Đông Phương Tầm Mỹ Kí

Chương 35 : Dung Dung sơ hôn (2)

Vừa chạy Đường Miên Phong ước chừng thời gian . Giờ là canh mùi , tức là đến trước hoàng hôn hắn còn bốn giờ thời gian . Bốn giờ tưởng chừng thật dễ, lấy Đường Miên Phong rất nhanh có thể chạy hết . Nhưng nói thì dễ mà làm thì khó, đừng quên Đường Miên Phong không thể vận dụng hồn lực . Hắn ước chừng thể lực của mình nếu chạy trong toàn bộ 4 giờ thì chắc cũng chỉ chạy được khoảng 45, 46 vòng mà thôi . ...................................... Chạy xong 10 vòng , Đường Miên Phong vẫn hơi thở đều đặn , bước chạy trầm ổn , vận tốc ổn định. ..................................... Qua 20 vòng , Đường Miên Phong hô hấp hơi gấp gáp , trên mặt thoáng chút mồ hôi , tốc độ hơi giảm .................................... Đến vòng thứ 30 , Đường Miên Phong hơi thở đã trở nên nặng nề , mồ hôi như mưa , không thể duy trì bước chạy đều đặn nữa Vòng thứ 31 , 32 .......... , 39............ Vòng thứ 40 , 41 , ..... 44 ................ Chạy đến vòng thứ 46 Đường Miên Phong cũng đã thở không ra hơi , bước chân loạng choạng , mồ hôi ra như mưa . Hắn có đã có chút hoa mắt . Đang khi chạy , bỗng một thân ảnh xinh đẹp xuất hiện trước mặt Đường Miên Phong , hơi gượng cười ngăn cản hắn “ Miên Phong , ngươi dừng lại đi , không phải chạy nữa đâu “ Đường Miên Phong hơi liếc nhìn nàng , không nói gì , đi vượt qua nàng . Ninh Dung Dung sững người , nàng không tin nổi Đường Miên Phong lại dám bỏ qua mình . Nàng tức giận quay về phía Đường Miên Phong hét lên “ Tại sao ngươi lại phải làm khổ mình vậy chứ !!! “ Đường Miên Phong khẽ dừng bước . Bỗng nhiên , hắn quay mặt lại nhìn Ninh Dung Dung , trên mặt không còn là lãnh đạm lạnh băng nữa , lộ ra một hư nhược nhưng lại khiến Ninh Dung Dung không thể quên được nụ cười “ Để ngươi không bị Phất Lan Đức đuổi ra học viện a “ “ Tại sao ? Có đáng để ngươi phải như vậy không ? “ Ninh Dung Dung lộ ra vẻ phức tạp , nghi vấn hỏi . “ Đáng , đáng chứ . Vì ngươi là của ta đồng bạn “ Sau đó cũng không để ý cảm động chảy nước mắt Ninh Dung Dung , cắm đầu loạng choạng chạy tiếp . .................. Đến vòng thứ 50 , cũng là vòng cuối cùng , Đường Miên Phong cảm giác hai chân mình như không thể sai sử nữa vậy , trước mắt hắn mơ hồ không thể nhìn thấy gì , thân thể hư thoát , mồ hôi như mưa . Mái tóc dài ướt đẫm che trước khuôn mặt hắn , giờ đây đâu còn Đường Miên Phong phiêu trần tuấn dật nữa . Cảm giác thời gian còn không đến nửa canh giờ , nếu là trạng thái khỏe mạnh đích hắn , đương nhiên nửa canh giờ thừa sức chạy được 1 vòng cuối cùng này . Vấn đề là Đường Miên Phong đã chạy đến hơn 49 vòng rồi , đó là còn chưa kể di chứng sau khi sử dụng “ Long Phượng Thiên Nộ “ . Có thể nói , Đường Miên Phong có thể chạy đến vòng thứ 50 quả là một kỳ tích . Hắn có một chấp niệm để hắn không thể dừng bước . Vì Ninh Dung Dung , hắn không thể dừng bước . Đối với Tiểu Vũ , Ninh Dung Dung cùng Chu Trúc Thanh , Đường Miên Phong đã không còn coi bọn họ chỉ là nhiệm vụ mục tiêu nữa . Tiểu Vũ Đường Miên Phong từ lâu đã coi nàng là nữ nhân của chính mình rồi . Còn về phần Chu Trúc Thanh , hắn đồng tình với nữ nhân , à không , nữ hài tử này . Nàng từ nhỏ chịu khổ áp lực của gia tộc , sau đó còn bị Đái Mộc Bạch tổn thương , cộng thêm sáng nay ái muội sự tình , khiến cho hắn thật sâu muốn bảo vệ nàng . Còn Ninh Dung Dung , cái nhìn của Đường Miên Phong vẫn chỉ dừng lại ở trong nguyên tác . Nàng xinh đẹp ôn nhu , dịu dàng khả nhân , Đường Miên Phong không muốn để nàng chỉ vì tính khí đại tiểu thư của mình mà mất đi cơ hội học tập trong Sử Lai Khắc . Nhất là khi nãy , trước khi Đường Miên Phong quay đi những giọt nước mắt , khiến hắn càng kiên định hơn ý nghĩ này . Một bước , hai bước , ...... Đường