Đỉnh Cấp Tông Sư FULL

Chương 2088: Chương 2088

Vừa mới bạo lui. "Pháp Nguyên Trường Hà, bao phủ" , Tô Minh thàn thiên phun ra mấy chữ. Lập tức. Đất trời đều bị niêm kết dày đặc. Cả nển văn minh đều phàng phát bị bao phù, trói buộc, khóa chặt. Tất cả mọi người có mặt ở đó đều có cảm giác giãy dụa không nói nên lời, nhưng có giãy dụa thế nào cũng không thoát ra được. Hơn nữa, rõ ràng xung quanh đều là những võ già khác, rõ ràng người đông nghìn nghịt, người chen người, nhưng giờ phút này nhìn những võ giả khác bên cạnh như nhìn cănh tượng huyến ào vậy, chỉ thấy mơ hồ nhìn được nhưng không thể giao lưu. . "Cà.. cả.. cả thành Kỳ Nguyên đều.. đều bị Pháp Nguyên Trường Hà bao phủ, khóa chặt rồi! Việc này sao có thể? Đây là chuyện đùa hay gi?!" , Hà Nhiếp đầu lưỡi run rẩy, toàn thân run run, mặt cắt không được giọt máu, sợ tối nỗi suýt chút nữa thì quỳ xụp xuống. Bản thân Hà Nhiếp cũng không thể giãy dụa, còn lâu mới làm được, khoảnh khắc này, ông ta rất chắc chắn, sự sống chết của bàn thân chỉ trong một ý niệm của Tô Minh, thậm chí, mạng sống của tất cả mọi người có mặt ở đó, của tất cả người dân trong thành Kỳ Nguyên đều chỉ dựa vào một ý niệm của Tô Minh. "Hàng vạn loại quy luật ngưng kết, lột xác thành sự ngưng kết của hàng ngàn loại pháp nguyên tinh túy, cuối cùng hình thành nên Pháp Tắc Trường Hà. " , Hà Nhiếp cũng rất có kiến thức, trực tiếp phán đoán ra Pháp Tắc Trường Hà của Tô Minh thuộc lọai cấp độ gì. Mà càng phán đoán lại càng tuyệt vọng, càng cảm thấy hoang đường. Pháp nguyên cao cấp hơn quy luật, là bàn tiến hóa của quy luật, vì thế, chùng loại của pháp nguyên cũng it hơn quy luật, rất nhiều quy luật lĩnh ngộ đến cuối cùng đều là một loại pháp nguyên. Chính vì vậy, pháp nguyên hàm chứa kim lượng đặc biệt cao. Rất nhiều thời điểm, nấm vững mấy chục loại pháp nguyên đã đủ điên rổ lắm rồi, vậy mà còn có thể ngưng tụ ra Pháp Nguyên Trường Hà nữa. Pháp Nguyên Trường Hà hàng ngàn loại? Đây không phải là tán hướu tán vượn sao? Nhưng hiện tại lại đúng là sự thật. Ngoài ra, cho dù một võ già thật sự có thể thực hiện được hàng ngàn loại pháp nguyên, nhưng làm sao để kết hợp được hàng ngàn loại pháp nguyên này lại với nhau? Làm thế nào để không bài xích nhau mà ngược lại còn tương trợ, đoàn kết với nhau? Đây căn bàn là một chuyện không có khả năng xảy ra, nhưng Tô Minh, một thanh niên mới 1 vạn tuổi không thể trẻ hơn được nữa lại làm được rồi. "Anh xem, bây giờ anh muốn trốn tránh cận chiến, còn có thể nữa không? Cho nên nói, thứ nên đối mặt thì phải đối mặt thôi" , Tô Minh không quan tâm người khác nghĩ thế nào, anh tựa như thuấn di tự do xuyên qua Pháp Nguyên Trường Hà của mình, là chủ nhân của Pháp Nguyên Trường Hà, ở trong sân nhà của chính mình, đó mới là vị thần chân chính. Cổ Thần dùng hết toàn lực để vùng vẫy trong tuyệt vọng. Nhưng cũng chi vô ích mà thôi. Bởi vì đang bị Pháp Nguyên Trường Hà trói chặt, nên tốc độ của anh ta đã giảm mất chín phần, chậm như một con rủa. Anh ta trở mắt nhìn Tô Minh đứng ngay trước mặt mình.

Truyện khác cùng thể loại