Dung thành

Chương 59: Những ngọn lá»­a ä‘ã³, sẽ rá»±c chã¡y giữa chá»§ thã nh, những cæ° dã¢n khã´ng thể trốn chạy ä‘ã³, sẽ hã³a thã nh tro tã n giữa lá

*Chương này có ná "™i dung ảnh, nếu bạn không thấy ná" ™i dung chương, vui lòng bật chế đá "™ hiá" ‡n hình ảnh cá "§a trình duyá" ‡t đá "ƒ đá" c. Ninh Cá "‘c thá" ±c sá "± rất ít khi nhìn thấy Liên Xuyên có biá" ƒu cảm gì đó rõ ràng, chá "© đá" "ng nói là váº" giật mình, loại ngưá "i sá" ‘ng cÅ©ng chá "‰ vì sá" ‘ng sót như Liên Xuyên, ngoài lần bá "‹ gá" i là Tiá "ƒu Loa ra, vậy mà váº" n có thá "ƒ có chuyá" ‡n làm cho hắn không nhá "‹n đưá" £c giật mình? “Làm sao vậy? ” Ninh Cá "‘c lập tá" ©c rưá "›n gần nhìn lên trên mẩu giấy, lần thá" © tám trăm nhìn thấy ba hàng chá "¯ tuy cậu không hiá" ƒu má "™t chá" ¯ nào nhưng hẳn đá "u có thá" ƒ chép đưá "£c lại. “HÆ¡i quá trùng há" £p,” Liên Xuyên nhìn mẩu giấy, “Sao có thá "ƒ có trùng há" £p như vậy. ” “Trùng há "£p gì? ” Ninh Cá" ‘c nói, “Không úp úp má "Ÿ má" Ÿ thì anh chết đưá "£c đấy à? ” “Không chết. ” Liên Xuyên trả lá" i, tiếp tá "¥c nhìn mẩu giấy. Ninh Cá" ‘c trá "" ng mắt nhìn hắn: “Nếu như không chết, vậy thì có thá "ƒ nói cho tôi đưá" £c không đây! ” Liên Xuyên đặt mẩu giấy lên đầu gá "‘i cậu, chá" ‰ vào tá "" ng chá "¯ má" ™t đá "c má" ™t lần cho cậu. “Chúa cá "©u thế? ” Không há"  ngoài ý muá "‘n chút nào, Ninh Cá" ‘c đã tóm đưá "£c trá" ng điá "ƒm này ngay lập tá" ©c. Có thá "ƒ là bá" Ÿi vì này ba chá "¯ không cần kết há" £p vá "›i chá" ¯ hàng trên hàng dưá "›i váº" n có thá "ƒ hiá" ƒu đưá "£c mang nghÄ©a gì, hÆ¡n ná" ¯a cậu còn đã nghiêm túc tá "± cho mình danh hiá" ‡u này má "™t quãng thá" i gian khá dài, đã hết sá "©c quen thuá" ™c. “Ai là chúa cá "©u thế? ” Ninh Cá" ‘c giật mẩu giấy, “Có nghÄ©a là thật sá "± có chúa cá" ©u thế sao… Ngưá "i này sao lại như vậy cÆ¡ chá" ©, xé cÅ©ng không xé đầy đá "§ gì cả, xé má" —i má "™t góc như thế…” “Lâm Phàm có nhắc gì vá"  chúa cá "©u thế vá" ›i cậu không? ” Liên Xuyên há "i. “Không,” Ninh Cá" ‘c nhìn hắn, “Sao ông ta có thá "ƒ nói ra má" ™t tá "" ấu trÄ© như vậy đưá "£c. ” “Tôi còn tưá" Ÿng là cậu không biết cÆ¡. ” Liên Xuyên nói. “Không biết gì? ” Ninh Cá "‘c ngây ra, “Ấu trÄ©? Tôi biết chá" ©, tôi cá "© thích ấu trÄ© như thế đấy, làm sao, anh có ý kiến gì à? ” “Không có. ” Liên Xuyên cầm mẩu giấy vá"  lật qua lật lại xem má "™t lúc, “Vậy cậu có thấy thá" © gì viết tay á "Ÿ chá" — Lâm Phàm không? Hoặc là chá "¯ viết tay cá" §a ông ta. ” “Không thấy gì, trong phòng ông ta đá "u là sách in chá" ¯â€¦ Anh cảm thấy đây là Lâm Phàm viết? ” Ninh Cá "‘c lấy giấy qua, “Anh cảm thấy đây là ông ta cá" ‘ ý đá "ƒ cho tôi nhìn thấy? Không có khả năng lắm đâu nhá" ‰â€¦â€ “Trưá "›c đó không phải ông ta váº" n luôn nhắc nhá "Ÿ cậu sao? ” Liên Xuyên nói. “Anh cÅ©ng tá" "ng á" Ÿ quá "· thành rá" “i, cÅ©ng biết gió á "Ÿ quá" · thành