Đến Chết Vẫn Còn Cười Full

Chương 15: Chương 15

Giờ ra về, cậu đứng trước cổng trường đợi hắn, cậu nghĩ haizzz có khi nào về mình liền ăn roi nữa không.  Trước mắt cậu bây giờ là anh: " Cậu sao còn chưa về, hay mình đưa cậu về nhé!" Cậu lắc đầu lia lịa. Nhưng cậu nhớ ra một chuyện, cái cặp của cậu. - " Trả.. cặp " - " Nếu cậu về với tớ thì tớ liền trả cho cậu " - "....."   - " Đi về " hắn từ đằng sau nắm tóc cậu lôi trên mặt đất mặc cho nhiều học sinh bàn tán xôn xao - " Ê ê, không phải em họ hay sao, hay là con riêng " - " Mày im mồm, muốn mất đầu hả" - " Tội quá......" Những lời bàn tán của những học sinh bắt đầu liên tiếp nổi lên. Cậu bị kéo đi giữa đám chỉ biết hai tay nắm đầu mình và nhắm mắt lại không muốn rên rỉ. Anh nhìn hắn kéo cậu đi thì hai tay vung thành đấm. _____________Tại Lục gia _________ - " Con mẹ nó, tao cho mày đi học là để mày dụ dỗ đàn ông à, haha mày cũng hay thật, dụ dỗ được tên Mộ Dung chó má kia " Hắn trói cậu trên cái xà ngang như muốn quay cậu lên. Vừa nói vừa cầm roi quất cậu - " X... in... lỗ.. i hức...." - " Mày xin lỗi à, cái con khỉ, nếu muốn chuộc lỗi thì đến đây cho tao xem hành động chuộc lỗi đi, không chừng tao còn suy nghĩ lại " Hắn tháo dây ra cho cậu để cậu rớt xuống đất, muốn gãy sóng lưng. Hắn thì ngồi trên cái ghế gần đó đợi cậu. Cậu biết hắn muốn cậu đến để làm chuyện kia, suy nghĩ một chút, hi sinh bản thân để trả thù, chịu nhục một chút thì có là gì. Cậu tiến đến, quỳ xuống chân hắn tay hơi run rẩy mà cởi cái quần của hắn ra. Thấy vật kia đã thức tỉnh cậu càng căng não hơn . Đưa tay sờ sờ vật kia cho hắn. Hình như hắn vẫn chưa thỏa mãn lắm mà nói: " Liếm nó đi "   . Cậu thất thần, cái vật to hơn cái miệng của cậu kia. Nhưng cậu vẫn làm. Đưa miệng đến lè lưỡi liếm láp cự vật kia như liếm một cây kẹo. Nước dãi từ miệng cậu chảy ra thấm vào cự vật to lớn. Hắn đẩy cái đầu cậu và dùng sức đẩy cự vật của mình vào thẳng miệng cậu. Hắn vò đầu cậu đút thật mạnh vào: " Hừ muốn đi học lắm chứ gì, đừng mơ haha " Cậu như bị sét đánh ngang tai, cậu bị hắn lừa. Thật ngu ngốc. Cậu muốn vùng vẫy thì đã bị hắn đè xuống sàn hai tay bị cột ở trên đầu. Quần áo bay đâu mất rồi. Hai chân cậu bành ra rồi một vật thể xa lạ đâm vào hậu huyệt của cậu. - " Áhhhh đ... ừ.. ng m..... à, đi.... ra đi " - " Câm mồm " - " Hức.... hức đừ.... ng.. mà...." Hắn trừu sáp liên tục làm cậu muốn hồn bay phách lạc. Hai tiếng sau cậu nằm liệt ở trong nhà tắm để người hầu tảy rửa. Cậu được người hầu đem đến để trên giường. Cậu nhìn trần nhà đẹp lung linh kia. Hắn thì ngồi trên ghế cầm tài liệu chỉnh sửa như cha hắn: " Ngươi sẽ không được đi học nữa, nên hãy ngoan ngoãn mà ở nhà hầu hạ ta, hiểu chưa " Cậu chỉ biết nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ. ________10 năm sau _________

Truyện khác cùng thể loại