Đoản - Mỹ Mỹ
Chương 4: Chương 4
Năm cô 6 tuổi, Gia Thành 10 tuổi
" Ngũ ca! Em thích anh " - Tiểu Mỹ chạy lại ôm lấy anh, dúi đầu vào ngực anh
Gia Thành chỉ xoa đầu cô, khẽ ừ một cái rồi không nói gì nữa
Năm cô 14 tuổi, Gia Thành 18 tuổi
" Vào thời điểm mà hoa đào nở rộ có phải là khoảnh khắc đẹp nhất để tỏ tình không? " - Tiểu Mỹ cười nhẹ quay đầu sang nhìn Gia Thành cùng cô gái cạnh anh
Không ai lên tiếng, bầu không khí rơi vào trầm lặng, sự ngượng ngùng khó tả
Bỗng dưng cô gái cạnh anh khẽ đáp
" Tiểu Mỹ đã có người trong lòng rồi sao? Ai lại hạnh phúc thế? "
Tiểu Mỹ quay đầu nhìn Gia Thành, cười nhàn nhạt trong đôi mắt trong veo của cô như bị sương mù che khuất
Màn sương trên mắt cô ẩn hiện bi thương khó tả, giọng nói cũng trở nên khàn đặc hơn hẳn
" Ngũ ca! Em yêu anh "
"..." - Gia Thành
Cô gái bên cạnh anh trợn mắt ngạc nhiên mấp mấy môi muốn nói nhưng bị lời của cô chặn lại
" Lần này là yêu chứ không phải là thích, là em yêu anh, anh đã nghe rõ chưa? " - Tiểu Mỹ nắm tay Gia Thành, tầng sương trong mắt hóa lệ rơi xuống
Gia Thành vẫn im lặng khẽ nhìn cô, lại ừ một cái rồi quay lưng đi
Mặc kệ là cô bao nhiêu lần nói mình thích anh kết quả chỉ nhận lại từ anh một chữ " ừ " đơn giản
Dốc bao nhiêu nỗ lực mới nói được lại bị đáp trả vô ơn
Năm cô 24 tuổi, anh 28 tuổi
Tự nhũ trong lòng, đây là lần thứ N cô thổ lộ với anh cũng là lần cuối cùng
Chỉ cần anh từ chối cô hứa sẽ không tỏ tình với anh nữa, từ đây mãi mãi là " em gái " của anh
Cô đi tới bên anh, nắm tay anh nhìn thẳng vào mắt anh, trong lòng rối bời, hít thở sâu một cái
" Ngũ Gia Thành! Em yêu anh, anh có thể gả cho em không? "
Cô nhắm chặt mắt mà hét to, cũng may là khu công viên này vắng chứ đông thì cô không biết nên trốn vào đâu
Chờ thật lâu anh cũng không trả lời, cô khẽ cúi đầu, từ từ mở mắt
Khuôn mặt nóng rát, đưa tay lên mặt thấy ươn ướt, hóa ra cô khóc rồi
Tiểu Mỹ nhếch môi nở nụ cười tự giễu, có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ là của cô được...
Một cỗ cảm xúc mãnh liệt đau đớn ùa vào tim cô
Tiểu Mỹ đưa tay ôm mặt, quay đầu muốn chạy thật xa
Nhưng tiếc rằng cô chỉ vừa quay lại, người đằng sau lại giữ chặt tay cô kéo vào lòng
Tiểu Mỹ khẽ ngước đầu lên nhìn Gia Thành, đôi mắt còn vương vấn chút sầu bi
Gia Thành ôm eo cô, ép cô dựa sát vào người mình sau đó cuối đầu áp môi lên môi cô
Cô ngạc nhiên há miệng, điều này càng thuận lợi cho anh tiến lưỡi vào, khuấy đảo trong khoang miệng của cô thật lâu
Sau đó anh mới lưu luyến rời khỏi, Tiểu Mỹ bị anh hôn đến say sẫm mặt mày, miệng còn lép nhép " là giả, là giả "
Gia Thành đưa hai tay lên vai cô, thì thầm bên tai cô
" Mỹ Mỹ! Anh đã chờ hơn 10 năm để đem em về nhà, cô bé ngốc " - Anh hôn lên trán cô một cái
Anh chờ chính là ngày cô lớn, ngày mà anh chính thức được ăn cô
Gia Thành kéo tay cô đi về hướng cổng chính
" Ngũ ca.... "
Bất ngờ anh đứng lại xoay người nhìn cô
" Em vừa gọi anh là gì? "
" Ngũ... " - Tiểu Mỹ vừa lên tiếng thì bị anh chặn lại
" Anh tên Ngũ Gia Thành không phải Ngũ ca "
" Vậy Gia Thành... "
Cô vừa lên tiếng thì bị anh đưa tay che miệng, cuối cùng cô cũng bực bội
" Gọi anh là lão công (chồng) " - Gia Thành nhìn cô khẽ cười
Tiểu Mỹ im lặng không lên tiếng, Gia Thanh nhíu mày nâng cằm cô
" Còn không nói, bây giờ anh lập tức ăn em "
Bị vẻ mặt anh hồ dọa, cô thốt không nên nhưng vẫn nặng hai tiếng
" Lão công... "
------------END-------------



![[Prince Of Tennis Đồng Nhân] Tình Địch Bí Mật](https://cdn.kiemhiep.net/images/cover/prince-of-tennis-dong-nhan-tinh-dich-bi-mat-42994f.jpg?w=280&q=75)