mạnh thế nào rá "“i còn gì,” Ninh Cá" ‘c nói, “Muá "‘n đặt má" ™t mẩu giấy như vậy á "Ÿ Vá" ‹nh Lưá "¡i, trùng há" £p bá "‹ thá" •i đến bên chân tôi, xác suất này có thấp quá không? ” “Má "™t mẩu giấy xé xuá" ‘ng, bá "‹ xé xuá" ‘ng tá "" má "™t thá" © dạng như ghi chép gì đó, trùng há "£p xé đúng ba chá" ¯ “chúa cá "©u thế”, lại trùng há" £p đưá "£c má" ™t ngưá "i ngày nào cÅ©ng tá" ± xưng là chúa cá "©u thế nhặt đưá" £c, ngưá "i này trưá" ›c đó lại trùng há "£p tá" "ng má" Ÿ ra má "™t thá" © nghe nói là chá "‰ chúa cá" ©u thế má "›i má" Ÿ ra đưá "£c…” Liên Xuyên dá" ±a lưng vào vách đá "™ng, “Xác suất này cÅ©ng đâu có cao. ” Ninh Cá" ‘c nhìn hắn, qua cả buá "•i má" ›i hít vào má "™t hÆ¡i: “Sao tôi nghe thấy như đang đá xoáy tôi? ” “Chá" ‰ đang ká "ƒ lại má" ™t sá "± thật. ” Liên Xuyên nói. “Sá" ± thật gì? ” Ninh Cá "‘c cau mày. “Sá" ± thật là có ngưá "i ngày ngày tá" ± xưng mình là chúa cá "©u thế. ” Liên Xuyên nói. “Váº" n là đang đá xoáy tôi. ” Ninh Cá "‘c khẳng đá" ‹nh. “Thì xoáy,” Liên Xuyên nhìn cậu, “Cậu có ý kiến gì không. ” “Tạm thá "i không có,” Ninh Cá" ‘c dá "±a tá" ›i bên cạnh hắn, “Giá " tôi không rảnh đá" ƒ có ý kiến… thế hai câu trưá "›c thì sao? Cái gì không thá" ƒ tưá "Ÿng tưá" £ng? Có vẠ" như rất kinh ngạc, rá" “i còn sá "‘ hiá" ‡u, não… não gì? Não? Não làm sao? ” “Không có não. ” Liên Xuyên nói. “Liên Xuyên! ” Ninh Cá "‘c quay đầu sang trá" "ng mắt nhìn hắn, “Anh có ý gì đấy! ” “Sá" ‘ hiá "‡u,” Liên Xuyên nhắm mắt lại, “Sá" ‘ hiá "‡u, sá" ‘ hiá "‡u có quan há" ‡ mật thiết vá "›i chúng ta, má" i chuyá "‡n á" Ÿ chá "§ thành đá" u đưá "£c há" ‡ thá "‘ng sắp đặt, há" ‡ thá "‘ng quyết đá" ‹nh ban ngày ban đêm, há "‡ thá" ‘ng quyết đá "‹nh ánh nắng sáng hay tá" ‘i, há "‡ thá" ‘ng quyết đá "‹nh thá" © chúng ta ăn vào có hương vá "‹ gì… Táo thật sá" ± có hương vá "‹ như vậy sao? Cam thật sá" ± ngá "t sao? Hoặc là nói…” “Ngá" t thật sá "± là ngá" t? ” Ninh Cá "‘c hiá" ƒu ra ý hắn muá "‘n nói, “Là thật sá" ± ngá "t, hay là há" ‡ thá "‘ng nói cho chúng ta biết đó là ngá" t? ” “Giá "‘ng như nằm mÆ¡,” Liên Xuyên quay đầu sang nhìn cậu, “Trong mÆ¡, cậu có thá" ƒ nếm đưá "£c hương vá" ‹ không? Không thá "ƒ, nhưng cậu ăn thá" © gì vào, lại có thá "ƒ biết đưá" £c đó là thá "© gì, cậu nhìn thấy đá" “ phân phá "‘i màu tím, sẽ biết đó là vá" ‹ nho, bá "Ÿi vì não cậu nói cho cậu biết, màu tím chính là vá" ‹ nho. ” “Vậy thì có liên quan gì tá "›i mẩu giấy tôi nhặt đưá" £c? ” Ninh Cá "‘c há" i. “…Không liên quan. ” Liên Xuyên nói, “Tôi chá "‰ đang nói vá"  má "™t thông tin khác trên mẩu giấy. ” “á" ’. ” Ninh Cá "‘c đáp. “Nhưng nếu như cậu nhất đá" ‹nh muá "‘n tìm ra má" ‘i liên quan, thì tôi cÅ©ng có thá "ƒ bá" ‹a ra cho cậu. ” Liên Xuyên nói. “Vậy anh bá "‹a đi. ” Ninh Cá" ‘c nói. “Sá "‘ hiá" ‡u quyết đá "‹nh viá" ‡c chúa cá "©u thế nhặt đưá" £c mẩu giấy chúa