Đến Chết Vẫn Còn Cười Full

Chương 31: Chương 31

Ước nguyện nhỏ bé của cậu là được  sáng mắt, nhưng bây giờ cậu đã được sáng mắt ra rồi. Ha ha cậu cười khổ, cậu từ khi sinh ra đã bị bỏ rơi, cha mẹ không cần cậu, tưởng sẽ được yêu thương nên cậu xem cô nhi viện như gia đình của mình, nhưng cuối cùng vẫn là bị đem đi, không ai ra tạm biệt cậu, không ai muốn thương tiết cậu. Bị đem đi, cậu bị xem như là một con chó không có danh dự, bị chà đạp. Đến phút cuối muốn tin tưởng một người, hahaa rồi lại bị lật mặt như lật bánh tráng. Cậu tuyệt vọng rồi, chẳng muốn trao cái thân này nữa, cậu chẳng biết tin tưởng ai, đến cả bản thân cậu cũng không muốn tin. Mở đôi mắt xinh đẹp kia ra, cậu nhìn thấy tất cả mọi thứ, haha nhưng nhìn chúng chẳng khác nào lấy kim đâm liên tục vào mắt: - " Ông trời... ơi... tại.. sao. hức.. hức tại sao chứ " cậu ôm đầu mình, chân co lại sát vào ngực - " haha, haha được... lắm.. nếu cuộc đời.. muốn chơi tôi... tôi sẽ... chơi.. tới cù. ng " cậu nổi điên, nụ cười trên mặt ngày càng ghê rợn, cố gắng đi xuống giường, mặc kệ chân có tê liệt đến đâu, cậu mở cửa đi ra, cậu nghĩ sao tên ác ma kia chưa đi tìm cậu nhỉ, haha chắc là chơi chán rồi. Chân cậu đang có hiện tượng bầm tím, nhưng cậu vẫn đi xuống cầu thang. Rồi đi ra cửa chính. Hai tên vệ sĩ đứng chắn, không muốn cho cậu ra ngoài: - " Xin mời cậu bước vào " giọng nói cực kỳ có sức mạnh. Cậu cười cười đi vào, lấy cái bình hoa ở đó, quăng thẳng vào đầu tên kia. Nhân lúc tên kia hoảng loạn thì cậu chạy nhanh ra ngoài đường ". Nhưng đâu như cậu nghĩ, cậu vừa chạy ra liền thấy chiếc xe quen thuộc kia. Một đám nam nhân mặc áo vệ sĩ đi lại phía cậu trong đó có A Tình và A Tính. Mắt cậu đau đớn như muốn chảy máu. A Tình nhìn thấy cậu chân bầm tím, mắt thì như đau đớn mà rỉ máu, chạy lại phía đó ôm cậu nhanh chóng đem vào xe: -" Bọn mày là ai " một đám người to con lớn xác chạy ra. " Mau thả người ra, nếu không tao bắn " -" Tao là ai không quan trọng, tao chỉ cần biết ai đụng vào phu nhân đều sẽ chỉ có một kết cục là chết " A Tính cảm giác tội lỗi vì lúc trước không bảo vệ được cậu mà khẳng định giận dữ nói. -" Mày.... được người đâu giết hết chúng " Một trận hỗn chiến xảy ra..... Ở bên kia cũng không tệ. Trong phòng hội nghị giữa sản phẩm của Lục Gia và Mộ Dung Gia. Hai bên không khí cực kỳ nguy hiểm làm cho hai bên nhân viên cũng muốn tắt thở đến nơi. A Tình thấy tình thế bất ổn liền nhanh chóng thả bom khói có tẩm thuốc gây mê ra. A Tính và các vệ sĩ đều đã uống thuốc giải nên nhìn thấy khối liền biết. Tất cả nhảy lên xe chạy thật nhanh. A Tính còn chưa hả giận nghiên đầu dùng súng bắn thêm mấy chục viên đạn nữa mới yên lòng rút lui. Ít xỉn 😔

Truyện khác cùng thể loại