Đến Chết Vẫn Còn Cười Full
Chương 24: Chương 24
_______3 tháng sau _________
Cậu đang ngồi trên một chiếc xe lăng éo phải dạng vừa. Âm thanh của gió qua từng táng lá, cậu có thể nghe được nó nhưng tại sao lại không nhìn được nó. Những tiếng hót say mê của những con chim như đưa cậu vào một buổi hòa ca giữa thiên nhiên. Cậu muốn chạy đến đó, muốn chạm vào nó, muốn ôm nó vào lòng rồi nâng niu nó nhưng chỉ những ước nguyện nhỏ bé ấy, cậu còn không thể thực hiện thì việc trả thù còn ý nghĩa gì đâu.
Xa xa nơi nào đó, một người đàn ông đang nhìn về phía cậu, tay nắm chặt, không ai hiểu hắn đang nghĩ những gì, A Tình không hiểu và A Tính cũng vậy. (Nhưng tôi hiểu 🤭)
__________Tại sân bay __________
Một cô bé với mái tóc màu hạt dẻ mặc một bộ đồ khá cổ điển, trên cổ đeo cái mái chụp hình của thập niên 80. Tay cầm cái vali màu nâu không ai biết giá trị của nó mà đi lòng vòng ở sân bay:
" Đây là đâu " / tiếng Pháp /
" Hé loooooo cô em, có muốn đi đâu không " bác taxi hám gái nói với giọng cao vút
" Xin chào, bạn biết tiếng Pháp chứ " Cô gái không biết tiếng Trung
" À thì ra là người nước ngoài, hehe, bữa nay no cơm rồi " khuông mặt dâm dê nổi lên
" Xin lỗi, tôi có người đón rồi " * tuy chuỵ không biết cưng nói gì nhưng nhìn mặt là không phải người tốt, chạy là thượng sách*
" Hừ...." Tại hầm hực quay xe
__________Lục gia_______
Trên bàn ăn như bình thường không còn dài như dãy Trường Sơn nữa vì hắn muốn ngắp đồ ăn cho cậu. Hắn bế cậu nhưng cậu không chịu đành để cậu ngồi xa hắn một cái ghế cậu mới ăn. Hắn ngồi ở bàn chủ ngắp một miếng thịt chó vào chén cậu sau đó là một con bào ngư rồi một con hàu to như bàn tay đàn ông. Cậu ngồi đó không cầm nĩa lên cũng không cử động gì hết, làm hắn tức điên lên nhưng cũng phải kiềm chế:
" Nào, ngoan hả miệng ra anh đút em "
"......"
" Ngoan nào, AAA "
"...."
Hắn đi lại phía cậu bóp miệng cậu cho miệng cậu vừa hé ra một lỗ nhỏ liền cầm chén súp nóng hổi đồ tất cả vào. Cậu cố gắng phản kháng nhưng tay cậu còn rất yếu, miệng cậu bỏng đỏ cả lên, cậu thở gấp như sắp chết, như thiếu oxi. Hắn đập bể chén lớn giọng nói:
" Rượu mời không uống em đòi uống rượu phạt, anh hỏi em lần cuối ĂN HAY KHÔNG ĂN " hắn ngồi lên chỗ ghế chủ bàn cầm con dao nhìn cậu. Cậu bây giờ chỉ biết chấp hành mệnh lệnh thôi, mình không muốn bị đánh, đừng đánh nữa, những dòng kí ức đen tối kia lại ùa về với cậu, cậu không khóc được, thật đau, cậu muốn khóc để giảm đau hơn, cậu chỉ biết gật đầu với tất cả. Hắn thấy cậu ngoan ngoãn chấp thuận thì khuông mặt liền tươi cười 360°. Hắn ngắp đồ ăn tiếp cho cậu. Rồi tận tay đút cho cậu. Hắn cứ nghĩ nếu cậu nghe lời như vậy thì có ngày cậu sẽ yêu hắn thôi, mà không yêu cũng chẳng sao, cậu cũng không thoát khỏi tay hắn được, cậu có chết cũng phải do hắn giết.
Ăn cơm xong cậu để hắn bế đến sofa, hắn ôm cậu vào lòng, hôn cậu, liếm tay, mặt, tai cậu như một con sói muốn được ăn thịt. Hắn cho tay vào áo cậu bóp bóp hai hạt lựu đào của cậu. Cậu khá nhạy cảm liền thở dốc, kí ức đen tối lại ùa về, cậu bị đút nhét, đánh đập, đau đớn. Phản kháng sao, cậu đã làm rồi nhưng đều chung một hậu quả đều là ăn đánh. Cậu đành chấp nhận để hắn trêu đùa cậu. Hắn thấy cậu không phản nghĩ cậu đồng ý liền vui mừng ôm cậu chạy lên thang máy......(Mọi người tự hiểu nhé 🙈)
Cảm ơn mn đã ủng hộ truyện của lão, vẫn còn nhaa nhưng bây giờ mình rất bận về lịch thi HK2 và tuyển sinh lớp 10 mong mn thông cảm, 😄 mình sẽ cố gắng ra sớm nhất có thể






