Đồ Điên

Chương 6: Hí hí mắc bẫy rồi nhé thỏ ngốc

Hắn sững sờ 1 lúc rồi phá lên cười: - Tôi không ngờ cô lại thích tôi đấy!! Haha ' ' Sao kì vậy hắn không có phản ứng gì là sao? Mình tưởng là hắn sẽ dở điên chứ? Chả có nhẽ.... mình bị  lừa ' ' - nó suy nghĩ và đưa mắt nhìn hắn  ' ' Không thể nào? Nhỏ Lizze sao có thể lừa mình chứ ' ' - nó chợt nhớ đến cái hôm hắn được tỏ tình*. Đúng rồi hôm đó hắn đâu bị làm sao đâu.... LIZZZZZEEEE ' '    Hắn đưa mắt nhìn nó: - Sao thế thẹn thùng đến nỗi không nói nên lời hả? Nó lúng túng  - Hỏi Lizze về điểm yếu của tôi...... nó không có ý nghĩa gì đâu!! - Hắn thì thầm - S..... sao anh lại biết được chuyện đó? - Đâu có chuyện gì qua mắt được tôi  - Anh..........   Nó cáu và bước ra ngoài, bất chợt bàn tay hắn nắm lấy vai nó: - Cô định lẩn tránh lời tỏ tình lúc nãy sao? ' ' Sao hắn nhớ zai thế nhể? - nó nghĩ  -  Tỏ tình nào? Ai tỏ tình với anh à? Chắc thần kinh mất rồi? - 1 chú thỏ con lúc nào cũng tỏ là nguy hiểm!! 1 chú thỏ ' ' điên ' ' và........... đáng yêu - hắn thì thầm vào tai nó     Nó đỏi mặt chạy thật nhanh ra ngoài.  - Điên mất rồi, mình điên thật rồi - nó vỗ ngực  ~ 2 tuần  sau ~                 Thi học kì I Ngày xx tháng xx năm xx chúng thi học kì gồm có các khối....... - Trời thiệt tình lại thi thố - nó thở dài - Zen.......- Lizze mặt hối lỗi - Hứ.... - Zen tha lỗi cho tao đi Zen - Lizze khóc lóc  - Không bao giờ? Đồ phản bội - Zen......   Nó bỏ mặt nhỏ Lizze cầu xin bước đi lạnh nhạt.   Xuống căn tin nó nói: - Lizze à không phải tao không muốn tha thứ ày, ai biểu mày phản bội tao làm chi... Haizzz - Cô đang nói về Lizze đó hả - hắn ngáng đường nó - Thỳ sao? vấn đề à? - Cô.... tha lỗi cho Lizze đi, tất cả là do tôi bảo nó thôi, nó không có lỗi - Không thích - nó phồng má - Cô..... - Hớ hớ  - Lizze..... nó đã khóc rất nhiều và có vẻ nó cũng rất biết lỗi. Cô không thể tha thứ cho nó được sao? - Có........................... - Thật sao? - 1 chữ không   Nó phớt lờ hắn và đi ra bàn ăn....... ~ Chỗ nó làm thêm ~ Vội vàng tính tiền cho khách, nó không để ý  đến Lizze đến lúc nào  - Zen...... hôm nay tao có mang gà rán ày nè! Tha lỗi cho tao nhá - Tính hối lộ tao à? Không làm rung chuyển được đâu đừng có cố  - Thế giờ phải làm sao thì cô mới tha thứ cho Lizze - hắn bước tới   Nó chố mắt nói: - Được thôi! Thấy 2 người cũng có lòng nên tôi cho 1 cơ hội  Nói rồi nó chỉ tay vào hắn: - Anh...... nếu anh chịu xin lỗi tôi và đồng ý khao tụi tui 1 bữa thỳ mọi thứ coi như xí xóa, và tôi cũng sẽ tha lỗi cho Lizze - Xin lỗi? Không bao giờ!!  Hắn nhìn qua Lizze. đành cắn răng xin lỗi nó  - Xin lỗi - Hề hề biết vậy là tốt. Đợi tui 1 lát tui thay quần áo rùi đi ăn  ................................~.................................~...........................~................................. ~~ Tại quán ăn ~ Nó ăn, ăn và ăn như chết. Hắn nhìn nó  - Cô có phải kiếp trước là heo không thế?  - Không có chuyện đó đâu anh? Tại Zen nó có chuyện vui nên mới ăn điên cuồng vậy thôi - Lizze tiếp lời   - Vậy sao?   Hắn khẽ cười........... p/s: (*): chap 2

Truyện khác cùng thể loại