cá "©u thế,” Liên Xuyên nhìn cậu, “Viá" ‡c cậu nhặt đưá "£c mẩu giấy là má" ™t sá "± kiá" ‡n đã đưá "£c thiết lập tá" " trưá" ›c, nếu như cậu không nhặt, mẩu giấy có lẽ sẽ thá "•i qua nÆ¡i đó hết lần này tá" ›i lần khác. ” Ninh Cá "‘c há há" ‘c miá "‡ng, khiếp sá" £ nhìn hắn: “Anh bá "‹a ra cái này nghe hÆ¡i đáng sá" £. ” “Ăn gì đi,” Liên Xuyên đá "©ng lên, đi đến bên cạnh bàn, “Ăn xong tôi đi tìm thi nhân, cậu chá"  bên ngoài cái đá "™ng đó, nếu như tôi xảy ra vấn đá"  gì, thì cậu kéo tôi trá "Ÿ vá" . ” “Giá "? ” Ninh Cá" ‘c nhanh chân đá "©ng lên, xoa xoa chân bá" ‹ Liên Xuyên gá "‘i cho tê rần giá"  má "›i bắt đầu nhói lên, “Vậy có vá" ™i vàng quá không? ” “Thi nhân đã tá "›i tìm cậu rá" “i,” Liên Xuyên nói, “Chưa tá "‰nh hẳn thì cÅ©ng sắp tá" ‰nh rá "“i, chá" § đá "™ng an toàn hÆ¡n bá" ‹ đá "™ng. ” “Không thì đá" ƒ tôi đi,” Ninh Cá "‘c nói, “Lần nào ông ta tá" ›i cÅ©ng đá "u tìm tôi, tôi lại có năng lá" ±c cá "§a Tá"  Hàng, ông ta còn tá "" ng há "i tôi là ai, ngá" ™ nhá "¡ tôi không có cách nào kéo anh ra đưá" £c…” “Chá "§ đá" ™ng đi tìm ông ta chính là vì không cho ông ta có cÆ¡ há "™i lá" ±a chá "n,” Liên Xuyên nói, “Nếu như cậu đi, tiến vào ý thá" ©c cÅ©ng chá "‰ có má" ™t mình cậu, xảy ra bất cá "© vấn đá"  gì tôi cÅ©ng đá "u không thá" ƒ nào vào đưá "£c, hiá" ƒu chưa? ” “Hiá "ƒu rá" “i,” Ninh Cá "‘c nhìn hắn, “Anh sá" £ tôi chết trong đó đúng không? Cảm đá "™ng thật. ” “Câu này nghe cÅ©ng rất giá" ‘ng đá xoáy. ” Liên Xuyên cúi đầu cầm lấy má "™t há" ™p đá "“ phân phá" ‘i, má "Ÿ ra. Lúc mặt đất lại lan tá" ›i chấn đá "™ng má" ™t lần ná "¯a, Cá" ­u Dá "±c má" ›i vá "" a sá "­a xong chân mình, gã không cắt bá"  hoàn toàn bá "™ phận bá" ‹ nóng chảy hòa vào cùng á "‘ng dáº" n. Chất liá "‡u làm á" ‘ng dẠ"n tá" ‘t hÆ¡n so vá "›i vật liá" ‡u á "Ÿ thung lÅ©ng lạc lá" ‘i, gã đá "ƒ lại má" ™t phần, có thá "ƒ khiến cho sá" ©c tấn công cá "§a mình mạnh thêm, đã vậy lúc đá" ©ng lên còn tá "± dưng cao thêm đưá" £c má "™t đoạn. “Sao vậy? ” Phúc Lá" ™c kinh hoàng chạy tá "›i, “Khe ná" ©t lại tá "›i? ” “Đi lên nhìn thá" ­ xem. ” Cá "­u Dá" ±c nói. Phúc Lá "™c và Thá"  Há "‰ cùng nhau dáº" n mấy con dÆ¡i nhá " xoay ngưá" i chạy vá " phía lá" ‘i ra gần nhất. Bên ngoài lá "‘i ra, ngưá" i cá "§a đá" ™i dá "n dẹp đã hạ trại xong, dùng công cá" ¥ cá "§a con dÆ¡i đá" ƒ cắt sắt đen, dá "±ng lên mấy lá" ›p công sá "± che chắn. “Làm sao vậy? ” Thá"  Há "‰ chạy ra liá" n há "i luôn má" ™t câu, “Lại ná "©t? ” “á" ª. ” La Bàn chá "‰ vá"  phía hoang nguyên sắt đen. á "ž má" ™t nÆ¡i rất xa, má "™t luá" “ng ánh lá "­a sáng ngá" i đang cuá "“n cuá" ™n phá "¥t lên, tá" " khe ná" ©t toác sâu trong hoang nguyên sắt đen chậm rãi tiến vá " hưá" ›ng chá "§ thành. Khe ná" ©t này nằm song song vá "›i khe ná" ©t trưá "›c đó, mà lại nằm gần thung lÅ©ng lạc lá" ‘i hÆ¡n. Rất nhiá "u con dÆ¡i đá" u