Đến Chết Vẫn Còn Cười Full
Chương 22: Chương 22
Hắn nắm chặt chiếc nhẫn trong tay suy nghĩ về một thứ gì đó. A Tình ngồi thấy boss suy tư thì mở thiết bị kết nối với camera trong biệt thự,là một cái loptop thì bất ngờ không tin vào mắt mình, quay qua nhìn A Tính đang ăn ngon lành nói:
" Có chuyện rồi "
" Nhuyện nhì nhế (chuyện gì thế) " A Tính nhai bánh
" Tự mà xem " A Tình quăng cái loptop cho anh rồi bịt tai mình lại.
" Áhhhhhhhhhhhhh, sao lại có chuyện này xảy ra "
A Tính la lớn rớt luôn miếng bánh đang nhai.
Hắn tỉnh mộng bởi hót líu lo kia.
" Có chuyện gì "
hắn gằn giọng
"....."
" Ta hỏi có chuyện gì " hắn mặt lạnh
" Dạ thưa boss, a.... phu nhân.... phu nhân bỏ trốn rồi ạ "
" CÁI GÌ! " hắn giận tức điên lên lật tung bàn (ノಠ益ಠ)ノ彡┻━┻
" Boss xin bớt giận, chúng tôi nghĩ phu nhân chắc chắn chưa đi xa, chúng tôi chắc chắn sẽ nghĩ cách " A Tình cầm túi lên nói
" Các ngươi tốt nhất là tìm được người về nếu không tìm được thì đi luôn đi "
" Rõ! "
Hắn đẩy hai người xuống giữa đường để họ tự tìm, còn hắn thì trở về một mình. A Tình thì lấy thiết bị định vị ra tìm kiếm. A Tính thì lấy điện thoại tập hợp 500 anh em. Vì trên người của Nhược Thanh có đeo con chip nên việc tìm kiếm rất dễ dàng. 500 anh em theo phương hướng mà chia nhau đi tìm.
_____________Công viên lúc này ____________
" Các ngươi tìm kĩ vào, tìm không được thì các ngươi chôn xác ở đây luôn đó " A Tính đứng hướng dẫn đám này tìm xung quanh bụi cỏ và nơi khác của công viên. Một người trong số đàn em đó đã phát hiện ra con chip bị đánh rơi ở giữa bụi cỏ, thanh niên đem con chip giao cho A Tình. A Tình cầm con chip trong tay như nghĩ tới mình sẽ ăn nói như thế nào với boss đây.
Bỗng sau buổi cỏ có tiếng động lạ, bọn họ đi chầm chậm tới thì thấy một dáng người nhỏ đang nằm thoi thóp ở đó, quần áo rách tả tơi, mắt thì bị thương chảy máu, chân trần tay thì lạnh run. A Tình đi gần lại thì phát hiện ra là cậu vội kêu người đến:
" Các ngươi lại đây, mau đem phu nhân về gọi luôn bác sĩ "
Họ về đến nhà, hai thuộc hạ đang khiêng cậu lên thì bị một giọng nói lạnh lẽo làm đứng im:
" Bỏ xuống "
" Thưa boss, bây giờ phu...." A Tính định nói thì hắn cầm súng bắn lên trần nhà. A Tính biết tính boss, kêu bọn họ bỏ phu nhân xuống ghế sofa rồi giải tán. Hắn đi đến túm tóc cậu lôi vào thang máy. Để lại bọn người hầu bàn tán xôn xao.
" Ta nói, hôm nay cái tên kia chết chắc "
nữ hầu 1
" Suỵt, ngươi muốn chết hả, để ai nghe được thì tiêu " nữ hầu 2
" Cũng không ai nghe được, cùng lắm cũng có hai tụi mình " nữ hầu 1
" Hừ, mong là tên kia chết luôn đi " nữ hầu 2
" Đúng vậy " nữ hầu 1
Hắn lôi cậu vào phòng, quăng cậu một cái mạnh vào góc tường : " Mày hay lắm, dám bỏ trốn, được dám bỏ trốn để ta xem khi ta đánh gãy chân ngươi rồi ngươi bỏ trốn kiểu gì " nói là làm, hắn cầm cây sắt dính máu ở gần đó lên lao đến đập đầu cậu rồi đánh liên tiếp vào chân và tay cậu.
