Đm! gọi là gì: mẹ hay crush
Chương 2: Thay đổi nhân cách
Rầm...... rầm...... rầm
Ba tiếng đập tay thật mạnh vào mặt bàn (bàn: tui có tội tình chi). Người vừa đập tay vào bàn là một cô gái trạc 16 - 17 tuổi mái tóc dài ngang vai. Bộ đồ cô đang mặc là đồng phục của trường tư thục dành cho các du học sinh - trường Royal Green. Ngôi trường đã được xây dựng khoảng 40 năm và cứ mỗi năm lại tu sửa một lần. Hằng năm nó đều đào tạo ra những tầng lớp quý tộc xuất sắc và nhận vào không ít học sinh tài năng.
__________________________
Au (Author): Chị này chắc cũng ghê gớm đây.
__________________________
- THẦY KHÔNG ĐƯỢC LÀM NHƯ THẾ - Cô gái đó hét vào mặt một người đàn ông, hình như là thầy giáo.
Sau khi nghe tiếng hét kinh khủng với một thái độ cộc cằn ra mặt, ông thầy bắt đầu cất giọng:
- Tôi không muốn nhưng tôi " bắt buộc " phải làm.
- " Bắt buộc " thầy nghĩ tôi tin được à - giọng nói đầy khinh miệt thốt ra.
- Hàn Tử Vân, em xem lại thái độ của mình đi, tôi nói rồi đình chỉ là ĐÌNH CHỈ - Ông thầy đã không còn chịu nổi thái độ của Vân.
Không khí căng thẳng giữa hai bên. Ai cũng vẻ mặt đằng đằng sát khí. Một bên là học sinh 17 tuổi, một bên là ông già tuổi 50, cãi cọ khó lòng biết ai thắng. Lúc này mặt Vân như sắp sửa nói ra điều gì đó. Chắc sẽ lại là một vụ khủng hoảng âm thanh.
- Tôi đã làm gì? - Vân lẳng lặng hỏi. (Au: WHAT)
- Thế ai đá tung cái cửa phòng hiệu trưởng của tôi? - Ông thầy trả lời không hề lẳng lặng.
Au: Chị Vân là Karate nhị đẳng á.
- Là tôi..... nhưng...
- Không nhưng nhị gì hết, vào lớp cắp cặp, cuốn gói liền cho tôi.
- Ông nhớ lấy mặt tôi đấy, rồi cái trường này sẽ không nhận được đồng nào tiền đầu tư của ba tôi đâu - Sau khi chấm hết câu đe dọa nó hùng hổ ra khỏi phòng hiệu trưởng.
[Lớp 11 - 2]
- Làm theo kế hoạch nhé - HS 1
- Ừ - HS 2
Vân hùng hùng hổ hổ, mặt tức VL, mồm thì cứ lẩm bẩm chửi rủa ông thầy kia. Đến trước của lớp, nó đấm uỵch cái vào tường. Tay thì mỏng manh con gái thế mà đấm vào tường.......
....... song tay vẫn lành mà tường thì như muốn nứt ra ấy (Tường: tui mắc tội gì chứ). Tiếng đập tay vào tường làm ai nấy khiếp sợ. Một thằng oắt đeo kính cao 1m40 ra mở cửa cho nó vào.
_________________________________________
Au: Không tin thằng này lớp 11 lun đấy. Do nhà không có điều kiện nên toàn bị bắt nạt thôi. Còn lí do được học trường này là vì giựt được cái học bổng.
_________________________________________
- Vân, nghe tin tụi mình..... b.. u.. ồ.. n... l.... ắ..... m
HS 1 hồi nãy đang định giả nai, tỏ vẻ buồn bã trước tình cảnh của nó thì bị ánh mắt sắc, lạnh như băng của nó lườm cho không thốt được nên lời. Nó vốn là " chị đại " của cái trường này, vả lại công ty ba nó còn đầu tư cho trường mấy chục năm nay nên không ai dám làm gì nó.
- Dẹp.