nhảy lên tá "" lá "‘i ra, ngá" “i xá "•m trên hoang nguyên nhìn vá"  phía ánh lá "­a nÆ¡i cuá" ‘i chân trá "i. “Vì sao á" Ÿ đây lại là lá "­a? ” Ninh Cá" ‘c nói, “á "ž quá" · thành đá "u là tia lá" ­a điá "‡n. ” “Không biết,” Liên Xuyên nhìn vá"  hưá "›ng chá" § thành, “Có lẽ vá "‘n đã là hai nÆ¡i không giá" ‘ng nhau. ” “Quá "· thành là nÆ¡i bá" ‹ đá "ƒ sót sao? ” Ninh Cá" ‘c đá "™t nhiên quay đầu sang, lại gần nói nhá"  vào tai Liên Xuyên, “Cho dù là chá "§ thành hay thung lÅ©ng lạc lá" ‘i, cả hoang nguyên sắt đen ná "¯a, cÅ©ng đá" u không có dân bản đá "‹a đúng không? ” “á" ª. ” Liên Xuyên đáp. “Nếu như Lão Quá "· không nói dá" ‘i,” Ninh Cá "‘c váº" n hạ thấp giá "ng, “Quá" · thành liá "‡u có phải là nÆ¡i bá" ‹ bá " sót trong lần há" §y diá "‡t lần trưá" ›c không? ” “Có khi thế,” Liên Xuyên nói, “Cho nên giá " tiêu diá" ‡t má "™t thá" ƒ luôn. ” Ninh Cá "‘c nhìn Liên Xuyên, phá" ng đoán làm chính mình cÅ©ng thấy kinh ngạc này, Liên Xuyên nghe xong lại trông vẠ"n thản nhiên chẳng có gì bất ngá" . “Anh có thấy kinh ngạc không? ” Cậu không nhá "‹n đưá" £c há "i má" ™t câu. “Kinh ngạc. ” Liên Xuyên nói. “…Thôi đưá "£c rá" “i. ” Ninh Cá "‘c gật đầu. Khe ná" ©t vẠ"n dá" "ng lại tại rìa hoang nguyên sắt đen bên ngoài chá" § thành như trưá "›c đó, tiến lại hÆ¡i sát hÆ¡n so vá" ›i khe ná "©t trưá" ›c đó. Liên Xuyên nhìn cảnh tưá "£ng trưá" ›c mắt, không nói rõ đưá "£c cảm thá" ¥ trong lòng mình. Như thá "ƒ bàn tay cầm đèn kéo quân đang vạch xuá" ‘ng mặt đất tá "" ng vạch má "™t, má" ™t vạch, hai vạch, chắc sẽ còn có ba vạch, bá "‘n vạch… rá" “i sẽ có má "™t vạch xẹt qua chá" § thành. Nhá "¯ng ngá" n lá "­a đó, sẽ rá" ±c cháy giá "¯a chá" § thành, nhá "¯ng cư dân không thá" ƒ trá "‘n chạy đó, sẽ hóa thành tro tàn giá" ¯a lá "­a. Đầu tiên là ngưá" i, rá "“i đến nhà cá" ­a, tiếp đó sẽ là cả tòa thành. Sẽ có bao nhiêu khe ná "©t? Sẽ có ngưá" i sá "‘ng sót đưá" £c sao? Quá "· thành, hay là thung lÅ©ng lạc lá" ‘i? “Vào đi thôi. ” Liên Xuyên xoay ngưá "i lại. Ninh Cá" ‘c đá "™t nhiên duá" —i tay ra nắm lấy tay hắn, giá "ng đã run lên: “Đó là thá" © gì? ” Nhá "¯ng con dÆ¡i á" Ÿ xung quanh đá "u gào lên, âm thanh kim loại sắc bén vang lên liên miên. Liên Xuyên quay đầu vá" , trên không trung cá "§a chá" § thành đã có biến chuyá "ƒn. Cho tá" ›i nay, ánh nắng vẠ"n luôn giá" ‘ng như má "™t lá" ›p lưá "›i, ngăn cách sá" ± xâm nhập cá "§a sương đen, căng lên má" ™t vùng trá "i sáng trong cho chá" § thành, ngẩng đầu nhìn lên sẽ không thấy bất cá "© má" ™t thá "© gì khác. Ban ngày là má" ™t màu trắng tinh, ban đêm là má "™t màu đen ká" ‹t. Nhưng hiá "‡n tại, vào thá" i điá "ƒm hoàng hôn, ánh nắng trên không trung chá" § thành lại như thá "ƒ bá" ‹ xé rách ra má "™t lá" — há "•ng, có thá" © gì đó đang chậm rãi chìm vào trong tá "" bên ngoài. “Là lá "‘i thoát sao! ” “Nhất đá" ‹nh là lá "‘i thoát! ” “Xuất hiá" ‡n rá "“i! Lá" ‘i thoát xuất hiá "‡n rá" “i! ” “Thật sá "± có lá" ‘i thoát! ” Quang Quang nằm võng trên tầng hai, chấn đá "™ng vá" "a rá" “i đã làm rá "›t má" ™t mảng tưá "ng trên trần, rÆ¡i đầy mảnh vá" ¥n xuá "‘ng ngưá" i cô. Lúc nghe thấy tá "" đưá "ng phá" ‘ bên ngoài đá "™t nhiên vang lên nhá" ¯ng tiếng hô thành tràng, phản á "©ng đầu tiên cá" §a cô là rút vÅ© khí mà Lý Lương đưa cho cô tá "" trong ngăn ẩn trên võng. Có điá "u, tiếng la hét như hôm nay, lại là âm thanh đã lâu lắm rá" “i chưa đưá "£c nghe thấy á" Ÿ khu C. Trong khoảng thá "i gian này, ngoại trá" " nhá" ¯ng tiếng kêu gá "i tuyên truyá" n gia nhập cá "§a “Thuận theo tá" ± nhiên” vá "ng tá" ›i tá "" xa, thì cÅ©ng chá "‰ có thá" ƒ nghe thấy tiếng đánh nhau, kinh hô, khóc thét, khóc thút thít, chá "­i bá" ›i tuyá "‡t vá" ng vút qua đưá "ng phá" ‘. Má "—i má" ™t âm thanh đá "u làm lòng ngưá" i run sá "£. Bên ngoài khu B đã là vùng đất hoang dã. Mà bắt đầu tá" " ngày hôm qua, đá" ™i tuần tra vẠ"n luôn bắt giá" ¯ ngưá "i lưu vong thậm chí cÅ©ng đã không còn xuất hiá" ‡n ná "¯a. Vào lúc tất cả đá" u đã là ngưá "i lưu vong, sẽ không còn ngưá" i lưu vong ná "¯a. Cô nhảy xuá" ‘ng khá "i võng, chạy tá" ›i bên cá "­a sá" •, chậm rãi nhìn ra bên ngoài. Trên đưá "ng phá" ‘ đá "• nát ngá" •n ngang dưá "›i tầng, có không ít ngưá" i đang đá "©ng, đá" u chạy ra tá "" chá "— trú ẩn cá" §a tá "" ng ngưá "i. Ai nấy đá" u ngá "­a đầu nhìn vá"  phía trưá "›c, trên mặt tràn ngập kinh sá" £. Sau khi chắc chắn rằng không có nguy hiá "ƒm, Quang Quang thò đầu ra ngoài cá" ­a sá "•, nhìn lên trên theo ánh mắt cá" §a má "i ngưá" i. Má "™t cái bá" t khí ná "­a trong suá" ‘t khá "•ng lá" “, chầm chậm xuất hiá "‡n tá" " trong ánh nắng như màn trá" i, không ngá "" ng chìm xuá "‘ng dưá" ›i, treo lÆ¡ lá "­ng trên ranh giá" ›i phía bắc giá "¯a khu B và khu C. Quang Quang nhìn cảnh tưá" £ng trưá "›c mắt, kinh ngạc tá" ›i đá "™ tá" ±a ngưá "i vào cá" ­a sá "• mãi váº" n không cá "­ đá" ™ng. Mãi cho tá "›i khi dưá" ›i tầng vá "ng lên tiếng đá" ™ng, cô má "›i giật mình lùi ngưá" i vá " sau, giÆ¡ súng lên nhắm thẳng vào lá" ‘i cầu thang tầng hai. Tầng má "™t đã hoàn toàn biến thành bãi hoang tàn đá" • nát, sau nhiá "u cuá" ™c càn quét, tầng hai cÅ©ng đã hư hại gần hết, nếu như có ngưá "i xông lên, cách duy nhất đá" ƒ Quang Quang tá "± bảo vá" ‡ mình chính là ná "• súng. “Tôi. ” Má" ™t giá "ng nói vá" ng lên tá "" cầu thang. “Chú Phạm? ” Quang Quang nghe ra đây là giá "ng Phạm Lá" ¯, nhưng cô vẠ"n giÆ¡ súng như cÅ©, không há"  thả tay. “Là tôi,” Phạm Lá "¯ vươn má" ™t bàn tay ra tá "" lá "‘i cầu thang, phất phất, “Má" ™t mình tôi. ” Mãi cho tá "›i khi nhìn thấy cả ngưá" i Phạm Lá "¯, rá" “i chắc chắn rằng vẠ" mặt chú Phạm không có gì bất thưá" ng, Quang Quang má "›i hạ há" ng súng xuá "‘ng. “VÅ© khí cá" §a đá "™i