên nghe nhầm. - Dạ Điều mẹ nói khiến tôi sợ và không muốn ngủ tiếp, cứ mỗi lần tôi tức giận thì tôi luôn nằm mơ thấy nó, càng ngày nó càng tiến gần đến tôi. Đâu ai có thể hiểu cảm giác của tôi lúc đó. Tôi đã thức cả đêm để coi phim, đúng là chỉ có phim mới làm tôi quên đi cảm giác sợ hãi này. Dạo này các bài kiểm tra của tôi chỉ lẹt đẹt 4,5đ dù trước đó tôi là học sinh giỏi nằm trong top của trường, vì vậy mẹ đã rất thất vọng về tôi. Tôi không ngủ ngon kể từ khi cái bóng đó xuất hiện, tôi học bài cũng chả vô, lúc nào tôi cũng trong tâm trạng mệt mỏi, cơ thể tôi dường như kiệt sức khi không ăn và ngủ được, đã thế mà người bạn duy nhất cũng chuyển trường, mẹ thì cứ phàn nàn tôi, bố thì đi công tác chẳng có ở nhà, tôi rất thân với bố, chỉ bố mới lắng nghe tôi tâm sự, ấy vậy mà bố lại đi ngay lúc tôi khó khăn nhất. Tôi luôn có suy nghĩ tự tử, hình như ai đang sai khiến và muốn tôi tự tử, tôi rất sợ mình bị dính bùa ngãi nên muốn đi coi bói, vậy mà mẹ tôi lại không cho đi cứ chửi tôi mê tín dị đoan. Mọi người nghĩ tôi sung sướng khi sinh ra ở " vạch đích " nhưng có lẽ chỉ tôi mới hiểu, tôi là đứa con duy nhất nên bố mẹ rất kỳ vọng, tôi luôn phải làm theo bố mẹ, bố mẹ kèm cặp tôi cứ như tôi chỉ mới 10t , thật ra là tôi đã 18t cũng đủ để được tự do nhưng bố mẹ lúc nào cũng quản lí khiến tôi bực mình. Tôi đi đâu làm bất cứ thứ gì đều phải thông qua bố mẹ, họ thật sự nghiêm khắc trong việc dạy con, tôi bị kèm quá chặt, nó khiến tôi rất ngột ngạt và 1 lần nữa 2 chữ tự tử lại hiện lên trong đầu tôi, tôi sợ hãi bản thân mình nhiều lắm. Tối nay tôi quyết tâm không coi phim nữa, tôi sẽ học bài, trong lúc tôi học hình như có ai đang theo dõi tôi, tôi quay qua quay lại thì chẳng thấy ai, rồi bỗng chốc tôi thấy bóng đàn ông, tôi quay lại nhìn lần nữa thì chả thấy gì, điều này thật kì lạ, tôi quá sợ nên đã chạy qua phòng mẹ,  ngủ với mẹ. Ôi đây là lần đầu tiên tôi ngủ ngon đến thế, tôi không nằm mơ thấy cái bóng đó nữa, có thể nói đây là ngày tuyệt nhất đối với tôi.             _____________________ Ai thấy hay thì để lại 1⭐ nha!

Truyện khác cùng thể loại