Một câu nói " ngắn, lạnh, nhanh, gọn, lẹ " (tiêu chí nói chuyện của nó với mọi người) của nó cũng đủ để cho những con sâu kia hiểu sự tình. Sau khi nó phán một câu, học sinh cả lớp ai nấy mày xanh, mặt tím hết cả lên vội vàng dẹp cái tiệc chia tay mà đã cất công chuẩn bị. Nó tiến tới cái bàn cuối lớp, kéo ghế ra, sắm sửa đồ đạc chuẩn bị rời đi,
- Không buồn à - Hà Linh, bạn thân của nó lên tiếng.
- Không - một câu thể hiện đúng tiêu chí của nó.
- Quá đáng thế - Đinh Hồng,cũng là bạn thân của nó lên tiếng.
- Rồi, rồi, có lẽ tao phải về nước sớm hơn bọn mày, xin lỗi nhé.
Nó và hai nhỏ trên là bạn thân từ bé. Tất cả đều sống bên Hoa nhưng phá ở trong nước thì ba mẹ sẽ biết nên kéo nhau xin ba mẹ cho ra nước ngoài du học. Ngoài hai đứa trên thì còn hơn chục đứa nữa cơ. Trong trường ngoài đám này ra thì chẳng ai thật lòng quý nó cả, mà nó cũng chẳng quý ai.
- Quà các tỷ muội tặng mày nè - hai đứa kia nói.
- Thank nhé, nhớ chăm sóc các tỷ muội giùm tao. BYE.
Nó bước ra ngoài sân trường. Ngàn ánh mắt như đang đổ dồn về phía nó.
- Cho đáng đời, hết làm chị đại nhé con - Một HS nói nhỏ với đứa bên cạnh.
Bọn nó chỉ dám nói sau lưng thôi. Nếu mọi lần có ai nói thế nó tức lắm, nhưng lần này lại không. Nó chẳng phải ra tay, lần cuối gặp nhau, chấp dứt làm gì, đằng nào tỷ muội nó cũng giải quyết cho. Lấy điện thoại ra, nó bấm số gọi cho ba nó ở bên Trung Quốc.
- Ba à. Ông thầy lại đuổi học con rồi.
- Sao lại có chuyện đó được - Ba nó hỏi ngược lại.
- Thì con làm hỏng cái cửa thôi mà, dù sao cơ sở vật chất trường này do ba đầu tư chớ bộ.
Nó nhõng nhẽo. Biết ba thương nó nhất nên cứ làm sao cho càng đáng thương càng tốt là ba nó lại chiều ý ngay.
- Hổng chịu, ba hủy hợp đồng đi.
- Con cứ về nước đi, ba đặt vé cho, rồi ba sẽ hủy hợp đồng đầu tư với trường đó sau - ba nó trả lời lại.
Nó vâng vâng dạ dạ nhưng trong bụng thì nghĩ " kí hợp đồng rồi sao mà hủy được ".
[Tối hôm đó]
Tới giờ lên máy bay mà lẻ loi không ai để từ biệt. Nó nghĩ " Mịa, đời khổ thế chớ ".
Au: Công nhận khổ thiệt, có mí con bạn mà không ai tới.
Cả đêm trên máy bay, nó phát hiện ra rằng chẳng một ai thật lòng với mình cả. Có lẽ nó chưa hề thật lòng với người ta. Cả đêm nó cứ lẩm bẩm:
- Mình phải thay đổi... Mình phải thay đổi... Mình phải thay đổi...
Au: Cứ thay đổi đi. Không là không có bạn đâu.
Từ đó cuộc đời của Vân đã bước sang mội trang mới, ở một đất nước mới, ở một ngôi trường mới, bạn bè mới và một nhân cách mới, hiền dịu và tốt bụng hơn xưa.
**************** The End chap 1 ******************
Mí bạn com mừn nhìu vô, có gì sai hoặc yếu kém ở điểm nào thì góp ý để mình sửa nhé.