dá" n dẹp? ” Phạm Lá "¯ liếc mắt má" ™t cái đã nhận ra đưá "£c “Vâng. ” Quang Quang gật đầu. “Thằng nhóc Lý Lương kia trá" ™m cho cô đúng không? ” Phạm Lá "¯ cưá" i, nhìn xung quanh. “Tôi còn nghÄ© chú vẠ"n đang á" Ÿ khu D. ” Quang Quang nói, “Hiá "‡n tại chá" — tôi không có đá "“ ăn thá" ©c uá "‘ng ná" ¯a. ” “Tôi có,” Phạm Lá "¯ nói, “Cô cần có thá" ƒ há "i tôi. ” Quang Quang treo súng lên thắt lưng, đi đến cá" ­a sá "• kéo tấm rèm cá" ­a rách nát lại má "™t ná" ­a, làm cho tòa nhà này nhìn tá "" bên ngoài sẽ có má "™t cảm giác đã đá" • nát hoàn toàn, không dá "… lá" ™ ra trên tầng vẠ"n còn có ngưá" i á "Ÿ. “Đó là thá" © gì? ” Cô lại nhìn ra bên ngoài qua khe há "Ÿ rèm cá" ­a. “Không biết,” Phạm Lá "¯ nói, “Nhưng chắc chắn không phải lá" ‘i thoát. ” “Chú dá "±a vào đâu mà nói đó không phải lá" ‘i thoát? ” Quang Quang há "i. Tuy cô cÅ©ng cảm thấy đó không phải lá" ‘i thoát, nói má "™t cách chính xác thì, cô cÅ©ng không quá tin tưá" Ÿng sẽ có lá "‘i thoát, càng rất khó tin tưá" Ÿng lá "‘i thoát sẽ xuất hiá" ‡n má "™t cách chói lòa như vậy. Nhưng khi nghe thấy Phạm Lá" ¯ dùng giá "ng điá" ‡u chắc như đinh đóng cá "™t nói ra “không phải lá" ‘i thoát”, cô má "›i đá" ™t nhiên nhận ra, bản thân mình cÅ©ng đã thoáng thất vá "ng. Cho dù đã đưa ra lá" ±a chá "n sẽ không há" ‘i hận, nhưng hưá "›ng vá"  sá "± sá" ‘ng cÅ©ng vẠ"n là bản năng nguyên thá" §y nhất trong lòng rất nhiá "u ngưá" i. “Đi thôi,” Phạm Lá "¯ nói, “Mặc ká" ‡ đó là gì, cÅ©ng cùng tôi đến thung lÅ©ng lạc lá "‘i đi, Đại Ca bảo tôi mang mấy káº" lá "¯ hành qua đó, đá" ™i dá "n dẹp cÅ©ng đang á" Ÿ đó. ” “Tôi vẠ"n sẽ á" Ÿ lại đây,” Quang Quang nói, “Tôi muá "‘n á" Ÿ lại nÆ¡i tôi đã thân thuá "™c, làm má" ™t nhân chá "©ng. ” Tuy đã hoàn toàn thay đá" •i, nhưng vẠ"n sẽ là má" ™t nÆ¡i thân thuá "™c như cÅ©, sẽ nhá" › rõ tá "" ng bá "™ dạng trưá" ›c đây cá "§a căn nhà đã sá" ¥p, dáng dấp trưá "›c đây cá" §a quán giải trí giá " đã trá" ‘ng không, hình ảnh trưá "›c đây mà giá"  đã biến mất. Phạm Lá "¯ không nói thêm gì ná" ¯a, đá "ƒ ba lô xuá" ‘ng dưá "›i, lấy ra má" ™t khẩu súng nho nhá ", ném cho cô: “Cái này là tôi đá" ƒ lại cho mình, cho cô đấy. ” “Có tác dá "¥ng gì đặc biá" ‡t không? ” Quang Quang lập tá "©c hiá" ƒu đưá "£c ý cá" §a chú Phạm. “Làm cô chết không phải đau đá "›n má" ™t chút nào,” Phạm Lá "¯ nói, “Xem đá" §, chá "©ng kiến xong, muá" ‘n dùng thì có thá "ƒ dùng. ” “Cảm Æ¡n chú. ” Quang Quang ná" Ÿ ná "¥ cưá" i, “Tôi cá "© luôn nghÄ©, má" ™t ngưá "i đã tá" "ng là thành viên đá" ™i dá "n dẹp, lại còn là đá" ™i trưá "Ÿng như chú sẽ không cần thá" © như vậy kia. ” “Đánh giá cao tôi quá. ” Phạm Lá "¯ cÅ©ng cưá" i. “Giá "‘ng như má" ™t quả cầu, quả cầu trong suá "‘t,” Phúc Lá" ™c khoa tay múa chân miêu tả, “Nhìn tá "" thung lÅ©ng lạc lá "‘i thì không lá" ›n như vậy, nếu như nhìn tá "" chá "§ thành, hẳn