Mỗi một lần đánh cậu như không còn cảm giác gì nữa, đầu óc lơ lửng, chân tay bị đánh đến nhấc lên cũng không nổi, bây giờ cậu không biết thân xác của mình còn chỗ nào cử động được nữa rồi. Đầu cậu chảy máu thấm cả khoé mi, mắt cậu như có một màng giáp che lại, không thể nhìn thấy gì cả. Chân tay không còn thấy đau đớn nữa, thân cậu bây giờ rất lạnh, lạnh đến mức cậu như ngâm trong bồn nước đá. Ngón tay và ngón chân đều bầm dập, tím hết cả bàn. Như lạc vào hư vô cậu chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.
_________Tại bệnh viện __________
Trong phòng cấp cứu các bác sĩ làm việc như điên, nếu không muốn thất nghiệp thì họ phải cứu bệnh nhân này:
" Nhịp tim không ổn định " y tá 1 nói với giọng lo lắng
" Máu chảy rất nhiều thưa bác sĩ, tôi sợ trong kho không đủ máu " cô y tá 2
" Vết thương đã nhiễm trùng nặng rồi thưa bác sĩ, bây giờ tôi sẽ xử lý trước " y tá 3
" Phần xương chậu, chân và tay hoàn toàn bị gãy có thể đã bị ngoại tử vì nhiễm trùng viêm, có nên loại bỏ " bác sĩ 1
" Tôi sẽ cạo tóc bệnh nhân trước " y tá 4 cầm dao tiến hành cạo tóc cậu.
" Tôi nghĩ phần mắt bị một vật lạ đâm vào, nên mắt không thể thấy được, vả lại có lẽ bệnh nhân khóc quá nhiều nên nước mắt làm rát nên chảy máu "
bác sĩ 2
" Thưa bác sĩ tim bây giờ rất yếu " y tá 1 nói với giọng khẩn trương
" Mau đem máy ép tim đến đây " bác sĩ 3
" Bác sĩ bác sĩ, bệnh nhân rơi vào hiện trạng co giật mạnh "
Phòng cấp cứu bây giờ đang cực kỳ căng thẳng, ngàng cân treo sợi tóc, bác sĩ và y tá làm việc không kịp tay, thở cũng không nổi. Bên ngoài cũng căng thẳng không kém. Hắn như sắp bùng nổ vậy mặc dù là ngồi im một chỗ nhưng xung quanh như có lửa cháy có lúc thì băng hàn. A Tình và A Tính thì như con cá lúc nóng lúc ướp lạnh. Sau 5 tiếng đồng hồ đến rạng sáng. Cửa phòng bệnh mở ra, tất cả các y tá như tìm lại được oxi. Các bác sĩ nhìn thấy vẫn bình tĩnh nhưng thật ra là họ mệt như choá.
Hắn đứng dậy đi tới ông bác sĩ vẫn còn bình tĩnh nhất nói:
" Còn sống "
" Thưa Lục thiếu bây giờ bệnh nhân à không phu nhân đã qua cơn nguy kịch nhưng bây giờ vẫn rất yếu, phu nhân sẽ được đưa đến phòng hồi sức, lúc đó ngài có thể vào " bác sĩ nói với tâm lý bình tĩnh nhất có thể
" Tốt " hắn nói xong đi về phía phòng hồi sức. Bác sĩ thấy vậy cũng thở ra một hơi rồi đứng không vững mà được y tá dìu đi về.
⭐ Tôi tình cờ nhận ra được tình cảm của bản thân ⭐