Miên Phong không biết mình đã đi bao nhiêu bộ rồi , vẫn chưa thể nhìn thấy đích . Hắn bây giờ chỉ muốn ngủ một trận , ý thức đã mơ hồ , cơ hồ chỉ bước đi theo bản năng . Đột nhiên , Đường Miên Phong vấp chân “ Ngươi sao lại liều mạng như vậy chứ ! “ Một thanh âm nức nở , có vài phần trách cứ nhưng không thể che dấu được cảm động . Dưới ánh chiều tà , một thân ảnh thiến lệ hiện lên , chính là Ninh Dung Dung . Ra là trước khi Đường Miên Phong ngã xuống đất , Ninh Dung Dung liền kịp thời có mặt ôm lấy hắn . Cảm nhận thân thể mềm mại ôm lấy mình , Đường Miên Phong cố sức ngẩng đầu lên , nhìn khuôn mặt giai nhân đẫm lệ , hắn cảm thấy tất cả mình làm là không uổng phí . Đường Miên Phong khẽ cười , lấy tay vuốt đi từng giọt nước mắt của Ninh Dung Dung “ Đừng khóc , khóc nữa sẽ trở thành tiểu hoa miêu rồi “ “ Ngươi đừng chạy nữa , xin ngươi đừng chạy nữa “ Ninh Dung Dung nhìn khuôn mặt trắng xám của hắn , nhất thời nước mắt càng rơi như mưa , khóc nói . Đường Miên Phong mỉm cười không nói , gắng gượng từ trong lòng giai nhân đứng lên , loạng choạng xuýt nữa lại ngã ngửa . Bên cạnh Ninh Dung Dung vội vàng ôm lấy hắn Đường Miên Phong thì thào nói “ Chỉ cần một vòng nữa thôi , một vòng nữa là ngươi không cần phải rời khỏi “ Ninh Dung Dung vừa khóc vừa lắc đầu “ Đừng , đừng , xin ngươi đừng chạy nữa “ “ Không có sao , chỉ cần là vì ngươi “ Đường Miên Phong gượng cười , lại từng bước từng bước tập tệnh bước đi . Ninh Dung Dung sững người , nàng quên cả khóc , câu nói của Đường Miên Phong thật sâu đánh động nàng “ Hắn , hắn là đang biểu lộ với ta sao ? “ Nghĩ như vậy , Ninh Dung Dung liền đi đến bên dìu hắn nói “ Ta chạy cùng ngươi “ Nghe nàng nói vậy , Đường Miên Phong khuôn mặt mệt mỏi lộ ra tươi cười . Tia nắng đỏ rực như nhuộm màu cả khuôn mặt hắn , khiến khuôn mặt đã anh tuấn mười phần của Đường Miên Phong càng phát ra tuấn mỹ . Thế là Đường Miên Phong cùng Ninh Dung Dung cùng nhau chạy . Nói là cùng nhau chạy , nhưng thật ra là Ninh Dung Dung ôm Đường Miên Phong chạy . Đáng nói là , với một đại tiểu thư như Ninh Dung Dung , thiếu chủ của Thất Bảo Lưu Ly Tông , hòn ngọc quý trên tay tông chủ Ninh Phong Trí , vừa chạy vừa phải ôm Đường Miên Phong , nhưng Ninh Dung Dung lại không lộ ra chút nào mệt mỏi , ngược lại còn lộ ra khai tâm nụ cười . “ Ha , ha , cuối cùng thì cũng chạy xong “ Sau khi hoàn thành thứ 50 vòng , Đường Miên Phong nằm bệt xuống đất , thở hồng hộc không ra hơi . Ninh Dung Dung ngồi xuống bên cạnh hắn , hai người không nói gì yên lặng nhìn cảnh mặt trời xuống . Một hồi lâu , đến khi Đường Miên Phong muốn thiếp đi , Ninh Dung Dung đột nhiên lên tiếng “ Miên Phong ? “ “ Hử ? “ “ Cám ơn ngươi “ “ Ừm “ Đường Miên Phong nhẹ ừ một tiếng Ninh Dung Dung thấy hắn không nói chuyện nữa , quay người sang nhìn hắn Nhìn khuôn mặt tiếu bạch của hắn , ánh mắt Ninh Dung Dung hơi mê ly. “ Miên Phong “ “ Hử , ngô .... “ Đường Miên Phong vừa quay đầu sang thì đã cảm thấy có một vật mềm mềm dính vào trên môi , niêm phong miệng mình lại . Oanh . Trong đầu Đường Miên Phong như bị nổ tung , chỉ còn lại một ý nghĩ “ Mẹ kiếp . Lão tử lại bị ngược lại rồi “ Thật lâu rời môi , Đường Miên Phong nhìn sắc mặt phi hồng nói “ Ngươi ..... “ “ Đừng nói , đây vẫn là nụ hôn đầu của nhân gia đây “ Ninh Dung Dung lấy tay chặn lại miệng lời nói của Đường Miên Phong , vẻ mặt ngượng ngùng tiểu nữ nhân đáp . Đường Miên Phong nhìn vẻ mặt nàng đỏ bừng đáng yêu , ngẩn người nhìn chằm chằm . Ninh Dung Dung bị hắn trực câu nhìn chằm chằm , không thể chịu nổi , bụm mặt chạy về phía kí túc xá , để lại một mình Đường Miên Phong . Đường Miên Phong nhìn giai nhân chạy đi , chỉ để lại cho mình một bóng lưng , bỗng nhiên thốt ra một câu “ Nữ nhân tâm , mò kim đáy bể a “