là sẽ lá" ›n hÆ¡n ná "¯a. ” “Bên trong không có gì cả, không nhìn thấy thá" © gì,” Thá " Há" ‰ bá "• sung, “Má" ™t cái bóng cÅ©ng không có. ” “RÆ¡i xuá "‘ng đất không? ” Cá" ­u Dá "±c há" i. “Không, lÆ¡ lá "­ng. ” Phúc Lá" ™c nói. Cá "­u Dá" ±c lắc lắc đầu, phất tay vá "›i nháº" n đen đang đá "©ng trong bóng tá" ‘i: “Đến chá "§ thành, xem bên phía chá" § thành có đá "™ng tÄ©nh gì không. ” Mấy nháº" n đen lập tá "©c lặng lẽ nhảy lên vách hang đá" ™ng, biến mất. Cá "­u Dá" ±c đá "©ng lên: “Tao phải đến hang đá" ™ng đá "©ng Ngâm Tá" ¥ng xem thế nào. ” “Thi nhân chưa tá "‰nh. ” Phúc Lá" ™c nói. “Sắp tá "‰nh rá" “i, thá "© á" Ÿ chá "§ thành không giá" ‘ng vá "›i khe ná" ©t,” Cá "­u Dá" ±c nghÄ© ngá "£i, “Giá" ‘ng bẠ"y rập hÆ¡n, tao phải đi há" i thi nhân xem sao. ” “Đánh thá "©c ông ta ông ta sẽ ná" •i giận. ” Thá " Há" ‰ nói. “Tao đây lại sá "£ ông ta chắc? ” Cá" ­u Dá "±c giang tay, “Tao sá" £! Ông ta chắc! Tao sẽ sá "£ má" ™t đám ý thá "©c hư vô? ” Phúc Lá" ™c và Thá " Há" ‰ cùng nhau nhảy tá "›i bên ngưá" i gã. “Hai đá "©a mày đá" "ng đi,” Cá" ­u Dá "±c nói, “Bá" n mày nên sá "£ ông ta. ” “Không sá" £. ” Phúc Lá "™c nói. “Bá" n mày đi loanh quanh trong thung lÅ©ng lạc lá "‘i đi,” Cá" ­u Dá "±c nói, “Há" i thăm xem, nhìn xem phía dưá "›i có bất thưá" ng gì không, bắt mấy gã buôn ná "™p má" ™t ná "­a lưá" £ng hàng hóa trong tay lên, ngá "™ nhá" ¡ má "™t năm hai năm váº" n chưa chết đưá "£c hẳn…” “Thì sẽ có thá" ƒ đá "•i đưá" £c rất nhiá "u tiá" n! ” Thá " Há" ‰ hào há "©ng hô to. “Có thá" ƒ cho đám ngu xuẩn bá "n mày ăn! ” Cá" ­u Dá "±c lại gần quát to má" ™t câu. Lúc dẠ"n Liên Xuyên đi vá"  phía hang đá "™ng đá" ©ng Ngâm Tá "¥ng, Ninh Cá" ‘c hoàn toàn không có chút manh má "‘i nào, không phải không có manh má" ‘i vì sắp sá "­a đá" ‘i mặt vá "›i điá" u chưa biết, mà là hoàn toàn không có manh má "‘i vá" ›i viá "‡c có tìm đưá" £c đưá "ng hay không. Đi đưá" £c chưa bao lâu, cậu đã không rõ đưá "ng ná" ¯a. Quay đầu lại liếc mắt nhìn Liên Xuyên. “Chắc là con đưá "ng dá" ‘c xuá "‘ng phía tay phải đằng trưá" ›c. ” Liên Xuyên nói. “Sao anh biết? ” Ninh Cá "‘c há" i. “Biết đưá "£c tá" " cái bản đá" “ cậu cÅ©ng đã tá "" ng nhìn. ” Liên Xuyên rẽ vào đưá "ng hầm dá" ‘c xuá "‘ng bên tay phải. “Cái bản đá" “ đó,” Ninh Cá "‘c nói, “Anh cảm thấy là ai làm ra? ” “Chuyá" ‡n này phải xem cậu có thá "ƒ há" i đưá "£c tá" " chá" — Cá "­u Dá" ±c không,” Liên Xuyên nói, “Còn cả ngưá "i gã không muá" ‘n thấy…” Liên Xuyên còn chưa nói xong câu đã đá "™t nhiên ngậm miá" ‡ng. “Sao…” Ninh Cá "‘c cÅ©ng chưa há" i xong đã ngậm miá "‡ng. Tá" " chá" — rẽ phía trưá "›c, chậm rãi vươn ra má" ™t cái chân, chân kim loại lóe lên ánh sáng lạnh lẽo. Không thá "ƒ không công nhận, Cá" ­u Dá "±c cải tạo rất tinh tế, nếu không phải hôm nay đã nhìn thấy chân nóng chảy cá" §a Cá "­u Dá" ±c trên đá "‰nh á" ‘ng dẠ"n, thì Ninh Cá" ‘c hoàn toàn không nhận ra đưá "£c ngoài mặt nạ trên mặt, gã còn cải tạo chá" — nào ná "¯a. Lần này lại phÆ¡i bày ra như vậy, cậu thật ra có thá" ƒ nhận biết ngay lập tá "©c, dù sao thì dưá" ›i chân gã vẠ"n còn mang theo đoạn á" ‘ng dẠ"n bá" ‹ cắt xuá "‘ng cùng, có điá" u đã bá "‹ cắt thành mấy quả cầu nhá" , không nhìn ra đưá "£c có tác dá" ¥ng gì ngoài tăng chiá "u cao. “Muá" ‘n biết gì? ” Cá "­u Dá" ±c chặn lại giá "¯a đưá" ng. “Không phải anh nghe thấy hết rá "“i à. ” Ninh Cá" ‘c nói. “Đi đâu? ” Cá "­u Dá" ±c lại há "i. “Hang đá" ™ng đá "©ng Ngâm Tá" ¥ng. ” Ninh Cá "‘c nói. “Tá" ± đi tìm chết đấy à? ” Cá "­u Dá" ±c nói. “Tôi chết rá "“i chá" § thành sẽ không có phần cá "§a anh,” Ninh Cá" ‘c nói, “Có nói chuyá "‡n đưá" £c ná "¯a không đây. ” “Đưá" ng ray xe quặng đã bá "‹ chặt đá" ©t rá "“i,” Cá" ­u Dá "±c nói, “Không phải ngưá" i cá "§a tôi chặt đá" ©t. ” “Ai. ” Liên Xuyên há "i. “Thi nhân,” Cá" ­u Dá "±c nói, “Nếu không thì là Quýnh Quýnh, mặc ká" ‡ là ai làm, rõ ràng là không muá "‘n có ngưá" i đi xuá "‘ng. ” “Giá"  tôi cá "© muá" ‘n đi xuá "‘ng thì sao? ” Ninh Cá" ‘c nói. Cá "­u Dá" ±c bật cưá "i, tiếng cưá" i chói tai vang vá "ng bên trong đưá" ng hầm, cảm giác có thá "ƒ vá" ng vào trong thân thá "ƒ, làm ngưá" i ta thấy thật sá "± không khá" e. “Tôi dẠ"n hai ngưá" i đi xuá "‘ng,” Cá" ­u Dá "±c xoay ngưá" i, ngoắc gai trên ngón tay má "™t cái, “Đi theo tôi. ” Cá" ­u Dá "±c dáº" n bá "n há"  tá "›i trưá" ›c má "™t cá" ­a đá "™ng cá" §a hang đá "™ng đá" ©ng Ngâm Tá "¥ng. Ninh Cá" ‘c nhìn xuá "‘ng dưá" ›i, hang đá "™ng nhuá" ™m ánh đá " sâu không thấy đáy. “Sá" ‘ng sót ra ngoài,” Cá "­u Dá" ±c nói, “Tôi sẽ nói cho hai ngưá "i biết ngưá" i kia là ai. ” “Anh nói có giá "¯ lá" i không? ” Ninh Cá "‘c há" i. “Không chắc,” Cá "­u Dá" ±c nghÄ© ngá "£i, “Xem tâm trạng tôi. ” Ninh Cá" ‘c chậc má "™t tiếng, nhấc chân giáº" m lên mép đá "™ng, duá" —i bàn tay ra trưá "›c mặt Liên Xuyên. Liên Xuyên nhìn cậu. “Tay,” Ninh Cá" ‘c nói, “Nắm lấy đi, ngá "™ nhá" ¡ rÆ¡i tách nhau ra thì sao? Phía dưá "›i còn có nhiá" u xương nhá "n như vậy, anh không kéo tôi lại, nhá" ¡ tôi đâm phải đó thì sao. ” Liên Xuyên vươn tay, nắm lấy tay cậu, cùng cậu đá "©ng sóng vai trên mép hang đá" ™ng. “Đi thôi. ” Hắn nói. Ninh Cá "‘c và Liên Xuyên bật lấy đà cùng lúc, rá" “i nhảy thẳng vá " phía trưá" ›c. Pass chương 60: Vá "‹ táo là màu gì? 4 chá" ¯ viết thưá "ng, không dấu không cách. <img src=" https://chaptimg. wattpad. vn/public/images/storyimg/20201111/dung-thanh-59-0. gif " title=" Nhá "¯ng ngá" n lá "­a đó, sẽ rá" ±c cháy giá "¯a chá" § thành, nhá "¯ng cư dân không thá" ƒ trá "‘n chạy đó, sẽ hóa thành tro tàn giá" ¯a lá " data-pagespeed-url-hash=735472669 onload=" pagespeed. CriticalImages. checkImageForCriticality(this); "> Artist: @Fleecetann

Truyện khác cùng thể loại